Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1475: CHƯƠNG 1474: YẾN TIỆC TRI ÂN

- Nam Thư, sau này phải sống hòa thuận với Giang Cần, đừng cãi nhau.

- Phải đấy, sau này sinh con, tổ chức tiệc đầy tháng, thôi thì đừng viết thiệp mời nữa, tục lệ này không tốt, rườm rà lắm.

- Đúng đúng, đây là tục lệ xấu.

- Ta phải mất ba ngày mới hết mỏi…

Mọi người vừa uống rượu, vừa bàn tán về việc bài trừ hủ tục.

Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu, mũi chân trái điểm nhẹ xuống đất.

Dường như từ sau hôn lễ, cách mọi người xưng hô với cô đã thay đổi, có người bắt đầu gọi cô là "nhà Giang Cần".

Như các tộc lão, có việc gì cũng không nói trực tiếp với Giang Cần nữa, mà đều thông qua "nhà Giang Cần".

Chiều hôm qua, sau khi lãnh đạo chính phủ và các doanh nghiệp lớn rời đi, nhân viên an ninh của khu vườn cũng rút lui. Trước khi đi thanh toán, thím Ba còn kéo chủ quản đến gặp Phùng Nam Thư.

Giang Cần đứng từ xa nhìn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong lòng thầm nghĩ: Mình mới là chủ gia đình, tiền nong đều do mình quản, có gì thì nói với mình chứ, Phùng Nam Thư cái gì mà chả nghe mình?

Thím Ba cười ha hả đúng đúng, thím nhìn ba cháu là biết cháu là kiểu như thế nào.

Lúc ấy Giang Cần im lặng hồi lâu, không biết thím Ba đang khen mình hay đang ám chỉ mình sợ vợ nữa.

Sau khi mời rượu xong các tộc lão, Giang Cần lại dẫn Phùng Nam Thư sang bàn của họ hàng nhà gái, lần này thì đến lượt Giang Cần bưng ấm, còn Phùng Nam Thư cầm chén rượu.

Mà xem như là bàn áp trục, là người nhà mẹ đẻ của Phùng Nam Thư.

Tần Tịnh Thu, Phùng Thế Hoa, chú Cung, Tần Chí Hoàn, thậm chí cả Hà Ích Quân với "tiên thiên thánh thể win-win" cũng đến chung vui, hòa lẫn trong người nhà mẹ đẻ nhận lời cảm ơn.

Nhưng trên bàn tiệc có một người vẫn im lặng từ đầu đến cuối, như thể tách biệt hẳn với mọi người xung quanh. Ông vẫn giữ nguyên trạng thái này từ lúc bắt đầu hôn lễ cho đến tận bây giờ.

Giang Cần im lặng một lúc, bưng chén rượu đưa cho ông, sau đó tự mình uống cạn chén của mình.

Người nọ không nói gì, ngửa đầu uống cạn.

Giang Cần lại rót đầy chén thứ hai, đưa sang, hai người lại tiếp tục uống cạn.

Trong văn hóa mời rượu, số chén rượu thể hiện sự tôn trọng và mức độ thân thiết với khách, thường thì trong hôn lễ, mọi người sẽ cố gắng uống càng nhiều càng tốt.

Sau chén thứ hai là chén thứ ba... cho đến tận chén thứ tám, tất cả đều cạn sạch.

Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người trên bàn tiệc đều im lặng, Phùng Nam Thư cúi đầu, tay khẽ nắm lấy vạt áo vest của Giang Cần.

- Nam Thư, tân hôn hạnh phúc.

- Cảm ơn ba...

Phùng Nam Thư nhẹ nhàng đáp lại, sau đó cùng Giang Cần rời đi.

Người kia chính là Phùng Thế Vinh. Giang Cần là người mời ông đến, nhưng lại không biết nên sắp xếp cho ông xuất hiện với thân phận gì.

Ông là ba của Phùng Nam Thư, lẽ ra nên là người nắm tay con gái, giao phó cô cho Giang Cần. Phùng Thế Hoa cũng đã đề nghị như vậy, nhưng Giang Cần không đồng ý.

Hắn cảm thấy, đoạn đường dẫn vào lễ đường tuy ngắn ngủi nhưng rất quan trọng, Phùng Thế Vinh đã không cho được Phùng Nam Thư cảm giác an toàn, hắn không muốn cô được tiễn đưa trong tình huống như vậy.

Nhưng đến tận bữa tiệc tri ân này, Giang Cần vẫn không kìm lòng được mà mời rượu ông, chỉ là ông vẫn kiên quyết giữ im lặng.

Sau đó, Phùng Nam Thư và Giang Cần di chuyển sang sảnh ngoài, mời rượu đội ngũ phù dâu, phù rể và 208 nhân viên.

Hôm qua đi theo đón dâu, Tào thiếu gia làm phản, hôm nay suýt nữa phải ngồi cùng bàn với chó, cho nên hiện tại rất biết điều.

- Lão Giang, bạn học Phùng, tân hôn hạnh phúc, sớm sinh quý tử!

- Tào thiếu gia là người xấu! - Phùng Nam Thư lẩm bẩm trong lòng.

Hôm qua chính là do Tào thiếu gia phản bội, hại cô gả muộn mất mấy phút, cuối cùng sốt ruột quá, cô phải tự mình lén ra mở cửa.

Cao Văn Tuệ uống đến mức hai má đỏ bừng, trong lòng thầm nghĩ: Hôn lễ này có thể thành, ít nhất cũng phải có một nửa công lao của mình, sau này Giang Ái Nam ra đời, nhất định phải nhận mình làm mẹ nuôi.

Tuy nhiên, người khi ở một tràng cảnh nào đó sẽ thường có những suy nghĩ khác biệt.

Bạn học Tiểu Cao luôn cho rằng yêu đương không thú vị bằng đẩy thuyền, Nhưng chứng kiến màu đỏ phủ mười dặm Nguyệt Hồ sơn trang, cô nàng lại bất chợt muốn tìm kiếm một người bạn đời.

Chính mình, cũng không thể sống độc thân cả đời được, đẩy thuyền đúng là thú vị thật, nhưng khi người ta kết hôn lại không thể mang theo chính mình…

- Cậu muốn yêu đương à? Dễ lắm, để tớ chỉ cho! - Vương Hải Ny vừa uống cạn chén rượu Giang Cần mời, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe thấy Cao Văn Tuệ lẩm bẩm, lập tức vỗ ngực đảm bảo.

Chuyện cưa cẩm đàn ông, cô là chuyên gia!

Cao Văn Tuệ liếc nhìn Vương Hải Ny:

- Thôi khỏi, tớ sợ cái mùi tao của cậu.

- Phùng Nam Thư cũng là tớ dạy, nếu không phải tớ bày cho cô ấy cách "handjob", thì làm sao cô ấy thoát khỏi cấm địa friendzone, đàn ông mà, chỉ cần mạnh dạn một chút là được!

- Cũng có lý, nhưng tớ muốn tìm người mà có thể kết hôn, được không?

Vương Hải Ny nghe xong, im lặng một lúc:

- Chuyện này thì tớ chịu…

Sau đó, Giang Cần kéo Phùng Nam Thư đi mời rượu bàn 208.

Là đám người đi cùng Giang Cần từ một gánh hát rong, như Tô Nại, Đổng Văn Hào, Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh, Lộ Phi Vũ, đều cũng coi là thân kinh bách chiến.

Nhưng bọn họ bỗng nhiên có cảm giác làm ăn vĩnh viễn không có giới hạn, dù không biết Multi-group có thể đi đến tình trạng nào nhưng hiện tại thấy ông chủ bà chủ kết hôn, lại mơ hồ thấy đây mới là viên mãn.

Đương nhiên, chuyện tiền lương bị thu lại vẫn thật sự cần buồn.

Lúc này, Giang Cần bị Đổng Văn Hào kéo sang một góc:

- Ông chủ, cục trưởng Lưu gửi văn kiện rồi.

- Nhanh vậy?

- Vâng, tôi vừa nhận được cách đây nửa tiếng.

Giang Cần siết chặt chén rượu, vẫy tay gọi Ngụy Lan Lan và Đàm Thanh:

- Bên Lâm Xuyên đã phát xuống văn kiện, tập hợp đội ngũ, chuẩn bị hành động, chuyện này giao cho Đàm Thanh phụ trách, điều Diệp Tử Khanh và Tôn Chí đi hỗ trợ, bọn họ là người địa phương, am hiểu thị trường hơn.

Đàm Thanh gật đầu:

- Vâng, ông chủ.

- Chúng ta đã tung tin tấn công thị trường gọi xe, nhất định phải giữ vững khí thế ở các thành phố tuyến một.

- Vậy Thượng Hải và kinh đô thì giao cho ai phụ trách?

Giang Cần suy nghĩ một chút:

- Thượng Hải giao cho Từ Khải Hoàn, kinh đô giao cho Diêu Thịnh Đông.

Ngụy Lan Lan lập tức lấy điện thoại trong túi xách:

- Vậy tôi đi gọi điện thoại luôn.

- Không vội, ăn xong đã.

- Ông chủ, cậu còn chưa mời rượu chúng ta xong mà.

- Tới ai rồi?

- Tới Tô Nại rồi.

...

Đến chiều tối, tiệc tri ân và tiệc chiêu đãi họ hàng cũng kết thúc.

Giang Chính Hoành vì quá vui mừng nên uống hơi nhiều, Viên Hữu Cầm tuy không uống rượu nhưng mặt cũng đỏ ửng.

Từ cái đêm 30 ba năm trước, khi Giang Cần dẫn Phùng Nam Thư về nhà, hai người đã mong chờ đến ngày cô con dâu này bước chân vào cửa, giờ đây tâm nguyện đã thành, trong lòng tràn đầy cảm giác viên mãn.

Còn Giang Cần, lúc này đang tắm rửa trong phòng tắm, vừa sấy tóc vừa nhìn mình trong gương, khóe miệng bất giác nở nụ cười lãnh khốc.

Hai năm rồi, hôm nay Ngạn Tổ cuối cùng cũng được trở về phòng ngủ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!