Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1526: CHƯƠNG 1525: HẮN VÀ TRỌNG TÀI LÀ CÙNG PHE

Alibaba và Tencent là hai gã khổng lồ Internet trong nước, dưới sự can thiệp của nhà nước, bọn họ chưa bao giờ bắt tay nhau.

Nhưng Giang Cần kiếp trước đã từng chứng kiến một ngoại lệ.

Lúc đó, dưới sức mạnh áp đảo của Uber, BeepBeep và KuaiDi không có bất kỳ sức phản kháng nào.

Vì vậy, nhà nước đã ngầm đồng ý cho hai công ty này sáp nhập, đồng thời cũng áp dụng nhiều biện pháp hạn chế với Uber, cuối cùng đã thành công phá vỡ âm mưu độc chiếm thị trường của doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.

Đây chính là sự kiểm soát thị trường vĩ mô, nhằm đảm bảo sự phát triển lành mạnh của ngành, đồng thời cũng là để tránh những rắc rối phát sinh khi một ngành nghề nào đó bị tư bản nước ngoài thao túng.

Chỉ là, ở kiếp trước, rắc rối vẫn xảy ra.

Tình hình kiếp này cũng không khác là bao, điểm khác biệt duy nhất là, Didi đã chủ động mở kho dữ liệu, giao quyền giám sát cho nhà nước, được xem như là "đứa con ngoan".

Quan trọng nhất là, Giang Cần vẫn luôn tìm cách pha loãng cổ phần của mình, nhường lại cho toàn thể nhân viên, chứng tỏ rằng hắn không hề có dã tâm gì.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến thứ Hai. Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng đều đến tham dự cuộc họp.

Lãnh đạo các ban ngành liên quan yêu cầu bọn họ phải nghiêm túc rà soát lại quy trình, tiêu chuẩn kiểm duyệt, toàn diện bảo đảm an toàn giao thông cho hành khách, nâng cao chất lượng dịch vụ, tuân thủ quy định kinh doanh, cạnh tranh lành mạnh trong khuôn khổ pháp luật.

Buổi họp kéo dài ba tiếng đồng hồ. Trong ba tiếng đồng hồ đó, kế hoạch mở rộng thị trường của KuaiDi và BeepBeep buộc phải tạm dừng, tập trung cho việc chỉnh đốn.

Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng đều vô cùng sửng sốt, không hiểu tại sao lại phải chỉnh đốn lâu như vậy.

Công bằng ở đâu? Công bằng ở đâu?

Điều khiến bọn họ run sợ nhất là, KuaiDi vốn dĩ muốn dùng Trùng Khánh và Giang Thành để đổi lấy Thiên Tân và thủ đô trong tay Didi, có thể nói là một vụ đầu tư béo bở.

Nhưng kết quả cuối cùng là KuaiDi dùng Trùng Khánh và Giang Thành, chỉ đổi lấy được thành phố Thiên Tân.

Không, nói chính xác hơn là, bọn họ còn phải nhận thêm một vé "ăn mì gió", cùng với khoản tiền phạt hơn hai triệu NDT.

Tương tự, BeepBeep cũng dốc toàn lực, dự định chiếm lĩnh Nam Kinh trước, sau đó thâu tóm Thượng Hải. Nhưng lúc này quay đầu lại mới phát hiện, Didi đã âm thầm chiếm đóng Ninh Ba và Lô Châu.

Muốn đổi tì không đổi được, mỗi bên đều bị mất một thị trường…

Bây giờ nhìn lại toàn bộ sự việc, Didi dường như chẳng làm gì cả, nhưng lại là kẻ chiến thắng cuối cùng.

Chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, ánh tà dương le lói khiến cho khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi màn đêm buông xuống trở nên rực rỡ lạ thường.

Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng rời khỏi buổi họp, vừa ra đến cửa Cục Quản lý Thị trường thì nhìn thấy một chiếc Maybach từ từ dừng lại.

Giang Cần bước xuống xe, bên cạnh còn có cô thư ký Văn Cẩm Thụy. Bốn mắt nhìn nhau, Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng không khỏi dừng bước, ánh mắt đầy kinh ngạc.

- Giang tổng?

- Trình tổng, Trần tổng, lâu rồi không gặp.

Trình Vĩ nhìn tấm biển Cục Quản lý Thị trường, không nhịn được hỏi:

- Giang tổng đến đây làm gì vậy?

Giang Cần giơ giơ tập tài liệu trên tay:

- Đến nộp phạt cho Didi, hai triệu ba trăm nghìn.

- Didi cũng bị phạt sao?

- Ừm, bị phạt.

Trần Truyền Hưng trợn tròn mắt:

- Vậy… các cậu bị phạt bao lâu?

Giang Cần ngẩn người:

- Chỉ nộp phạt thôi, đâu có nghe nói phải chỉnh đốn gì đâu? Các anh phải chỉnh đốn à?

"…"

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó, Didi bắt đầu bành trướng thế lực, lấy Trùng Khánh, Giang Thành, Ninh Ba và Lô Châu làm bốn trụ cột, lan rộng ra thị trường nhỏ lẻ xung quanh.

Dù là về mặt kỹ thuật, dịch vụ hay là độ an toàn, Didi đều vượt xa KuaiDi và BeepBeep, việc Didi mở rộng thị trường lúc này chẳng khác nào lên như diều gặp gió.

Mãi đến lúc này, Trình Vĩ và Trần Truyền Hưng mới nhận ra tốc độ tiếp thị địa phương của Didi nhanh đến mức nào.

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, họ đã mở rộng từ bốn thành phố lên tám thành phố. Còn lúc trước Didi dùng ba tháng để thâu tóm Giang Thành và Trùng Khánh, giống như đang diễn trò vậy.

Diệp Tử Khanh bỗng nhiên hiểu ra câu nói "thời thế đã thay đổi" của ông chủ là có ý gì. Ý của hắn là, sự kiểm soát của nhà nước đối với Internet ngày càng chặt chẽ hơn.

Đây không còn là thời đại muốn làm gì thì làm như hồi bọn họ làm trang web mua nhóm nữa. Chỉ khi nào nhảy múa trong khuôn khổ cho phép, mới có thể nhìn thấy được tia sáng chiến thắng.

Tuy nhiên, trong lòng Diệp Tử Khanh vẫn còn một thắc mắc.

Cách làm của ông chủ, quá mạo hiểm…

Nhỡ đâu, chỉ nói là nhỡ đâu thôi, nhỡ đâu mọi chuyện không diễn ra như dự đoán của ông chủ, nhỡ đâu KuaiDi và BeepBeep không bị triệu tập, vậy chẳng phải Didi sẽ thua sao?

Cô không nghi ngờ quyết sách của ông chủ, chỉ là cảm thấy cách làm "phó thác hy vọng vào người khác" này không giống với phong cách của ông chủ cho lắm.

Buông tay nửa năm, mặc kệ thị trường biến động ra sao, trong khi đó có biết bao nhiêu là biến số, rủi ro cao như vậy, rõ ràng không tương xứng với lợi nhuận thu về.

Nhưng chẳng bao lâu sau, vào tháng Tư, một tin tức lan truyền trong giới đã giải đáp thắc mắc cho Diệp Tử Khanh.

SoftBank, Hillhouse và Apple tuyên bố tạm thời từ bỏ kế hoạch đầu tư vào KuaiDi, CEO Travis của Uber cũng tuyên bố sẽ rút khỏi thị trường Trung Quốc vào nửa cuối năm nay.

Giang Cần đã để Didi yếu thế nửa năm, dồn bản thân vào thế bí, dẫn đối thủ đến tận cửa nhà, tương đương với việc đưa cổ cho người ta cứa, khiến cho lãnh đạo Cục Quản lý Thị trường phải nhíu mày.

Hành động này cũng khiến cho những kẻ đang nhìn chằm chằm vào miếng bánh béo bở này phải sáng mắt ra, đó là thị trường này vĩnh viễn nghiêng về phía Multi-group.

Các người đến đây đốt tiền cũng được, nhưng vĩnh viễn đừng hòng độc chiếm thị trường, bởi vì cho dù Didi có chết thì vẫn có thần tiên cứu.

Thế là, bọn họ như thể đang nhìn thấy một con chó đứng trước cửa Cục Quản lý Thị trường, gào thét "Ai dám đánh tao?".

Mẹ nó vậy thì còn chơi cái gì nữa?

Người ta và trọng tài là một phe đấy!

Giống như đang đối mặt với một trận chiến chắc chắn sẽ thua, chẳng lẽ không chạy trốn mà còn xông pha lên trước sao?

Năng lực thống trị thị trường của Giang Cần đã từng được kiểm chứng rồi. Nếu đổi lại là người khác, có lẽ những gã khổng lồ này còn kiên trì đến cùng, nhưng lần này, bọn họ đều im hơi lặng tiếng.

Cho nên, cái giá mà Giang Cần phải đánh đổi cho chiêu hiểm này, chính là ngăn chặn nguy cơ bị tư bản nước ngoài thâu tóm.

Thị trường gọi xe sau này coi như là đóng cửa. Mà sau khi đã đóng cửa, đến cả Tencent và Alibaba, Multi-group còn chẳng ngán, huống chi là BeepBeep và KuaiDi.

Diệp Tử Khanh càng nghĩ càng thấy rùng mình, nhưng lại sợ bản thân đã suy đoán quá mức, cuối cùng không nhịn được bèn đi hỏi Giang Cần, sau đó nhận được một câu trả lời chắc nịch.

- Ông chủ, vẫn là quá nguy hiểm, tôi nghĩ lại vẫn thấy sợ.

- Nếu không thì phải làm sao? Chẳng lẽ cô muốn một lão thúc hơn hai chục tuổi trấn thủ biên cương?

Nói xong, Giang Cần lại lầm bầm một tiếng:

- Lần đầu giả heo ăn thịt hổ, có phải hơi thiếu chuyên nghiệp không. Lẽ ra không nên đụng vàoo Trùng Khánh và Giang Thành, như vậy sẽ càng đáng thương hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!