Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1534: CHƯƠNG 1533: LƯU LƯỢNG LÀ VÀNG (2)

Tào Quảng Vũ vừa nghe đã cảm thấy có bẫy. Mẹ kiếp, lão Giang chủ động mời mình ăn tối, chẳng khác nào mặt trời mọc đằng tây.

Quả nhiên, một tiếng "ba ba" của Giang Ái Nam đã khiến Tào Quảng Vũ phun bay mất nửa cái mạng.

Đinh Tuyết nói năm nay muốn sinh con cho y, nhưng hai người cố gắng nửa năm rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Lão Tào hiện tại đang rất khao khát có con, nhìn thấy Giang Ái Nam gọi ba, y vừa ghen tị vừa hâm mộ.

- Làm cha vui vậy sao? Lão Tào, cậu vui thay cho tôi chứ? - Giang Cần ôm con gái, cười lớn, nào quan tâm thiếu gia chết hay sống.

Tào Quảng Vũ véo mạnh vào tay, giọng nói run run:

- Đây là mục đích cậu mời tôi đến ăn cơm à?

Giang Cần nghiêng đầu nhìn y:

- Ai thèm mời cậu ăn cơm?

Giang Ái Nam cũng tò mò nhìn người chú này, như thể đang nói: Ba con có bao giờ nói mời chú ăn cơm đâu?

"?"

Tào Quảng Vũ nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ: Mẹ nó, cậu phun tôi chưa đủ, ngay cả cơm cũng không cho ăn à? Hóa ra cậu chỉ muốn khoe khoang thôi sao? Thật là không từ thủ đoạn mà!

- Đúng là thất đức mà, bảo sao UnionPay của các cậu ngày càng ít người dùng!

Giang Cần quay đầu nhìn y, cau mày:

- Đến cả cậu cũng biết UnionPay ngày càng ít người dùng à?

Tào Quảng Vũ nhếch mép:

- Tôi mở cửa hàng, đương nhiên là biết rồi. Thống kê của tháng trước cho thấy, WeChat Pay chiếm 38%, Alipay 37%, còn UnionPay chỉ có 25%.

- UnionPay không có nguồn cung cấp lưu lượng truy cập mới, tốc độ mở rộng thị trường offline cũng chậm lại, người dùng giảm là chuyện bình thường.

- Vì vậy, tôi quyết định ‘phản bội’ cậu.

Giang Cần:

"?"

Tào Quảng Vũ cười hì hì:

- Alipay đang có chương trình ‘gõ bao lì xì’. Chỉ cần thanh toán bằng Alipay là có thể nhận được bao lì xì. Cửa hàng tôi dán đầy poster quảng cáo rồi.

Giang Cần im lặng hồi lâu, nói:

- Nhưng cậu chưa có con.

- Mẹ kiếp, lão Giang, tôi muốn bóp chết cậu!

Tào thiếu gia như con sói đói lao tới, muốn nhào vào sinh vật não chó trước mặt, nhưng bị Giang Cần một tay giữ chặt đầu, hai tay hắn đấm loạn xạ cũng chẳng chạm được vào người Giang Cần.

Giang Ái Nam ngồi cạnh đó trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ bé không ngừng vỗ về chiếc ghế sofa, xem mà thích thú.

- Nhìn anh con kìa, khỏe thật đấy, bố sắp đè không nổi.

- Tôi là chú!

Tào Quảng Vũ lại lao tới:

- Giang Ái Nam, đừng nghe bố con nói bậy!

Đúng lúc này, Phùng Nam Thư và Đinh Tuyết đi từ trên lầu xuống, liếc nhìn hai tên trẻ trâu một cái.

Cả hai vừa trốn trong phòng ngủ trò chuyện về kinh nghiệm sinh con, từ đầu chí cuối mất gần nửa tiếng đồng hồ.

Phùng Nam Thư lúc này mang dáng dấp của một bậc thầy về hôn nhân gia đình, vẻ mặt nghiêm túc, ra dáng đã truyền thụ những kiến thức uyên thâm lắm.

Chuyện sinh con có liên quan độ hài hòa của hai vợ chồng, thật trùng hợp, tiểu phú bà và gấu chó nhà cô đều nghiện, chỉ là không chịu thừa nhận, cứ thích mạnh miệng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Cần quay đầu lại nhìn, biết ngay hai người kia đã nói chuyện xong.

- Tiểu phú bà, em lại đi lừa người ta rồi phải không?

- Không có lừa, đều là thật đấy! - Phùng Nam Thư chu môi, bày ra vẻ mặt vô tội. Cô cảm thấy hiện tại mình đã là chuyên gia sinh con rồi, trong đầu toàn là những tư thế.

Tào Quảng Vũ nhân lúc Giang Cần lơ là, vùng vẫy thoát ra, kéo Đinh Tuyết bỏ chạy. Y muốn trở về cố gắng.

Sinh con trai, cưới con gái nhà hắn, rồi xem ai mới là người cười sau cùng!

Phùng Nam Thư tiễn Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết, sau đó về phòng tắm rửa, vừa quay lại đã bị Giang Cần ép vào tường, cả hai trơn trượt cùng một chỗ.

Từng giọt nước từ vòi hoa sen không ngừng tuôn ra mãnh liệt. Tiểu phú bà dựa người vào tường, gò má ửng hồng, làn da trắng nõn dưới ánh đèn hiện lên sáng bóng như ngọc Dương Chi.

Trong bầu không khí này, nhìn Giang Cần, trong đầu Phùng Nam Thư không khỏi hiện lên hình ảnh máy đóng cọc ở công trường xây dựng.

Clang Clang Clang...

Phùng Nam Thư lẩm bẩm.

Giang Cần không nhịn được hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô:

- Em vừa nói gì?

Khuôn mặt Phùng Nam Thư đỏ bừng như quả táo chín:

- Em không nói gì cả, muốn hôn.

Giang Cần ôm chặt lấy cô một lúc lâu, tham lam hôn cho đến khi thoả mãn rồi mới hỏi:

- Em dạy Đinh Tuyết cái gì rồi?

- Không nói cho anh biết.

Phùng Nam Thư cắn môi, cảm giác điện thoại dự phòng đang rung lên bần bật, liền lộ ra hàm răng trắng đều như răng mèo, giả vờ muốn cắn hắn.

Giang Cần nhịn không được vỗ một cái lên bờ mông cong vểnh của cô, khiến nước bắn tung tóe:

- Em có thể dạy Đinh Tuyết, tại sao không dạy anh?

- Giang Cần, anh có chút nghiện rồi đấy.

- Trước kia ca ca của em không phải như vậy!

Tiểu phú bà làm nũng, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn ôm đến bên bồn rửa mặt, chiếc gương phía sau rung lên bần bật.

Mỗi lần đều là như vậy, ban đầu cô giương nanh múa vuốt, gần cuối lại hai mắt đẫm lệ mông lung, bàn chân trắng nõn cuộn thật chặt, cả người choáng váng.

Mỗi lần Giang Cần đều nói là vì sinh cho Giang Ái Nam một em trai, lớn lên bảo vệ chị gái, nhưng mỗi lần đến cuối cùng hắn đều gạt người, để ông chủ Du kiếm tiền.

Hiện tại tiểu phú bà đã không tin hắn, cô biết Giang Cần chính là thèm cô.

Cô thật ra muốn sinh cho Giang Cần năm đứa, nhưng chỉ một người là không đủ.

Hồi lâu sau, một hồi xã giao vô nghĩa tuyên cáo kết thúc, vành tai Phùng Nam Thư đỏ tươi, nhìn qua kiều diễm ướt át, sau đó bị Giang Cần ôm ngồi ở trong bồn tắm, chân trắng như tuyết đá bắp chân của hắn.

Kết quả vừa đá, tiểu phú bà lại không nhịn được thút thít một tiếng, cả người cuộn tròn lại như chú mèo con.

- Thực ra lần đầu tiên dẫn em ra ngoài chơi, anh đã nghĩ kiểu như này rồi.

"?"

Nghe Giang Cần nói vậy, Phùng Nam Thư không khỏi nhớ lại lần đầu tiên đi ngâm suối nước nóng năm đó, cả người ngây ngẩn.

Rất lâu sau đó, tiểu phú bà tắm rửa dưới làn nước xối xả, mãi mới chịu ra khỏi phòng tắm. Cô vừa đánh Giang Cần vừa đi ra ngoài, cả buổi tối cứ mãi nghĩ về lần đầu tiên ra ngoài chơi, càng nghĩ càng thấy tủi thân.

Lúc đó, cô còn chưa hiểu rõ thế nào là tình yêu, thật lòng chỉ muốn làm bạn với Giang Cần.

Thời điểm đó cô chỉ muốn Giang Cần dắt đi chơi, ngồi xe lắc, đi dạo chợ tiểu thương, vẫn là trái tim bạn bè đúng nghĩa.

Kết quả Giang Cần lại nói, lần đầu tiên dẫn cô đi chơi là muốn "thấu" cô, thế là cả buổi tối tiểu phú bà trằn trọc không ngủ được, trong đầu toàn nghĩ mấy chuyện linh tinh, còn thừa dịp hắn ngủ đá hắn mấy cái.

Sáng sớm hôm sau, Giang Cần mơ màng tỉnh giấc, nhìn vết bầm tím trên đùi, không nhịn được liếc nhìn tiểu phú bà đang ngủ ngon lành trong lòng, thầm nghĩ: cô bé này lại giở trò gì với mình thế này?

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Giang Ái Nam gọi ba mẹ càng ngày càng lưu loát, thậm chí còn biết chạy rồi.

Giờ đây, mỗi ngày đều vịn vào đủ thứ chạy khắp nhà, vui vẻ như một chú chim nhỏ, có lần còn thừa dịp cửa không khóa chạy ra ngoài.

Mà ở mảng kinh doanh, Multi-group ngày càng lớn mạnh trên thị trường nước ngoài, nhưng đạt đến một mức độ nhất định cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những rào cản không thể kiểm soát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!