Cùng với sự bùng nổ của Douyin và giá trị thương hiệu của Hỉ Điềm ngày càng tăng vọt, Giang phu nhân cũng bắt đầu được cư dân mạng nhắc đến nhiều hơn.
Nhiều hãng truyền thông nhận thấy Giang phu nhân có tiềm năng trở thành "cỗ máy traffic" nên đã liên tục gửi lời mời phỏng vấn.
Thế nhưng Phùng Nam Thư chẳng mấy hứng thú với những lời mời gọi đó. Cô cảm thấy thà dùng thời gian đó đi dạo phố mua sắm, hoặc là ở nhà làm nũng ông xã còn hơn.
- Haiz, mấy hãng truyền thông đó đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả.
- Sao thế?
- Họ cứ mời Phùng Nam Thư đi chia sẻ về câu chuyện thành công của Hỉ Điềm, loại chuyện này thì có gì hay ho mà cô ấy phải hứng thú? Nếu là tôi, tôi sẽ mời cô ấy chia sẻ về cuộc sống hôn nhân với Giang Cần, đảm bảo cô ấy dù phải bỏ tiền túi ra cũng sẽ đồng ý.
Cao Văn Tuệ lắc đầu ngán ngẩm, tay khoác tay Vương Hải Ny dạo bước trong trung tâm thương mại.
Hôm nay là cuối tuần, Giang Cần dẫn Phùng Nam Thư và con gái đi dạo phố, tiện thể mua thêm quần áo cho con gái yêu.
Nhìn từ xa, Phùng Nam Thư mặc chiếc váy hoa nhí, tay dắt Giang Ái Nam tung tăng đi trước, còn Giang Cần thì lầm lũi lẽo đẽo phía sau, mắt đảo như rang lạc. Hai mẹ con thì một người hiếu kỳ cái này, một người thích thú cái kia.
Gia đình ba người trông chẳng khác gì một gia đình bình thường khác, chỉ là có phần nổi bật hơn một chút.
Lý do chủ yếu là vì ngoại hình của Phùng Nam Thư quá mức xuất sắc.
Dáng người thon gọn, đôi chân dài miên man, nhìn cô chẳng khác gì một nữ sinh viên đại học, chẳng ai nghĩ cô đã là mẹ một con.
Còn Giang Cần tuy ăn mặc giản dị, nhưng vóc người cao ráo, cộng thêm khí chất hơn người của một doanh nhân thành đạt, khiến hắn toát lên vẻ ngoài phi phàm.
Chính vì vậy, dù đã đeo khẩu trang kín mít để tránh bị nhận ra, nhưng dọc đường đi, vẫn thu hút rất nhiều ánh nhìn tò mò.
Cao Văn Tuệ đi phía sau, không nhịn được lấy điện thoại ra chụp ảnh lia lịa, đặc biệt chú ý ghi lại những biểu cảm đáng yêu của Giang Ái Nam.
Giang Ái Nam năm nay đã hơn hai tuổi, vẫn còn nói ngọng líu ngọng lô, nhưng nhìn sơ qua cũng có thể nhận ra cô bé thừa hưởng nhiều nét đẹp của Phùng Nam Thư.
Hôm nay, cô bé mặc chiếc áo phông in hình siêu nhân, kết hợp với chiếc váy yếm màu kaki, tóc buộc hai bên, trên mặt còn đeo chiếc kính râm của Giang Cần, trông vô cùng đáng yêu.
Cao Văn Tuệ tin chắc rằng, cô bé này lớn lên nhất định sẽ xinh đẹp động lòng người như Phùng Nam Thư.
Tuy nhiên, Giang Ái Nam tuy xinh đẹp, đáng yêu nhưng cũng rất tinh nghịch.
Chiều hôm qua, lúc ăn cơm, cô bé lén ăn thử quả quýt, thấy chua đến nhăn mặt nhưng vẫn cố tình nhịn, sau đó vui vẻ mang đến trước mặt Cao Văn Tuệ.
- Dì ơi, ngọt!
Cao Văn Tuệ không nghi ngờ gì, cắn một miếng to. Kết quả là chua đến mức suýt rụng cả răng, lúc này mới phát hiện ra Giang Ái Nam cũng đang nhăn mặt, lén nhả miếng quýt ra.
Tuệ Tuệ Tử cảm thấy mình đã già đầu rồi mà vẫn bị một đứa bé hai tuổi lừa, tức giận định đánh vào mông cô bé.
Nào ngờ Giang Ái Nam lập tức chuyển chủ đề, hỏi cô tại sao không giống mẹ, đã có chồng con rồi, hay là cô không thích kết hôn? khiến Vương Hải Ny phải cười như chó sủa.
Thật chẳng biết nói sao nữa, Giang Ái Nam tuy giống mẹ về ngoại hình, nhưng tính cách thì y hệt Giang Cần, khiến Cao Văn Tuệ cảm thấy cô bé này lớn lên chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.
Nói đùa chứ, với nhan sắc khuynh thành của Phùng Nam Thư, cộng thêm đầu óc ranh hơn quỷ của Giang Cần, cô bé này còn không xưng bá thế giới được sao?
Nghĩ đến mười mấy năm sau, sẽ có bao nhiêu chàng trai vì cô bé này mà thần hồn điên đảo, Cao Văn Tuệ không khỏi cảm thấy rùng mình.
- Mua váy mới nhé?
- Trong nhà nhiều váy rồi, mặc không hết.
- Cái đó không giống… Ai bảo lúc trước cứ mua nhiều như vậy?
Lúc Giang Ái Nam chưa chào đời, Giang Cần đã mua rất nhiều váy áo cho con gái, đến mức tủ quần áo của cô bé lúc nào cũng tràn ngập, toàn là đồ mới, chưa kịp mặc đến.
Vừa hay lúc này Vương Hải Ny nhìn thấy một chiếc mũ rất đẹp, liền kéo tay Cao Văn Tuệ vào thử.
Sau khi thử mũ xong, bước ra ngoài, bọn họ nhìn thấy Giang Cần và Phùng Nam Thư đang đứng trước một cửa hàng bán đồ đôi gia đình.
[Mua đồ bạn tốt]
[Vậy sao lại có cả đồ cho trẻ con?]
[Chắc là trong đó có một đứa lùn tịt]
Chuyện cũ như một chiếc boomerang khổng lồ, khiến Phùng Nam Thư sững người.
Sau đó, ba người một nhà bước vào cửa hàng, lúc đi ra, trên tay đã cầm thêm hai túi đồ.
- Ba ba, bế.
Đi dạo một vòng quanh khu vực quần áo, Giang Ái Nam bắt đầu mệt, cô bé duỗi tay, nhào vào lòng Giang Cần.
Giang Cần giả vờ nghiêm mặt:
- Con đã hai tuổi rồi, là bé lớn rồi, không được bế nữa.
Giang Ái Nam ngây người:
- Nhưng mà... mẹ cũng lớn hơn con hai tuổi, mà ba vẫn bế mẹ.
Giang Cần quay sang nhìn Phùng Nam Thư:
- Em xem đi, đều tại em ở nhà nũng nịu, con biết cả rồi.
Phùng Nam Thư phồng má:
- Em cũng chỉ nũng nịu.
- Haiz, anh cảm giác như mình đang nuôi hai đứa con gái vậy.
Giang Cần bất đắc dĩ ôm Giang Ái Nam lên, dắt tay vợ con đi về phía trước.
Trung tâm thương mại Vạn Chúng rất rộng, có hẳn một khu vui chơi dành cho trẻ em, với đầy đủ các trò chơi như nhà hơi, cầu trượt, tàu lượn siêu tốc mini...
Những trò chơi này đối với Giang Ái Nam có phần hơi trẻ con, nhưng Giang Cần thì ngược lại, hắn tỏ ra rất hào hứng.
Ngày trước, chưa có con, hắn chỉ có thể đứng nhìn, bây giờ đã là bố bỉm sữa chính hiệu, cuối cùng cũng có cơ hội để trẻ lại tuổi thơ rồi.
Trong nhà hơi có rất nhiều bạn nhỏ, đa số đều lớn hơn Giang Ái Nam một chút, có bạn còn đeo cặp sách, có bạn thì thắt khăn quàng đỏ, nhưng lại vứt sang một bên.
Giang Cần ôm Giang Ái Nam chơi cầu trượt, chỉ vào một cậu bé đứng đổi diện hỏi:
- Giang Ái Nam, sang năm con đi học mẫu giáo rồi, ở trường có nhiều bạn chơi cùng vui lắm, con có thấy vui không?
- Không vui. - Giang Ái Nam hù khuôn mặt nhỏ, nói.
"?"
- Sao con không giống ba con thế nhỉ? Ngày xưa ba thích đi học lắm, còn là ngôi sao học tập đâu tiên của Lâm Đại đấy.
Cao Văn Tuệ vừa bước vào khu vui chơi, nghe thấy Giang Cần thao thao bất tuyệt, không nhịn được phải lên tiếng:
- Cái thằng cha này, đúng là chẳng biết ngượng mồm, tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn lôi chuyện đó ra kể.
Vương Hải Ny cũng phụ họa:
- Chết cười, hôm qua tớ còn xem được một video trên Douyin, có người hỏi ngôi sao học tập là gì, còn có người trả lời, đó là vinh dự cao quý nhất của Đại học Lâm Xuyên.
Phùng Nam Thư đứng bên cạnh nhìn Giang Cần đang chơi đùa cùng con gái, hàng mi dài khẽ rung động, như có dòng nước ấm áp chảy qua tim.
- Nam Thư, phỏng vấn một chút, bây giờ cậu cảm thấy thế nào?
- Muốn sinh thêm em bé cho anh ấy.
Phùng Nam Thư nhìn Giang Cần, nhẹ nhàng nói, sau đó lấy điện thoại ra quay video.
Giang Cần không cho phép cô đăng video của con gái lên Douyin, nói là để bảo vệ con gái, nhưng cô vẫn thích quay, sau đó lưu lại, muốn lưu giữ tất cả những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời.