Thời gian trôi qua thật nhanh, đã đến giữa trưa, ánh nắng chan hòa xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa thu.
Phùng Thế Hoa chán nản công việc, cả tuần nay luôn mong chờ đến cuối tuần để rời khỏi bất động sản Phùng Thế, lái xe đến trang viên Xà Sơn.
Tuy rằng anh của y hiện tại đã sa cơ thất thế, nhưng là anh em ruột thịt, Phùng Thế Hoa ít nhiều vẫn nhớ chút tình cũ.
Dùng lời của Tần Tịnh Thu để nói, thì trái tim y còn mềm yếu hơn cả xương cốt.
Y rất hiểu tính cách của anh trai mình. Từ nhỏ, anh trai y đã thích cảm giác được mọi người chú ý, làm gì cũng muốn đứng nhất, lúc đi học luôn muốn làm cán bộ lớp.
Thế mà từ ngày bị đá ra khỏi công ty, hai năm nay, anh trai y luôn sống trong cô độc, trong lòng chắc chắn rất khó chịu.
Người ta nói, "Thiên hạ rộn ràng vì lợi đến, thiên hạ ồn ào vì lợi đi", xã hội này vốn dĩ là vậy.
Mà trong hoàn cảnh này, nếu ngay cả người em trai như y cũng không đến thăm, thì còn ai đến nữa.
Phùng Thế Hoa thở dài, bước tới trước cổng biệt thự của Phùng Thế Vinh, kết quả là y sững sờ.
Sao nhà anh trai mình lại ồn ào như vậy?
Y dừng chân nhìn kỹ, thì thấy trong sân nhà Phùng Thế Vinh đứng đầy người, đủ loại hình dạng, có mấy người y còn quen mặt. Nhìn kỹ lại thì ra là hội chị em cổ đông của Phùng Thị.
Họ từng người một đều giận dữ, vẻ mặt dữ tợn, vây quanh Đoàn Dĩnh, nhưng lại không thấy Phùng Thế Vinh đâu.
Lúc này, Đoàn Dĩnh đã phát điên rồi, chẳng còn chút cao quý, tao nhã nào như trước đây, đang mắng chửi sa sả hội chị em cổ đông kia.
- Đầu tư là phải cẩn trọng, lúc trước là các người tự nguyện góp vốn, bây giờ thua lỗ thì lại trách tôi?
- Tôi cũng thiệt hại mà, tôi dồn hết tiền tiết kiệm vào đây, các người còn muốn thế nào nữa?
- Cầm đồ đi, cướp đồ đi, trong nhà này có thứ gì đáng giá thì cứ việc mà cầm mà cướp.
- Multi-group chỉ là một công ty nhỏ nhoi sao? Đối đầu với họ thì rủi ro thế nào, lúc đầu các người không đánh giá trước sao? Bây giờ xảy ra chuyện thì lại trách tôi, còn nói tôi lừa các người?
- Ha ha, tôi mà lừa các người thì tôi cũng dồn hết tài sản vào đó sao?
- Tôi và con hồ ly tinh đó luôn đối đầu với nhau, cả thế giới này đều biết, chẳng lẽ tôi lại hợp tác với họ để lừa các người? Các người nực cười thật đấy!
…
Kể từ khi Giao hàng Multi-group tích hợp vào Douyin, đồng thời nhắc nhở khi đến giờ cơm, thì Ele.me đã bắt đầu chao đảo.
Nền tảng gọi đồ ăn vốn đã yếu ớt hơn các lĩnh vực khác trong ngành Internet, bởi vì họ phải nuôi sống một lượng lớn shipper, cho nên việc đứt gánh giữa đường là chuyện rất bình thường.
Nhưng Ele.me sụp đổ cũng đã kéo theo chuỗi cung ứng nguyên liệu đầu vào, đã tốn nửa năm để mở rộng theo lời khuyên của Trương Hú Hào.
Đặc biệt là chuỗi cung ứng Hoành Nhuận, công ty đã đầu tư mạnh tay nhất.
Lúc trước, khi Ele.me đột nhiên triển khai chương trình ưu đãi lớn, Đoàn Hoành còn tưởng cơ hội đã đến, vội vàng bổ sung thêm hàng tồn kho, kết quả là thua lỗ nặng nề.
Cộng thêm nửa năm đầu gần như không có đơn hàng, khoản nợ khổng lồ của Đoàn Hoành ngày càng chồng chất, không thể gánh nổi nữa.
Hiện tại, ông ta đã bỏ trốn để trốn nợ, Hoành Nhuận cũng rơi vào tình trạng đình công, các nhà đầu tư đều như phát điên.
Mà Đoàn Dĩnh, người chủ trì kế hoạch "Phụ nữ dựa vào bản thân", lôi kéo hội chị em cổ đông đầu tư vào công ty của Đoàn Hoành, bây giờ cũng không che giấu được nữa.
Trên thực tế, việc hội chị em cổ đông này đầu tư vào Hoành Nhuận, phần lớn là do các ông chồng của họ xúi giục. Dù sao, hội cổ đông của Phùng Thị trước đó đã bị Giang Cần làm cho bẽ mặt.
Quan trọng nhất là, trong một năm qua, Multi-group bị chèn ép đủ đường, khiến rất nhiều người cho rằng đây là cơ hội tốt để chia chác miếng bánh béo bở này.
Hơn nữa, danh tiếng của Alibaba quá lớn, là lão đại trong BAT, muốn đánh ai thì đánh, ai ngờ Multi-group lại ngoan cường như vậy, phản công nhanh gọn lẹ, không cho họ một chút cơ hội nào.
…
Cuộc đấu khẩu vẫn tiếp tục, tiếng mắng chửi không dứt bên tai, Đoàn Dĩnh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Ả chỉ muốn làm phu nhân hào môn, muốn sống một cuộc sống thượng lưu, nào ngờ lại rơi vào kết cục thê thảm như vậy.
Nghĩ đến đây, ả lại không khỏi nhớ tới Giang Cần và Phùng Nam Thư, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Mọi thứ đều tan thành mây khói, ả đã mất tất cả.
Phùng Thế Hoa đứng bên cạnh xem, đại khái cũng hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Y không khỏi lấy điện thoại ra, gọi cho Giang Cần, hỏi xem có phải hắn giở trò hay không.
- Chuyện này xảy ra từ năm ngoái. Lúc đó, Koubei và Ele.me muốn thâu tóm thị trường của Multi-group. Để chiếm ưu thế, họ đã liên kết với rất nhiều nhà cung ứng, dùng chiêu bài ‘siêu rẻ’ để cướp đối tác của chuỗi cung ứng Multi-group.
- Chuỗi cung ứng là bê tông cốt thép của Multi-group, việc này rất nghiêm trọng, người phụ trách chuỗi cung ứng đã lập tức báo cáo cho cháu.
- Cháu thấy như vậy không ổn, nên đã nới lỏng một chút, âm thầm tung ra một số đơn hàng mà họ cộng lại cũng không thể ăn hết, dụ họ mở rộng quy mô và khiến họ tin rằng phía trước chắc chắn sẽ có một kho báu khổng lồ đang chờ họ.
Giang Cần dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Rắn rất tham lam, muốn nuốt chửng cả con voi, kết quả là bị vỡ bụng mà chết.
Phùng Thế Hoa bỗng nhiên hiểu ra:
- Đây là cái bẫy mà cháu đã chú tâm giăng sẵn?
- Không phải.
- Lúc đó tâm trí cháu đều dồn vào Douyin, đây chỉ là việc làm lúc rảnh rỗi thôi. Không ngờ hiệu quả lại tốt đến vậy.
Phùng Thế Hoa nghe vậy, nín thở:
- Chú cứ tưởng cháu đã sớm quên chuyện này rồi.
Giang Cần im lặng một lúc lâu:
- Chú, dạo này Ái Nam có nghịch ngợm không?
- Nó nghịch lắm. Thím nói là nó giống hệt cháu. Nhưng mà nghịch rất đáng yêu, chú và thím một ngày không gặp là nhớ nó phát điên. Mà sao cháu lại hỏi chuyện này?
- Tiểu phú bà nhà cháu ngày xưa cũng nghịch ngợm đáng yêu như vậy.
Nghe vậy, Phùng Thế Hoa nhất thời nghẹn lời. Nhưng chưa kịp nói gì thì y đã nghe thấy tiếng động cơ xe hơi phía sau.
Một chiếc Maybach màu đen lăn bánh trên thảm lá vàng, chậm rãi dừng lại sau lưng y.
Đây là xe chuyên dụng của Giang Cần, hiện tại Giang Cần đang đi công tác, ngoại trừ Phùng Nam Thư ra thì không ai được sử dụng. Nhưng Phùng Thế Hoa không khỏi thắc mắc, cháu gái ông đến đây làm gì?
Một giây sau, tài xế xuống xe, mở cửa, Tần Tịnh Thu và Phùng Nam Thư, dắt theo Giang Ái Nam nhỏ xíu bước xuống.
Nhìn thấy Phùng Thế Hoa xuất hiện ở trang viên Xà Sơn, Tần Tịnh Thu cũng không bất ngờ, chỉ là thầm nghĩ xem chiều nay nên phạt y quỳ remote hay là bàn chải đánh giày.
- Mọi người đến đây làm gì?
Phùng Thế Hoa nhìn thấy cháu gái và vợ, vẻ mặt ngạc nhiên.
Trong ấn tượng của y, người ghét nơi này nhất chính là hai người họ. Nếu không thì lúc trước họ cũng chẳng chuyển đến biệt thự Hương Đề.
Phùng Nam Thư liếc nhìn chú:
- Thím nói, Giang Cần có gửi một món quà cho cháu, muốn cháu đến đây nhận.
- Quà? Ở đây?
Tần Tịnh Thu mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, toát lên vẻ uy nghiêm. Nghe chồng hỏi, cô thản nhiên đáp:
- Em đến đây để lấy lại nhà.