Từ khi nghe thấy Phùng Nam Thư nói mớ vào tuần lễ vàng lễ quốc khánh năm ngoái, bà đã biết trong tim cô cháu gái của mình trong tim có người, thế là đã đi thuê công ty điều tra chuyện này.
Nhưng thông tin được chuyển về rất bình thường, chỉ là là một người bình thường được sinh ra trong gia đình bình thường, chẳng có thông tin nào đáng chú ý, hơn nữa do có chú Cung ở bên cạnh chăm sóc Phùng Nam Thư nên Tần Tịnh Thu cũng không kiểm tra quá nhiều thông tin của Giang Cần.
Tuy nhiên công việc điều tra của công ty điều tra không chỉ xảy ra một lần duy nhất mà mỗi tháng họ đều sẽ cập nhật thông tin mới nhất của Giang Cần cho Tần Tịnh Thu, chúng sẽ được lưu trữ có thời hạn trong hòm thư.
Cho tới chiều nay khi Phùng Nam Thư gọi điện cho bà, nói rằng cô đã tới Thượng Hải, Tần Tịnh Thu mới nhớ ra người tên Giang Cần này.
Thực ra chuyện rất đơn giản, sao Phùng Nam Thư dám một thân một mình đi xa như vậy, nếu cô đã tới thì chắc chắn sẽ có người đi cùng với cô.
Chắc chắn sẽ không phải là người nhà, vậy chỉ còn bạn bè mà thôi, nhưng hình như Nam Thư cũng chỉ có một người bạn duy nhất.
Vậy nên Tần Tịnh Thu vừa sai người đi tìm hành lý về, vừa cho người tới khách sạn quan sát, quả thật người bạn đó chính là Giang Cần.
Ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại sao?
Tần Tịnh Thu trượt con lăn chuột nhìn lướt qua, đúng lúc nhìn thấy bảng điểm học kỳ này của Giang Cần chỉ vừa đủ điểm qua môn, tổng điểm tất cả các môn cũng không thể kiếm thêm được điểm nào.
Thế này… mà cũng gọi là ngôi sao học tập à?
Bà hai Phùng gia lộ ra vẻ mặt khó tả, tiếp tục xem tài liệu đính kèm, sự ấn tượng đối với Giang Cần lúc thì thấy đáng tin cậy, lúc thì thấy không ổn chút nào.
Ba phút sau, Tần Tịnh Thu chợt nhìn thấy những thông tin cơ bản liên quan tới Zhihu và Multi-group, lúc này bà mới lộ ra vẻ mặt khác thường, ngón tay lăn con lăn chuột tới đâu, lông mày lại nhíu tới đó.
Bà có biết việc Giang Cần mở một diễn đàn ở đại học, vì những tài liệu điều tra của năm ngoái từng đề cập qua chuyện này rồi.
Nhưng đối với Tần Tịnh Thu thì chuyện đó chỉ giống như sở thích ngoài lề của sinh viên mà thôi, chẳng liên quan tý gì tới lĩnh vực kinh doanh cả.
Tuy vậy tất cả nội dung những tài liệu điều tra của lần này đều khác hoàn toàn, đúng là một trời một vực.
“Bốn khu đại học kết hợp quảng cáo, Multi-group đã thay đổi cách chi tiêu của sinh viên”
“Doanh nhân trẻ của Lâm Xuyên kích thích nền kinh tế thị trường, thúc đẩy tăng trưởng sản xuất công nghiệp”
“Dự đoán tương lai kinh doanh online sẽ là mạng xã hội”
Tần Tịnh Thu tải xuống tất cả những tệp đính kèm còn chưa hết hạn, lặng lẽ đọc hồi lâu, bà nhướn hàng lông mày dài mảnh, trong đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tần Tịnh Thu luôn luôn có một sự nhạy cảm rất cao đối với những dự án kinh doanh, vì nếu không có năng lực này bà cũng sẽ không nắm quyền quản lý công ty đầu tư lớn nhất trong nước của nhà họ Phùng.
Con đường của Giang Cần từ trước tới nay, bao gồm việc tổ chức cuộc thi hoa khôi, việc marketing cho Hỉ Điềm, hai lần thực hiện chiến dịch tiếp thị lượng kiếm cho Multi-group hay kết hợp marketing với trung tâm thương mại Vạn Chúng, tất cả đều khiến bà vô cùng tán thưởng hắn.
Nói cách khác, bà đã nhìn thấy triển vọng sáng ngời và khả năng vô hạn của Giang Cần trong mớ tài liệu chi chít dày đặc này.
Quan trọng nhất là hắn mới có 19 tuổi.
Tần Tịnh Thu đặt bản thân 19 tuổi vào trong hoàn cảnh như của hắn, và nhận ra kể cả bà cũng chưa chắc có năng lực khiến nền tảng này được như hiện tại trong thời gian ngắn như vậy, càng không cần bàn thêm tới chuyện thay đổi thói quen chi tiêu của cả một thành phố như thế.
Đây là một chuyện cực kỳ khó, chỉ cần kém hơn đôi chút thì kết quả cũng đã khác xa nhau vạn dặm.
Chuyện gì vậy?
Không phải đã nói là phải tìm người bình thường một chút rồi sao?
Nam Thư nhà bà kén cá chọn canh xong hình như đã kén được của báu rồi thì phải?
Đúng lúc này, hành lang truyền tới tiếng bước chân, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào trong.
Vóc dáng của ông khá cao ráo, bờ vai lại rộng, bàn tay thô to đeo một chiếc nhẫn ba vòng đan xen nhau, rõ ràng đó là chiếc nhẫn đôi với Tần Tịnh Thu.
Đeo nhẫn đôi với bà hai nhà họ Phùng như vậy, đây chắc chắn chính là ông hai nhà họ Phùng, chú ruột của Phùng Nam Thư - Phùng Thế Hoa. Người đàn ông hơn 40 tuổi này mang một dáng vẻ tri thức vô cùng hào hoa văn nhã.
- Tịnh Thu, em đã xử lý xong công việc chưa? Anh đưa em đi ăn tối.
- Em xong hết rồi, nhưng em vừa phát hiện ra một chuyện rất thú vị, anh xem thử cái này đi.
- ?
Phùng Thế Hoa đi tới cạnh Tần Tịnh Thu rồi cúi người nhìn vào màn hình máy tính, nhìn thấy những thông tin của Giang Cần thì sững người:
- Đây là người tới kiếm mình đầu tư đó à?
Tần Tịnh Thu nghe ông nói vậy thì mỉm cười:
- Anh xem kỹ lại đi.