Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 766: CHƯƠNG 765: TA, GIANG CẦN, TẠI CHỖ NHẬN THÂN! (2)

Nghe được câu này, Cao Văn Tuệ các cô triệt để chấn kinh, bởi vì phòng bao rất yên tĩnh nên tiếng hít vào khí lạnh vang lên rất rõ ràng.

Đậu má, biết ông chủ Giang cậu là bán da mặt làm giàu, nhưng lá gan của cậu cũng quá lớn rồi đi, ba mẹ Phùng Nam Thư người ta là đến hưng sư vấn tội, cậu thì hay rồi, nhận thân ngay tại chỗ?

“Nếu bạn trai cũ của mình có lá gan như cậu ta thì có lẽ bây giờ mình đã sinh ba rồi.”

Vương Hải Ny nhịn không được mà thầm nói trong lòng, bội phục sát đất câu mở đầu này của Giang Cần.

Tất cả mọi người đang chờ đợi phản ứng của "ba mẹ Phùng Nam Thư", cũng nhân cơ hội não bổ ra một trăm phương pháp chết thảm của ông chủ Giang, cái gì treo tường thành, đánh gãy chân, nhốt lồng heo ngâm dưới nước, cắt miệng cho chó ăn...

Nhưng điều làm các cô ngoài ý muốn là, mặc dù tiếng ba mẹ đã ra khỏi miệng nhưng biểu tình của chú dì tựa hồ không có bất kỳ một tia kinh ngạc hay khác thường nào.

Viên Hữu Cầm nhìn thoáng qua Giang Chính Hoành:

- Lần này mẹ và ba con tới đây, một là vì tham gia hôn lễ của anh Lâm Bằng của con, hai là vì tiến hành kiểm tra đột xuất cậu.

- Kiểm tra cái gì? - Giang Cần cầm ấm trà rót ly nước.

- Chính là chuyện trong đĩa CD đó. Tám đời nhà họ Giang chúng ta chưa ai lên bản tin bao giờ. Nếu không đích thân nhìn xem con đang làm gì, mẹ và bố con sẽ luôn cảm thấy không yên tâm.

- Nếu con đã để tiểu phú bà mang cái đĩa CD về thì cũng đã chứng tỏ con đã chuẩn bị sẵn sàng cho ba mẹ biết, hai người muốn xem thì cứ nói thẳng là được.

Lúc Giang Cần bước vào phòng chỉ còn lại một vị trí, đó chính là vị trí gần cửa nhất.

Đây là Cao Văn Tuệ âm thầm an bài, mục đích là để cho Giang Cần và "Ba mẹ Phùng Nam Thư" giữ khoảng cách, lỡ nhữ tình huống không đúng thì còn có thể tông cửa xông ra.

Hơn nữa, cho dù Giang Cần không chạy, những người bị kẹp ở giữa cũng có thể đưa tay ngăn lại.

Mà Phùng Nam Thư lại ngồi cạnh Viên Hữu Cầm, cũng chính là vị trí tận cùng bên trong.

Đơn giản mà nói, hai người lúc này đang ngồi đối diện nhau qua một đường chéo của bàn, không cần ngoảnh đầu cũng có thể dễ dàng nhìn thấy nhau.

Ông chủ Giang lén lút làm một biểu cảm nhe răng trợn mắt để trêu chọc cô, hắn thấy dù vẻ ngoài của tiểu phú bà vẫn lạnh lùng, nhưng sự vui vẻ trong ánh mắt lại rõ ràng như ban ngày. Đôi mắt đẹp của cô hơi cong lên, hàng mi cong vút rung động nhẹ theo.

Một tuần không gặp mặt, cô đã rất nhớ Giang Cần, nhưng vẫn kiềm chế trong lòng, lúc này Giang Cần khiêu khích thì càng vui hơn.

Đây rõ ràng là liếc mắt đưa tình, nhưng Giang Cần là chó, hắn sẽ không thừa nhận.

- Thực ra ba vẫn tin tưởng con, chính là mẹ con không có lòng tin, đàn bà chính là như vậy, nhận thức tương đối nông cạn.

Giang Chính Hoành mở miệng tiếp lời, lập tức đón nhận một cái liếc mắt của bà Viên Hữu Cầm.

Nhưng khi bọn họ ở bên ngoài là vậy, Giang Chính Hoành cần bày ra uy nghiêm của người đàn ông trụ cột:

- Vậy đi, chúng ta ăn cơm trước, cơm nước xong lại nói chuyện tham quan.

Giang Cần lấy lại tinh thần, dời ánh mắt khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, nhìn về phía ba mẹ mình:

- Vậy thì theo lời ba đi, ăn cơm trước, cơm nước xong con dẫn hai người qua.

Đối với những việc mà cha mẹ không hiểu, không biết rõ, việc họ cảm thấy không yên tâm là điều hoàn toàn bình thường. Tuy nhiên, nhìn thấy con trai mình thản nhiên đối mặt, không hề che giấu điều gì, họ lại cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Rất nhanh, cửa phòng bao bị nhân viên phục vụ đẩy ra, món ăn theo thứ tự lên bàn.

Cao Văn Tuệ ngồi cạnh vị trí của hắn, cho nên lúc nhân viên phục vụ mang thức ăn lên vừa vặn muốn đưa tay từ giữa Giang Cần và Cao Văn Tuệ, mặc kệ là vì thuận tiện hay là không cho nước canh bắn lên người, hai người đều nên đứng lên nhường một bước mới đúng, nhưng Tiểu Cao lại không.

Lúc này bạn học Tiểu Cao đã hoàn toàn ngốc tại chỗ, ánh mắt có chút đăm chiêu, giống như là mất hồn vậy.

Đương nhiên, không riêng gì cô có ánh mắt thẳng tắp này, tất cả nữ sinh 503 ngoại trừ Phùng Nam Thư, tất cả mọi người đều đang có biểu tình không khác mấy.

Có gì đó không ổn, không ổn, chuyện này không bình thường chút nào!

Tất cả mọi người không phải kẻ ngốc, qua đối thoại qua lại của Giang Cần và "ba mẹ Phùng Nam Thư", các cô rất nhanh liền nhận ra được khác thường.

Không có hưng sư vấn tội như trong tưởng tượng, vì sao cậu ăn chân con gái tôi, không có lột da rút gân, sao cậu dám khi dễ con gái tôi ở trường, cũng không có chi phiếu mấy số 0 hay hiện tại lập tức rời khỏi con gái tôi như trong phim truyền hình.

Ngược lại, chú dì cũng tự xưng là ba mẹ khi nói chuyện với Giang Cần.

Cái gì ba với mẹ con như thế nào như thế nào, mẹ và cha con như thế nào như thế nào, nghe đến đó, ai còn không nhận ra chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!