Virtus's Reader

Năm 2008, dự án Zhihu phá trứng mà ra, nhóm nhân viên đầu tiên chỉ có 12 người, ngồi chưa đầy một nửa phòng 208.

Chớp mắt đã đến năm 2010, Zhihu và Multi-group đã có 113 nhân viên chính thức, và con số này chưa bao gồm nhân viên làm thêm của các trường đại học, nhân viên chi nhánh ở các địa phương và nhân viên giao hàng của Multi-group.

Trước đây, buổi liên hoan cuối năm chỉ cần bày một bàn trong phòng 207 là đủ, ăn uống no say cũng không quá 500 tệ, nhưng theo sự phát triển của công ty, việc liên hoan tập thể đã trở nên bất tiện.

Buổi trưa, Giang Cần rời khỏi thư viện, đến căn cứ khởi nghiệp và phân công việc cho mọi người về việc tổ chức liên hoan cuối năm.

- Hiện nay, phạm vi kinh doanh đã mở rộng, đoàn đội cũng đã phân tán, nhưng tinh thần đoàn kết vẫn phải có, vì vậy trong thời gian này, các đoàn đội bắt đầu tổ chức liên hoan cuối năm nhé.

- Lan Lan và Tô Nại phụ trách an bài liên hoan cho chi nhánh Multi-group.

- Đàm Thanh và Cẩm Thụy phụ trách liên hoan giữa Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên và Quỹ Kim Ti Nam.

- Văn Hào, Phi Vũ, Tuyết Mai và Từ Ngọc, phụ trách bộ phận nội dung, bộ phận kỹ thuật, và bộ phận tài vụ.

- Tôi… phụ trách bà chủ.

Nghe cách sắp xếp của Giang Cần, mọi người trong 208 không khỏi bĩu môi, thầm nghĩ ông chủ đúng là không ra gì, lúc nào cũng giữ lại thứ tốt nhất cho mình.

Ngụy Lan Lan nhịn không được mở miệng:

- Ông chủ, liên hoan cuối năm dựa theo tiêu chuẩn bao nhiêu?

- Cứ theo mức 500 tệ một người, ngoài ra, khi liên hoan nhớ phát luôn tiền thưởng cuối năm, dùng tiền mặt, loại từng cọc một, chúng ta đã hò hét cả năm rồi, cuối năm là lúc thể hiện uy tín nhất, nhất định phải thể hiện hết khí chất quý phái ra.

Từ Ngọc nghe tiếng cũng mở miệng bổ sung một chút:

- Các trưởng bộ phận thống kê số lượng người theo danh sách rồi nộp đơn trong vòng ba ngày là được, nếu không xác định được thì sau khi liên hoan có thể lấy hóa đơn về thanh toán.

Nghe được câu này, mọi người nhịn không được hơi ưỡn ngực một chút.

Mọi người ở đây đã quen với việc ở 208, cũng quen với việc bị Giang Cần chỉ huy, nên cảm giác làm lãnh đạo không rõ ràng lắm. Nhưng khi Giang Cần yêu cầu họ dẫn dắt đội ngũ mình đi liên hoan và tự tay phát tiền thưởng cuối năm, lúc này bọn họ mới cảm nhận được sự thay đổi về vị trí của mình.

Đúng vậy, ông chủ không thể làm mọi việc một mình, đặc biệt là khi đội ngũ phát triển, đồng nghĩa với việc quản lý cũng khó khăn hơn.

Giống như việc liên hoan cuối năm lần này, cuối cùng họ cũng được ra sân, độc lập đảm đương một phía.

Nghĩ đến đây, đám người 208 bắt đầu hành động, người thì phát thông báo, người thì đặt nhà hàng.

Bữa tiệc tất niên của công ty đã được sắp xếp xong, nhưng vẫn còn một bữa tiệc mà Giang Cần phải đích thân tham dự, đó là bữa tiệc tất niên của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên.

Trước khi Hiệp hội Thương mại được thành lập, Lâm Xuyên có một hội thương nhân, cũng thích tụ tập vào cuối năm để khoe khoang. Nhưng kể từ khi Giang Cần đứng ra thành lập Hiệp hội Thương mại, hội thương nhân Lâm Xuyên này đã chỉ còn trên danh nghĩa. Một số nhân viên trong đó cũng dứt khoát bị thu nạp vào Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên.

Mặc dù tên gọi và ý nghĩa đã khác nhau, nhưng tập tục tổ chức tiệc rượu cuối năm vẫn được duy trì.

Kiếm được nhiều tiền như vậy, nếu không lộ ra phú quý, vậy thì có khác gì cẩm y dạ hành?

Tám giờ tối, Giang Cần lái xe đến khách sạn quốc tế Long Khải, phát hiện băng rôn đã được kéo lên, cả trong và ngoài khách sạn đều là những người thành đạt âu phục giày da, vừa thấy Giang Cần đến bọn họ liền mỉm cười chào đón, được mời đến bàn chính.

Nói thật, bữa tiệc của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên hoành tráng hơn nhiều so với hội thương nhân Lâm Xuyên trước đây.

Không chỉ số lượng người tham dự, mà cả sảnh tiệc cũng vô cùng lộng lẫy, khắp nơi đều tràn ngập hương vị tiền tài, hơn nữa những cô phục vụ viên đều mặc sườn xám, xẻ tà cao đến tận rốn.

- Lần trước tôi tham dự tụ hội, tôi ngồi ở bàn cuối cùng, trên bàn đó thậm chí không có đĩa trái cây, chỉ có một đĩa hạt dưa.

- Có thật không?

- Đương nhiên, khi đó tôi dựa vào quan hệ của Hà tổng mới trà trộn vào được, nghe các vị tổng giám đốc tâm sự chuyện kinh doanh, tôi ngay cả thở mạnh cũng không dám, tôi nhớ rõ còn có một ông chủ coi tôi là nhân viên phục vụ.

Nghe câu nói này, những ông chủ lớn vây quanh hắn đều cho rằng hắn đang nói đùa, lộ ra biểu tình không quá tin tưởng.

Trong mắt bọn họ, Giang Cần là một nhân vật rực rỡ như sao mai, là tồn tại phiên vân phúc vũ, làm sao có thể còn có lúc hèn mọn như vậy?

Giang Cần biết bọn họ không tin, vì vậy giọng điệu có chút cảm động mở miệng:

- Các vị cũng biết, lúc trước tôi có làm Multi-group đến cửa hàng, lúc đó tìm đối tác kinh doanh thực sự khó chết tôi rồi, căn bản không liên lạc được ai cả.

Có vài lão tổng họ Vương sửng sốt:

- Đâu phải Giang tổng, tôi nhớ rõ cú điện thoại đầu tiên của cậu là gọi thẳng đến chỗ tôi, lúc ấy tôi còn nghi hoặc làm sao cậu lại biết số điện thoại cá nhân của tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!