Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 844: CHƯƠNG 843: THỜI ĐẠI MUA NHÓM ĐẾN

- Kế hoạch của ông chủ hoàn thành lúc nào vậy? Tôi thấy hơi sợ rồi đấy.

- Đột nhiên tôi cũng hiểu tại sao ông chủ không vội vàng tham gia chiến trường rồi.

Trong khách sạn Hilton ở kinh đô, Tô Nại và Ngụy Lan Lan cùng nhau trao đổi những gì thu hoạch được mấy ngày gần đây, trong lòng thầm chấn động.

Phải, dù là dịch vụ định vị cửa hàng hay hệ thống quản lý hàng hóa thì đến giờ vẫn chỉ dừng lại trên lý thuyết, nhưng dù là tên ngốc cũng biết khi ý tưởng này được thực hiện thì mẹ nó chắc chắn có thể cạc cạc đại sát tứ phương.

Tùy Tâm đoàn mới chỉ sao chép được hình thức kinh doanh của Multi-group thôi mà đã dám ra oai trong thị trường cả nước, nhưng chắc chắn bọn họ không biết những gì bọn họ sao chép của Multi-group chỉ là phiên bản ban đầu.

Một năm nay, ông chủ vẫn luôn áp chế sự phát triển của Multi-group, giờ mới bại lộ răng nanh chân chính của nó.

Hai người đều không tưởng tượng được khi Multi-group chính thức tham gia vào chiến trường thì Tùy Tâm đoàn với các web mua nhóm khác sẽ tuyệt vọng đến mức nào.

- Lượng tin tức quá nhiều, hay là báo cáo lại chút đi?

- Ừ, chắc là phải báo cáo lại đấy.

Ngụy Lan Lan móc điện thoại ra gọi cho Giang Cần:

- Alo ông chủ hả…

Nhưng sau đó ánh mắt của cô đột nhiên hơi sửng sốt:

- Hả là bà chủ hả? Chị nhớ em lắm đấy bà chủ, tiếc là bọn chị đi vội quá không gặp em được.

“...”

- Ừ đúng rồi, chị tìm ông chủ báo cáo công việc.

“...”

- À à ok, vậy chị đợi.

Tô Nại liếc Ngụy Lan Lan một cái:

- Làm sao vậy?

Ngụy Lan Lan nhỏ giọng nói:

- Ông chủ đưa bà chủ ra ngoài du xuân, giờ ông chủ đang ở trên cây.

- Ở trên cây?

- Ừ bà chủ bảo là em ấy muốn ăn táo chua trên cây nên ông chủ leo cây. - Ngụy Lan Lan vừa nói vừa mở loa ngoài.

Nhưng đúng lúc này, đầu bên kia truyền tới tiếng thứ gì đó rơi, sau đó là một trận đ-t mẹ ai u, cảm giác như cả thế giới đều im lặng sau cú ngã đó.

Ngụy Lan Lan với Tô Nại hoảng ngưng cả thở, không dám thở mạnh, không biết bản thân có phải đang có cơ hội ăn cỗ rồi không.

Nhưng mà chẳng bao lâu giọng Giang Cần đã truyền ra từ loa:

- Lan Lan hả? Làm sao vậy?

- Ông chủ không sao chứ?

- Không sao, bộ xương kiêu ngạo này cứng lắm, chỉ là hơi xây xát chút thôi, có gì thì nói đi.

Sau đó Ngụy Lan Lan với Tô Nại nói lại một lần về những quan sát của mình trong mấy ngày nay, sau đó lại nói thẳng về khái niệm định vị cửa hàng và hệ thống quản lý hàng hóa.

Giang Cần cho max điểm với quan sát và thu hoạch của hai người, cũng nói với hai người phải bí mật không thể để lộ, người ta đồng ý hợp tác xong là về ngay, bên Tô Nại cũng thế, hiểu rõ nguyên lý hệ thống rồi thì mau mau trở lại.

Sau khi tắt điện thoại, Giang Cần ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, xung quanh toàn là dãy núi liên miên đẹp không sao tả xiết.

Đây là một ngọn núi nhỏ cạnh ngoại ô phía tây, có phong cảnh đầu xuân rất đẹp nên hôm nay hắn còn đặc biệt đưa Phùng Nam Thư ra ngoài hít thở giải toả, nếu lúc nãy hắn không rơi khỏi cây thì hôm nay sẽ là một ngày cực kỳ hoàn mỹ.

Nhưng khi hắn quay qua nhìn tiểu phú bà thì lại phát hiện cô đang nhìn cánh tay hắn với đôi mắt ngấn lệ, một tay cẩn thận che miệng vết thương hắn lại.

- Có còn đau không?

- Đau chớ, ai bảo cậu thèm ăn, cậu còn muốn ăn táo nữa không?

Phùng Nam Thư lắc đầu nguầy nguậy, mắt đẫm lệ:

- Không bao giờ ăn nữa.

Giang Cần mở tay ra để lộ quả táo chua bên trong:

- Tiếc là mình hái xong rồi.

- Giang Cần, cậu là người tốt.

- Cậu nếm thử một cái đi đã rồi hẵng nhận xét mình có phải người tốt hay không.

Phùng Nam Thư nhận lấy quả táo rừng, vừa mới cắn được một miếng thì cô đã bị chua lè lưỡi rồi.

Giang Cần cười hai tiếng, thầm nghĩ có ai biết trong khi thị trường mua nhóm tràn ngập mùi thuốc súng, ngọn lửa chiến tranh thương trường dần lan tràn, mà người thắng cuối cùng thì lại vẫn còn đang trèo cây trong núi, trêu đùa bạn tốt đáng yêu, đúng kiểu chẳng liên quan gì đến mình.

Cái gì là phong thái vương giả? Đại khái là càng đánh càng bình tĩnh đi.

- Vừa nãy chỗ đó có nhiều gai nhọn lắm đó, chân cậu có bị xước xát gì không?

Phùng Nam Thư lắc đầu, trên mặt tràn ngập vẻ ngây thơ:

- Không bị xước.

- Cậu có chắc không? Hay là cứ kiểm tra ngừa trường hợp xấu nhất ha?

“?”

Giang Cần nghiêm túc cởi dây giày, rồi cả đôi giày thể thao của tiểu phú bà, để lộ ra đôi chân nhỏ đáng yêu được đôi tất trắng bao bọc, hắn tỏ ra nghiêm túc như một vị bác sĩ thực thụ.

Là một ông chủ có giá trị con người lên đến cả chục triệu tệ nhưng Giang Cần không thích đánh golf, không thích cưỡi ngựa, không thích du thuyền, mẹ nó chỉ có chút tiền đồ này thôi đó.

Cùng lúc công việc của Ngụy Lan Lan và Tô Nại không ngừng tiến triển sâu hơn thì nhóm nòng cốt bộ phận marketing được Đàm Thanh chọn ra cũng đã phân công nhau đi tới các thành phố lớn, lợi dụng ba ngày này mời những người từng tiếp thị địa phương cho Zhihu về, chính thức ký hợp đồng hợp tác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!