- Sau cuộc chiến tiêu hao kéo dài hai tháng, dù là chúng ta, hay Lashou, hay Wowo, hay 24quan, thì nguồn vốn cũng đều đã cạn kiệt.
- Hiện tại, điều quan trọng nhất là phải huy động vốn trước tất cả mọi người, chỉ cần có đủ đạn dược, chúng ta cũng có thể đào người, chúng ta có thể giảm giá mạnh hơn họ
- Vì vậy, bây giờ chúng ta sẽ làm hai việc.
- Việc thứ nhất, hôm nay tớ sẽ quay về Lâm Xuyên để huy động vốn, tranh thủ từng giây từng phút.
- Việc thứ hai, chúng ta bán tài nguyên hiện có ở Thâm Quyến cho Nuomi.
Thôi Y Đình ngước mắt lên:
- Cậu muốn Nuomi đi Thâm Quyến kiềm chế Lashou?
- Nuomi mới tham gia thị trường vào tháng 4, không tham gia vòng đầu tiên, nguồn vốn của họ vẫn còn dồi dào. Nếu để họ tiếp tục phát triển ở Thượng Hải thì trước khi huy động được vốn, chúng ta cũng có thể không giữ được thị trường hiện tại.
Diệp Tử Khanh dừng lại một chút rồi tiếp tục mở miệng:
- Lashou đã đào đi đội ngũ của chúng ta, nhưng tài nguyên hộ kinh doanh thì bọn họ không thể đào hết, Nuomi sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Chu Chấn Hào hít sâu một hơi:
- Tôi không đồng ý, điều này tương đương với việc tự tay nuôi lớn kẻ thù của mình.
- Chúng ta không còn cách nào khác, hoặc là ngồi chờ chết, hoặc là leo vách đá, hai người chọn đi.
“…”
Thôi Y Đình không suy nghĩ quá lâu liền trực tiếp giơ tay:
- Tớ đồng ý với ý kiến của Tử Khanh, thu hút Nuomi đi Thâm Quyến, bảo vệ thị trường Thượng Hải.
Tùy Tâm Đoàn do ba người họ cùng thành lập, tỷ lệ sở hữu cổ phần là gần như nhau, hiện tại Thôi Y Đình và Diệp Tử Khanh đứng về phe nhau, Chu Chấn Hào muốn phủ quyết cũng không có cách nào, đành phải gật đầu đồng ý.
Sau đó, ba người mỗi người nhận một nhiệm vụ.
Diệp Tử Khanh đi tìm các kênh đầu tư để tiến hành gọi vốn công khai. Thôi Y Đình tìm đến người phụ trách của Nuomi để đưa ra điều kiện. Chu Chấn Hào tiếp tục trấn giữ thị trường Thượng Hải, quyết không để mất thêm một tấc đất nào.
Chỉ cần ba người họ hoàn thành nhiệm vụ suôn sẻ, nắm giữ các nút thắt quan trọng, thì người phải đau đầu sẽ là Lashou.
Vậy lúc này Lashou đang làm gì? Đương nhiên là đang tổ chức tiệc mừng công vì chiến thắng vang dội vừa qua. Mọi người chén chú chén anh, uống đến mức say mèm, đầu óc quay cuồng
Đúng lúc này, La Bình - giám đốc thị trường kinh đô đột nhiên nhận được phản hồi từ chuyên viên thị trường tuyến một, nói rằng người của bọn họ bị đánh ở khu đô thị đại học kinh đô và hiện đang ở đồn cảnh sát.
- Ai làm?
- Cũng là một trang web mua nhóm, gọi là Multi-group.
La Bình nhíu mày:
- Multi-group? Cái quái gì, chưa từng nghe qua.
Giọng nói của chuyên viên truyền đến từ điện thoại:
- Theo tôi quan sát ý đồ của bọn họ, có vẻ như chúng muốn chiếm lĩnh thị trường khu đô thị đại học. Hơn nữa bọn họ khá ranh mãnh, đã ký hợp đồng với tất cả các cửa hàng ở khu vực lân cận.
- Có lẽ là đám tép riu muốn kiếm chác trong lúc nước đục. Chắc chẳng có tiền, chỉ biết dùng nắm đấm để mở đường, thủ đoạn quá hèn hạ.
- La tổng, làm sao đây? Báo cáo với tổng công ty không?
La Bình trầm mặc một chút rồi nhếch khóe miệng:
- Để chúng đi, một khu đô thị đại học thì có thể làm được gì? Lashou của chúng ta hiện đang hăng hái, sớm muộn gì cũng thống nhất thị trường toàn quốc, đến lúc đó hợp nhất từng người bọn họ là được, còn có thể tiết kiệm chút khí lực.
Chuyên viên gật đầu:
- Vâng, La tổng, tôi hiểu rồi.
Sau khi cúp điện thoại, La Bình lại nở một nụ cười rạng rỡ, đi đến giữa phòng tiệc, trò chuyện vui vẻ với các giám đốc khác.
Trong đó có một người tên là Khang Kính Đào, là tổng giám đốc chi nhánh Thâm Quyến của Lashou. Cũng chính y là người đã thúc đẩy Từ Vạn Thế đầu hàng, cắn một miếng lớn vào Tuỳ Tâm Đoàn, vì vậy y cũng là công thần số một của bữa tiệc rượu này
Đám người trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm, lời qua tiếng lại đều là những lời hùng hồn, cùng với những kế hoạch tương lai tươi sáng.
- Lão Khang, chiêu này của anh chơi thật sự là quá diệu, vất vả đi đánh thị trường làm gì, chẳng bằng mua luôn cho nó nhanh!
Khang Kính Đào cười khiêm tốn, định mở lời phát biểu cảm nghĩ thì bỗng nhiên điện thoại trong túi rung lên.
Y lúng túng nói lời xin lỗi, đặt ly rượu lên khay của phục vụ, sau đó quay người đi đến góc khuất để nghe điện thoại.
Người gọi đến là một chuyên viên thị trường ở Thâm Quyến, nói rằng nhân viên của bọn họ bị đánh khi đang quảng bá tại khu đô thị đại học Thâm Quyến và cần bồi thường tiền.
Khang Kính Đào nghe xong cảm thấy khó hiểu:
- Mẹ kiếp, bị đánh mà còn phải bồi thường tiền à?
- Là do chúng ta động thủ trước, bọn họ còn có luật sư, nói rằng nếu lên tòa án thì chúng ta cũng phải bồi thường tiền, không biết thật hay giả.
- Tại sao lại xảy ra xung đột?