Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 881: CHƯƠNG 880: CẨU NAM XÔNG BẮC (2)

Giang Cần cười hai tiếng:

- Cháu không thi vào Lâm Đại à? Sau này cùng trường rồi, cháu muốn gặp chị ấy lúc nào cũng được, không cần vội.

- Nhưng cháu không có lòng tin lắm, điểm chuẩn của Đại học Lâm Xuyên năm ngoái đã tăng khá nhiều, mấy bạn học chung lớp ôn thi với cháu trước đây có mấy bạn trượt rồi. Năm nay đoán chừng lại tăng, mà bên ngoài họ đều nói là vì chú, bố cháu cũng nghĩ vậy.

- Chú còn chẳng đi học, nó lại vì chú mà tăng điểm chuẩn, có lịch sự không? Chẳng lẽ điểm chuẩn này dựa vào nhan sắc à?

- Dựa vào thứ hạng tuyển sinh ạ, nhưng Lâm Đại hiện nay đang lấy chuyện của chú làm tài liệu tuyển sinh, khiến cho số lượng học sinh trong tỉnh thi vào Lâm Đại ngày càng tăng, điểm chuẩn tự nhiên cũng tăng lên.

Giang Cần vỗ vỗ bả vai cô:

- Yên tâm đi, cháu đã ôn thi một năm trời, ông trời nhất định sẽ không phụ lòng cố gắng của cháu, nếu mà phụ thì chú sẽ dẫn cháu đi tìm hiệu trưởng khóc lóc om sòm.

Đang nói chuyện, Hà Ích Quân vội vàng từ phòng họp đi ra:

- Đã lâu không gặp a Giang tổng, chúng ta tìm chỗ ăn cơm đi, tâm sự thật tốt.

- Sao Hà tổng lại trông tiều tụy như vậy?

Giang Cần đánh giá y một lượt, phát hiện Hà Ích Quân gầy đi một vòng, trong lòng thầm nghĩ đây là đã phải rửa bao nhiêu chân rồi?

Hà Ích Quân thở dài thườn thượt:

- Dự án lớn như vậy, tôi sợ xảy ra sai sót, mấy tháng nay tôi luôn theo sát, đến giờ mới thả lỏng thần kinh.

- Tôi cũng vậy, chạy thị trường mấy ngày, da đen đi rồi. Mọi người trong đội ngũ đều nói tôi không giống Ngô Ngạn Tổ, mà giống Cổ Thiên Lạc hơn.

“…”

Hà Ích Quân thầm nói không giống, không giống, mình mãi mãi cũng không thể đạt đến trình độ mặt dày như Giang tổng.

Sau đó, ba người tìm một nhà hàng, ăn một bữa cơm Hoài Dương, coi như là ăn mừng trước cho kỳ thi đại học xuất sắc của Hà Mạn Kỳ.

Nói về đứa con gái cưng, thực ra Hà Ích Quân có đầy bụng lời cảm ơn muốn nói. Nhớ ban đầu, con gái y đúng là dã đến tận trời, đừng nói đến đại học, nó chỉ có số phận học nghề.

Nhưng chỉ trong hai năm ngắn ngủi, hơn 630 điểm, chuyện này con mẹ nó tìm ai nói lý lẽ đây?

Nếu chuyện của Trung tâm thương mại Vạn Chúng khiến Hà Ích Quân cảm kích Giang Cần cả đời, thì chuyện của Hà Mạn Kỳ phải khiến y cảm kích tám đời nhưng y vô luận như thế nào cũng nói không nên lời.

Nhưng nói không nên lời không phải bởi vì y không giỏi bộc lộ tình cảm, chủ yếu là Giang Cần quá chó, sợ hắn đơn phương đôi bên cùng có lợi.

Hà Ích Quân suy nghĩ một chút, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề sang công trình:

- Vừa nãy tôi nhận được điện thoại của giám đốc Ngô ở công trường, y nói cậu muốn bọn họ mua nhóm phiếu giảm giá, dẫn công nhân đi ăn buffet?

- Ừ, là tôi nói, hiện tại các trang web mua nhóm trên thị trường đều đang sao chép mô hình của tôi, sau này có thể sẽ trở thành đối thủ, tôi phải "đôi bên cùng có lợi" trước chứ.

“…”

Tim Hà Ích Quân hẫng đi một nhịp, thầm nghĩ may mà lúc nãy không cảm ơn hắn, chuyện này mẹ nó thật là quá nguy hiểm.

Ai mẹ nó lại ngu ngốc đến mức muốn làm đối thủ với Giang Cần như vậy, thật không sợ thua đến mức không còn cả khổ trà tử sao? Hà Ích Quân tuy không quen biết những người làm mua nhóm này, nhưng trong lòng đã âm thầm bội phục lòng dũng cảm của bọn họ.

Bất quá hắn từ trong đoạn văn vừa rồi ngược lại chiếm được một tin tức, liều mạng còn muốn làm.

Bất quá từ câu nói đó, y lại có được một thông tin, đó là Multi-group vẫn tiếp tục làm.

Vậy thì thật tốt quá, đợi đến khi các Trung tâm thương mại Vạn Chúng ở các địa phương khai trương, hai người họ lại tung ra chiến dịch tiếp thị lượng kiếm, ai có thể ngăn cản?

- Cần tiền không?

- Cần, anh có thể lấy ra bao nhiêu cho tôi?

- Cổ phần của cậu cũng phải có vài chục triệu (ngàn vạn), một mình tôi còn có thể lấy ra vài ngàn…

Hà Ích Quân nói được một nửa, bỗng dưng trán toát mồ hôi hột, thầm nghĩ mình suýt chết, suýt chút nữa thì tự nhét mình vào miệng chó.

Giang Cần sửng sốt một chút:

- Vạn đâu? Vạn bị anh ăn rồi à?

- Chỉ mấy ngàn, không có vạn, tài sản này của tôi đều cầm đi lót công trình.

- Vậy anh cứ từ từ gom góp, đợi thu hồi tiền đặt cọc của các trung tâm thương mại rồi lại nói, hiện tại tôi không cần nhiều vậy.

Trong tay Giang Cần có Bát Đại Thiên Vương, hoàn toàn không lo lắng về vấn đề tiền bạc. Có lẽ hắn sẽ không bao giờ sử dụng đến quỹ của Vạn Chúng, nhưng không ai chê bài tẩy của mình nhiều.

Càng có nhiều bài tẩy, hậu kỳ càng vững vàng, đây là điều hiển nhiên.

Sau khi ăn no uống đủ, Giang Cần chào tạm biệt Hà Ích Quân, trở về chi nhánh Multi-group , thu dọn đồ đạc đi du lịch một vòng các thành phố khác.

Trước khi đi, ông chủ Giang không quên khâu quan trọng nhất, đó là chụp ảnh.

Hắn liên tục thay đổi nhiều bối cảnh, từ văn phòng, phòng họp đến những hành động suy tư nghiêm túc, há miệng nghiêm túc và vung tay hào phóng, dáng vẻ vô cùng phong tình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!