Theo thông lệ, các ông chủ ăn uống no say rồi bắt đầu khoe khoang.
Năm ngoái, bọn họ khoe khoang còn hư ảo, nhưng năm nay thì khác. Sau khi thương hiệu Lâm Xuyên được mở rộng toàn quốc, bọn họ có quá nhiều thứ để khoe, có thể khoe đến tận đêm khuya mà không trùng lặp.
Tuy nhiên, cấu trúc câu đã thay đổi và nâng cấp một chút. Cụ thể là sau mỗi lần khoe khoang, bọn họ đều phải nhắc đến Giang Cần một câu.
- Doanh thu quý trước của chúng tôi đã vượt qua cả năm ngoái, gần như không có đối thủ trong ngành, tất cả đều nhờ có Giang tổng.
- Chúng tôi đã thành lập 82 cửa hàng tại 13 thành phố. Năm ngoái, chúng tôi còn vinh dự nhận được giải thưởng Kim Thao, tất cả đều phải cảm ơn Giang tổng.
- Sản phẩm của chúng tôi, tỷ lệ chiếm hữu thị trường hiện nay đã đứng đầu, điều này đều phải cảm ơn Giang tổng.
- Chúng tôi không dám so sánh với các vị đại lão, cũng chỉ trở thành thương hiệu ưu tú được CCTV khen ngợi mà thôi, đương nhiên, điều này cũng phải cảm ơn Giang tổng.
Giang Cần ở bên cạnh nghe, đột nhiên nhướng mày, thầm nghĩ Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên này sao càng ngày càng có mùi chó.
Sau khi bữa tối kết thúc, lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên lại sắp xếp một buổi tiệc rượu để tiếp đón các thương hiệu tham gia kêu gọi đầu tư. Giang Cần với tư cách là người phụ trách Hiệp hội thương mại nên cũng phải đi tiếp khách.
Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên là nhãn vàng trong việc thu hút đầu tư cho Lâm Xuyên, và Giang Cần chính là nhãn vàng của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên. Việc này người khác không thể làm, chỉ có hắn mới có thể.
Ba ngày ngắn ngủi, Giang Cần thật sự ăn cơm khắp nơi.
Ngay từ đầu, loại ăn miễn phí này còn rất hợp khẩu vị của hắn, nhưng ăn thịt ăn cá mãi cũng ngán a.
Ngày nào Giang Cần cũng lết thân xác mệt mỏi về ký túc xá, miệng lẩm bẩm than thở no sắp chết rồi. Làm cho Siêu Tử ghen tị đến mức lăn qua lăn lại trên giường, hai mắt đỏ hoe.
Chợt vào một buổi chiều nọ, Giang Cần vén áo lên và hoảng hốt nhận ra cơ bụng của mình sắp biến mất, mẹ nó Phùng Nam Thư thích sờ cơ bụng của mình nhất. Nếu không có nó thì làm sao mà 'thu phục' được cô ấy? Ông chủ Giang hoảng hốt, quyết định tăng cường độ tập luyện cơ bụng.
Hộc hộc hộc…
Sau khi tập thể dục xong, đầu đầy mồ hôi, Giang Cần nhìn Chu Siêu nằm ở trên giường, nghĩ có nên tuyển Siêu Tử vào bộ phận kinh doanh hay không, làm nhân viên cơm cho mình, thay mình ăn cơm khắp nơi là được.
Mặt mũi về mình, thịt thì lại sinh trưởng ở trên người y, cũng được coi là đôi bên cùng có lợi.
“Chú, cháu là Mạn Kỳ, đây là số ở trường của cháu, dẫn chị Nam Thư ra ngoài ăn cơm với cháu đi.”
“…”
Giang Cần thở dài, nhìn tin nhắn của Hà Mạn Kỳ, có cảm giác không biết chữ cơm này.
Chu Siêu nhìn Giang Cần mặc quần áo ra ngoài, không nhịn được đứng dậy:
- Giang ca, cậu lại đi làm gì thế?
- Lại có người mời tôi ăn cơm.
Siêu Tử nghe xong cả người khó chịu:
- Giang ca thật dễ dàng có được cuộc sống mà tôi tha thiết ước mơ.
Giang Cần vỗ vỗ bụng mình, có chút ai oán mở miệng:
- Đến khi cậu ăn thịt cá mỗi ngày như tôi đi, cậu sẽ hiểu, đây cũng là một loại đau khổ.
Lúc này, Tào Quảng Vũ vừa mới trở về ký túc xá, nghe được câu này liền giận tím mặt:
- Trang bức phun tôi thì thôi đi, tại sao còn dùng cơm phun Siêu tử?
- Biến đi, cổ cậu bị sao vậy?
Tào Quảng Vũ kéo cổ áo một cái:
- Đinh Tuyết mút.
Giang Cần cũng theo bản năng kéo cổ áo xuống, mẹ nó, lão Tào thân phận gì chứ, chỉ là một phú nhị đại, đòi cổ cùng kiểu với ta, ta phi ta phi.
Dâu tây trên cổ hắn là Phùng Nam Thư mút cho hắn ở rừng phong hôm trước, đến bây giờ vẫn chưa tan đi, nhưng hắn đã lười che.
Nhớ tới thì cài nút áo, không nhớ ra thì thôi, thế cho nên rất nhiều ông chủ Lâm Xuyên cũng không khỏi cảm thán cuộc sống đại học của ông chủ Giang thật là phóng đãng.
Giang Cần thay quần áo, rửa mặt, sau đó mở cửa phòng, lái xe đến ký túc xá nữ đón Phùng Nam Thư.
Rất nhanh, tiểu phú bà đã đi xuống lầu, lộc cộc đi tới trước mặt Giang Cần, không nói hai lời liền nhìn cổ hắn, muốn nhìn lại dấu vết phạm tội của mình, biểu tình cool cool, ánh mắt sáng ngời, da thịt gió thổi liền rách đang long lanh dưới ánh mặt trời.
- Đừng nhìn, vẫn còn, sớm muộn gì cũng có một ngày mình bị cậu hút chết, đến lúc đó cậu sẽ vui vẻ.
- Cậu đừng chết, mình sẽ không vui. - Phùng Nam Thư có chút sợ hãi, nghiêm mặt cảnh cáo hắn đừng chết.
Giang Cần bị cô chọc cười:
- Thì cậu đừng mút nữa, không phải mình không chết sao? Làm gì có bạn tốt nào mà mỗi ngày đều mút cổ người ta, không có lễ nghĩa…
- Lần sau mình còn dám.
Phùng Nam Thư cây ngay không sợ chết đứng ngồi vào ghế lái phụ, sau đó cùng hắn đi đến nhà hàng Nam Sơn, ăn một bữa cơm cùng Hà Mạn Kỳ.
Nói cho cùng, chính nhờ Phùng Nam Thư mà Hà Mạn Kỳ mới quyết tâm học tập chăm chỉ. Do đó, cũng không quá lời khi nói tiểu phú bà đã thay đổi vận mệnh của cô ấy. Tất nhiên, trong đó cũng có công lao của Giang Cần.