Đúng lúc này, Giang Cần đột nhiên đưa tay, lấy ra một quân cờ từ trong hộp cờ của Trương Bách Thanh, sau đó làm bộ muốn hạ cờ, khiến cho hiệu trưởng Trương trợn mắt há hốc mồm.
- Khoan đã, cậu lấy quân cờ của tôi làm gì?
- Hả? Đây là quân cờ của thầy à?
- Nó là màu trắng, không phải của tôi thì của ai?
- Hiệu trưởng, thầy quá ngây thơ rồi, chẳng lẽ thầy không nghĩ rằng, có lẽ trên bàn cờ này toàn bộ đều là quân cờ của em sao?
Trương Bách Thanh khó tin nhìn hắn:
- Đen là của cậu, trắng cũng là của cậu, vậy con mẹ nó tôi còn chơi cái gì nữa?
Giang Cần nghe tiếng ngẩng đầu:
- Đúng vậy, vậy các người còn chơi cái gì nữa?
“???”
Sau khi Trương Bách Thanh nghe được từ "các người" này, lông tơ trên người lập tức dựng đứng, lập tức quay đầu nhìn lại, xác nhận trong văn phòng chỉ có hai người họ, cảm giác rùng mình trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Nơi này ngay cả bóng ma cũng không có, sao tên này lại đột nhiên nói các người?
……
- Tuyết rơi rồi?
- Mẹ nó, tuyết rơi thật rồi.
- Trận tuyết đầu tiên của năm 2010, đến muộn hơn một chút so với mọi năm…
Sáng sớm, Giang Cần tỉnh dậy từ trong ký túc xá ấm áp, không khỏi cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ bên ngoài, bèn lập tức quấn chăn chặt hơn, đồng thời ngồi dậy với một góc bốn mươi lăm độ, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không biết từ lúc nào, Lâm Xuyên đã đón chào trận tuyết đầu tiên của năm nay, nhìn ra ngoài cửa sổ đã là một màu trắng xóa, ước tính là bắt đầu từ nửa đêm trước.
Đôi khi mùa đông trên lịch không gọi là mùa đông, chỉ khi tuyết rơi mới thực sự gọi là mùa đông.
Cũng giống như hoa nở mới là mùa xuân, ve kêu mới là mùa hạ, cây cối vàng úa mới là mùa thu, mà trận tuyết bất chợt ập đến hôm nay cũng đã thuận lợi kéo Lâm Xuyên vào tiết trời mùa đông lạnh giá.
Giang Cần co ro trong chăn, không khỏi nhớ lại thời thơ ấu của mình.
Lúc đó, thôn vẫn chưa di dời tập thể về khu nhà ở Hồng Vinh, mọi người đều ở nhà cấp bốn. Để giữ ấm, nhà nào cũng có một lò sưởi lớn trong nhà chính, cứ đến mùa đông là lò lại đỏ rực, chỉ cần bạn dùng kẹp lửa chọc hai lần, chắc chắn sẽ tìm thấy một hoặc hai củ khoai lang nướng.
Dùng kẹp lửa gắp một củ ra, bóc lớp vỏ nóng hổi, bên trong đã mềm dẻo, ăn vào có vị ngọt cháy.
Thật vậy, với thời tiết này mà không nướng khoai lang thì quả là lãng phí.
Giang Cần ngồi trên giường suy nghĩ một lúc, thành công khiến bản thân cảm thấy đói, định đứng dậy mua một củ khoai lang nướng cho đỡ thèm thì nhìn thấy cuộc gọi đến từ Viên Hữu Cầm.
Hàng năm cứ đến khi trời trở lạnh, mẹ già đều gọi điện dặn dò, bảo hắn mặc nhiều quần áo, đặc biệt phải mặc quần bông.
Nếu hắn dám nói không mặc, Viên Hữu Cầm sẽ nói thêm một câu, về già anh khổ chứ ai khổ!
Nghe nói một đứa trẻ họ hàng xa của nhà họ Giang vì không mặc quần bông vào mùa đông mà giờ đây chỉ có thể ngồi xe lăn, nhưng không rõ là đứa trẻ họ hàng nào, chỉ biết từ nhỏ hắn đã nghe mẹ nói vậy.
- Nhớ mặc quần bông, con nghe rõ chưa? Mẹ đã gửi cho con hai cái chăn rồi, con nhớ đi lấy, một cái là cho Nam Thư.
- Con có chăn rồi mà.
- Cái chăn đó không phải là trường phát cho con à? Chẳng biết bông có tốt hay không, năm ngoái mẹ muốn gửi cho con mà con nhất quyết không chịu, năm nay mẹ gửi thẳng, chăn bên ngoài làm sao ấm áp bằng chăn do mẹ làm được.
Cứ đến mùa thu, các bà chị em phụ nữ ở Tế Châu lại dành riêng một ngày để cùng nhau làm chăn, dù là hàng xóm hay chị dâu em chồng, bọn họ cũng hẹn nhau đến nhà một người nào đó, tụ tập bốn năm người cùng nhau làm.
Bông sử dụng đều là loại bông tốt nhất, đường kim mũi chỉ cũng được khâu theo kiểu của người mẹ hiền, đắp lên người không hề cảm thấy bí bách, cũng không quá nặng, nhưng lại vô cùng ấm áp.
Hai cái chăn mà Viên Hữu Cầm gửi đến là do bà mới làm vào mùa thu năm nay, trước đây bà chỉ là người tham gia hoạt động này, chỉ khi người ta gọi bà mới đi.
Nhưng năm nay thì khác, bà Viên trở thành người kêu gọi hoạt động, sau đó không cẩn thận lại làm hăng say, thậm chí còn làm cả chăn mừng cưới cho Giang Cần.
- Con đừng coi thường, nhớ lấy chăn trước khi trời tối, trời tuyết lạnh, tuyết tan càng lạnh hơn.
- Biết rồi mẹ, con đi lấy ngay đây.
- Còn nữa, thời gian gần đây ở Lâm Xuyên có một đợt giảm nhiệt mạnh, sẽ kéo dài trong bốn ngày, hơn nữa cảm cúm cũng đến, con và Nam Thư nhất định phải chú ý giữ gìn sức khỏe.
Viên Hữu Cầm lẩm bẩm, tuy rằng không ở Lâm Xuyên, nhưng nhiệt độ và sức khỏe của Lâm Xuyên lại nắm rõ trong lòng bàn tay.
Giang Cần nói xong thì liền mặc quần áo xuống giường, sau đó cúp điện thoại rời khỏi ký túc xá.
Trên trời còn bông tuyết bay dày, ký túc xá một màu trắng xóa, ngay cả tùng bách cũng treo tuyết, từ phía trên rủ xuống một mũi băng ngắn ngủi.