Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 960: CHƯƠNG 959: ĐẠI BẢO KIẾM

- Nam Thư, hôn Giang Cần có cảm giác gì? Thơm không?

- Không hôn, uống canh nóng.

Phùng Nam Thư mặc áo ngủ thoải mái ngồi trên giường, hai bàn chân trơn bóng còn được sơn móng tay màu hồng nhạt, đó là kiệt tác của Giang Cần trong kỳ nghỉ Quốc khánh.

Khi đó hai người bạn tốt còn chưa thể hôn môi, Giang Cần vẫn thích cưng chiều đôi chân của cô.

Bạn cùng phòng như lang như hổ liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy nên đổi cách hỏi khác. Hai người này yêu đương đều mã hóa, không thể theo kịp suy nghĩ của họ được, không thể moi được miếng đường nào.

- Phùng Nam Thư?

- Hả?

- Ăn canh cùng Giang Cần là cảm giác như thế nào?

- Văn Tuệ cậu là người xấu.

Hiện tại đã ba giờ trôi qua kể từ hôn, chỉ số thông minh của tiểu phú bà đã sớm quay trở lại bình thường, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra tâm cơ của các cô.

Sáng sớm hôm sau, nhiệt độ không khí đột ngột hạ xuống, thời tiết ấm áp lại trở nên lạnh giá. Hầu hết sinh viên khi đi học đều phải chạy, mãi cho đến khi ở cạnh hệ thống sưởi mới thở phào nhẹ nhõm.

Do đó, ở các trường đại học phương Bắc thường xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ: giữa sân trường không có ai, nhưng bên cạnh hệ thống sưởi ấm lại có rất nhiều người chen chúc.

Lúc này ông chủ Giang đến tìm Trương Bách Thanh xin nghỉ dài hạn để đến Thượng Hải làm việc, tiện đường đến 701 tham dự một buổi học chung.

Đối với sinh viên Học viện Tài chính, được nhìn thấy Giang Cần đến lớp còn khó hơn cả việc nhìn thấy sao băng, lập tức phải nhắm mắt lại cầu nguyện một cách nghiêm túc, sợ rằng một giây bất cẩn hắn sẽ chạy mất.

- Thành thật khai báo, chống đối sẽ bị trừng trị nghiêm khắc, hôm qua cậu và Phùng Nam Thư đã làm gì?

Cao Văn Tuệ giống như một tên vô lại, vừa nhìn thấy Giang Cần liền hỏi không ngừng.

- Kết bạn chứ gì nữa. - Giang Cần đã làm ăn nhiều năm, thủ đoạn lợi hại nhất chính là mặt dày mày dạn.

- Kết bạn mà có thể làm môi đỏ ửng à?

Giang Cần liếc nhìn cô một cái:

- Đó đâu phải là hôn, là uống canh nóng, bạn tốt sao có thể hôn nhau, cậu như một kẻ ngốc vậy.

Cao Văn Tuệ sửng sốt một chút:

- Hình như đây là câu hỏi mà tôi phải hỏi, hai người là bạn tốt, sao có thể hôn nhau?

- Cho nên không hôn a.

- Vậy tại sao miệng hai người đỏ như vậy?

Giang Cần lặp lại câu nói:

- Uống canh nóng, đã nói tám trăm lần rồi, chỉ số thông minh như vậy sao có thể học cùng trường với Ngôi sao học tập vậy?

Vương Hải Ny đưa tay vỗ vỗ Cao Văn Tuệ:

- Đừng hỏi nữa, cái miệng của ông chủ Giang, bằng lưỡi của Phùng Nam Thư còn chả cạy được chứ là.

- Cạy được.

Phùng Nam Thư vẻ mặt cao lãnh mở miệng, có một khí chất ngốc nghếch khi ở gần ca ca.

Hỏi chính là không có hôn, nhưng là miệng ca ca thì ta lại cạy được.

Giang Cần thầm nghĩ tình bạn thật khiến người ta mất trí, tiểu phú bà này lại ngốc nghếch rồi. Hắn nắm lấy tay cô, xoa bóp một lúc, tự động lờ đi sự truy kích của Cao Văn Tuệ và âm thầm trừ một tháng lương của cô.

- Thôi được rồi, các người không nói, tôi viết bậy bạ đây nhé.

Cao Văn Tuệ lấy ra một quyển sổ, rồng bay phượng múa viết một dàn bài, ví dụ như Phùng Nam Thư bị bắt như thế nào, bị hôn như thế nào, còn có tay của Giang Cần không ngừng lang thang khắp nơi, đi sâu vào cạn kẽ.

Vài dòng chữ khiến Giang Cần trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ mẹ kiếp, cậu định thi nghiên cứu sinh à?

Nhưng tiểu phú bà lại như mở ra cánh cửa mới của thế giới, có chút nóng lòng muốn thử.

Tuy nhiên, Giang Cần hiện tại không có thời gian để tính sổ với bạn học Tiểu Cao, hay là hướng dẫn cô cách viết văn học mạng, bởi vì hắn còn có chuyện quan trọng hơn cần sắp xếp.

Ba giờ chiều, ông chủ Giang lái xe rời khỏi Lâm Đại, đến trụ sở chính Multi-group, điểm danh vài người đi công tác cùng hắn.

Văn Cẩm Thụy phải đi, vì cô là thư ký chuyên nghiệp, rất nhiều việc vặt cần cô xử lý.

Còn có Tôn Chí hiện đang phụ trách mảng marketing thương hiệu cũng phải đi cùng, để tiếp nối công việc với các thương hiệu ký kết tại Thượng Hải.

Đặng Viện và Trương Du của bộ phận marketing vừa đi khảo sát thị trường tuyến hai và ba xong, chưa kịp nghỉ ngơi cũng được Giang Cần gọi đi Thượng Hải.

Hai người họ là sinh viên tốt nghiệp khóa 2008, năm 2009 gia nhập Multi-group, luôn làm công tác tiền tuyến, tuy còn trẻ nhưng đều được rèn luyện từ thị trường tuyến đầu, kinh nghiệm khá dày dặn.

Ngoài ra, còn có Mã Ngọc Bảo của tổ nội dung cũ, Dương Soái của tổ kỹ thuật, đều được Giang Cần yêu cầu đi cùng để phối hợp cho công việc tại Thượng Hải lần này.

- Về sau mỗi người tự lấy cho mình một biệt danh.

- Trước đây Tôn Chí bán thực phẩm chức năng đúng không? Gọi là Đại Bảo Kiếm đi, sau này anh chính là Đại Bảo Kiếm của tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!