Sau khi ăn tối xong, ánh đèn ở Thượng Hải dần được thắp lên, nối thành một dải dài, hòa vào những khu vực rực rỡ ánh đèn neon.
Mọi người đi bộ dọc theo con đường, từ nhà hàng trở về chi nhánh, khi đi qua một phố buôn bán ở Dương Phố, nhìn cảnh náo nhiệt dưới màn đêm, bọn họ dần dần dừng bước.
Trong đó người có tâm trạng phức tạp nhất chính là Diệp Tử Khanh.
Nửa năm trước, đây là địa bàn kinh doanh của Tùy Tâm Đoàn, nửa năm sau, nó bị Lashou chiếm lấy, nhưng cuối cùng lại thuộc về Multi-group.
Nghĩ lại trận chiến bảo vệ Thượng Hải trước đây, các cô đã chiến đấu kiên cường vất cả, gần như đã cạn kiệt sức lực. Nhưng khi cô nhìn thấy những gì Multi-group đã làm vào hôm nay, cô mới nhận ra nguyên lại mua nhóm còn có thể làm như vậy.
Đặc biệt là khi cô nhìn thấy có rất nhiều chuỗi thương hiệu xuất hiện trong Lễ hội ẩm thực trực tuyến của Multi-group, Diệp Tử Khanh biết rằng Lashou sẽ phải chịu tổn thất lớn.
Trên thực tế, bọn họ đã thực sự chịu tổn thất lớn, thậm chí không biết nên cố gắng tiếp theo hướng nào.
Giống như một con đê có vô số lỗ hổng trước những cơn sóng gào thét, thế nhưng bạn chỉ có một giỏ đất đá, và bạn không biết phải vá ở đâu.
Vào thời điểm đó, Diệp Tử Khanh cảm thấy nếu Multi-group có thể ổn định tình hình, Lashou sẽ bó tay hết cách.
Nhưng rồi sau khi thỏa thuận hợp tác sâu rộng được tiết lộ, cô mới nhận ra, làm gì có cái gọi là bó tay hết cách?
Bạn không đánh tôi, mọi người sẽ bình an vô sự sao?
Không, tôi muốn đánh bạn!
Bạn không lùi thì con mẹ nó tôi cũng sẽ không để yên, tới đi, cắn đi, xem thử cuối cùng là ai miệng lưỡi sắc bén!
Vậy nên toàn bộ mảng kinh doanh của Lashou đều bị ảnh hưởng nặng nề.
Từ đầu đến cuối, trong cuộc chiến cam go kéo dài nửa tháng này, Lashou chưa bao giờ nắm được quyền chủ động.
Ban đầu Lashou hung hãn như chó sói, giờ đây lại ngoan ngoãn như cừu non, mặc cho Multi-group liên tục ra tay, nhổ lông hết đợt này tới đợt khác. Cảm giác tương phản này thực sự khiến người ta kinh ngạc.
Chuyện buồn cười nhất là năm ngày trước, Multi-group đã tung ra hoạt động khởi động cho Lễ hội ẩm thực. Hai ngày sau, một banner về Lễ hội ẩm thực cũng xuất hiện trên trang web của Lashou, nhưng sau hai ngày lại âm thầm gỡ xuống.
Vì từng là đối thủ chiến thắng mình, hình ảnh của Lashou trong lòng Diệp Tử Khanh luôn cao lớn hùng vĩ như núi non, nhưng giờ đây nhìn thế nào cũng thấy chật vật.
- Giang tổng.
- Hửm?
Diệp Tử Khanh quay đầy lại nhìn hắn:
- Chiến lược của Multi-group được vạch ra từ khi nào vậy?
Giang Cần đút hai tay vào túi:
- Cuối năm 2009.
- Khi đó cậu đã dự đoán đến thế cuộc như bây giờ rồi sao?
- Không.
Giang Cần lắc đầu một cái:
- Nhưng bất kể thế cuộc như thế nào, Multi-group chắc chắn là nghèo nhất. Mọi người có thể nghĩ rằng, ôi chao, Giang Cần thật tuyệt vời, thật có tầm nhìn xa, đẹp trai hơn cả Ngạn Tổ, nhưng nói trắng ra, chỉ vì nghèo.
Diệp Tử Khanh: ...
- Vì nghèo nên chúng tôi không thể chơi trò chơi giảm giá với các người được. Nếu không, tôi thậm chí còn không có cơ hội để chơi bài ngửa, cho nên tôi chỉ có thể chơi bài úp, suy nghĩ dùng phương thức chi ít tiền nhất để đạt được hiệu quả lớn nhất, thời điểm nào thực hiện bước nào là tốt nhất, chúng tôi chỉ có thể bắt đầu từ những góc độ này.
Giang Cần thở dài:
- Đây đều là do những người có tiền ép bức mà ra cả.
Diệp Tử Khanh nghe xong, nội tâm cô đầy hỗn loạn:
- Đây chính là cách chơi của thị trường mua nhóm sao?
- Không, đây chỉ là bước khởi đầu thôi, Multi-group dùng tiên cơ để chiếm được một thành phố, nhưng chỉ dựa vào mưu mô thì không thể giành được thắng lợi cuối cùng.
- Vậy sau này chúng ta nên làm như thế nào?
Giang Cần hít sâu một hơi:
- Sau này phải giao phong chính diện, làm một trận chiến tay đôi, để xem đến cùng ai mới thực sự là hổ là sói!
Nghe xong câu này, Diệp Tử Khanh rơi vào trầm tư, biểu cảm trở nên như đang ngẫm nghĩ điều gì đó.
Nhìn thấy cảnh này, Đàm Thanh ở đằng sau không khỏi thở dài thườn thượt, thầm nghĩ tiêu rồi, lại thêm một người bị ông chủ lừa gạt.
Từ đầu đến giờ, Multi-group đều cẩu thả đủ các kiểu, cẩu đây cẩu đó, trò này trò kia, còn cái gì cuộc chiến tay đôi, ai là hổ là sói, giao phong chính diện, học tỷ ơi là học tỷ, chị nghiêm túc tức là chị thua rồi!
Trước mặt bà chủ hắn mềm yếu như con mèo, vậy mà vẫn có thể cứng rắn nói là bạn tốt, những lời hắn nói sao có thể là thật.
Ông chủ chỉ khát khao được khoác lên mình chiếc áo tàng hình, đi theo sau mọi người, vừa xem náo nhiệt vừa nhặt trang bị, đây mới là phong cách của hắn.
Ngay vào lúc này, điện thoại của Đàm Thanh bỗng nhiên bắt đầu rung lên, là điện thoại của Ngụy Lan Lan gọi đến.
Nhìn thấy ông chủ vẫn đang lừa gạt chị Diệp, Đàm Thanh cũng không làm phiền, cô quay người tìm một góc nghe điện thoại.
Sau một lúc lâu, Giang Cần vẫn đang giảng giải cho Diệp Tử Thanh thế nào là trận đấu tay đôi, thế nào là lực bạt sơn hà, khiến cô nghe mà sững sờ, cuối cùng bị Đàm Thanh cắt ngang.
- Ông chủ, điện thoại của chị Lan Lan, chị ấy nói có chuyện cần báo cáo.