Thôi Y Đình tốt nghiệp nghiên cứu sinh cũng không lâu cho nên không có cảm giác về tuổi tác như vậy, nhưng hiện tại Tống Nhã Thiến còn chưa tốt nghiệp, cô vẫn là sinh viên đại học.
Lúc này các cô rất muốn nói một câu rằng thật ra sinh viên không có khác thường như vậy đâu, chỉ có Giang Cần mới khác thường thôi. Bây giờ hắn chơi trò này, đừng nói là sinh viên đại học mà ngay cả những giảng viên đi dạy cho sinh viên cũng không làm được đâu.
Nhưng chuyện đã đến mức độ này rồi thì nói những thứ này còn có ý nghĩa gì nữa chứ.
Sau khi ăn xong bánh trôi, Thôi Y Đình đi lên sân thượng đốt một điếu thuốc, nhìn về bầu trời thê lương, cô luôn có một cảm giác mình như đang nằm mơ nhưng lại không tỉnh lại được.
Triệu chứng như vậy đã kéo dài mấy ngày rồi, bác sĩ nói do cô chịu áp lực quá nhiều nên dẫn đến thần kinh suy nhược.
Mà mọi áp lực của cô đều là từ Giang Cần mà ra.
Lần đầu tiên cô gặp Giang Cần là khi nào nhỉ? Sau khi Tùy Tâm Đoàn tự chặt tay cầu sinh, bởi vì hiếu kỳ cho nên cô cùng Diệp Tử Khanh đã quay về Lâm Xuyên một chuyến, kết quả là hy vọng tan theo mây khói.
Hắn hoàn toàn không hề có một chút khí chất nào của một người làm kinh doanh, tư thế ngồi thì cà lơ phất phơ, miệng nói chuyện đầy thô thiển, không hề quan tâm chuyện làm ăn, lúc nào cũng nói về con chó mà hắn nuôi mập béo đến cỡ nào, bạn cùng ký túc xá của hắn đều là người vui vẻ.
Cho nên khoảng thời gian Lưu Nhân còn đang hỗ trợ ở Thượng Hải, mỗi lần cô ả nói chuyện thay chú Giang thì cô luôn tỏ ra khinh thường.
Nhưng mãi đến lúc này, cô mới biết rằng cái gì gọi là bày mưu tính kế, quyết định thắng bại sau cùng.
Cùng bởi vì kinh nghiệm mồ hồi đầm đìa lần này mà trong lòng cô, Giang Cần và hình ảnh một người làm kinh doanh đã dần dần dung hòa làm một, bắt đầu bay vút lên trời.
- Một sinh viên, lại còn là sinh viên vẫn chưa tốt nghiệp...
Cùng lúc đó, La Tân đã đưa Tống Nhã Thiến rời khỏi chi nhánh mà đi đến sân bay để đón Dương Học Vũ đến từ thủ đô.
La Tân không quá hiểu biết về người tên Dương Học Vũ này, nhưng cũng không muốn biết, bởi vì từ giờ về sau, thị trường Thượng Hải đã không còn liên quan gì đến y nữa rồi.
Y chỉ chào hỏi vài câu bình thường rồi sau đó dẫn gã đến khách sạn Hilton, định kêu Tống Nhã Thiến giới thiệu sơ bộ về tình hình hiện tại cho gã. Còn mình thì định tranh thủ thời gian chuyển công tác này mà đi nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe.
- Dương tổng đi đường vất vả rồi, đợi một lát nữa nghỉ ngơi một chút cho khỏe ạ, bảy giờ tối chúng tôi có làm một bữa tiệc để chào đón anh.
- Được La Tổng, mọi chuyện đều theo sắp xếp của anh đi.
Ở tiền sảnh khách sạn Hilton, La Tân đang nói chuyện thì Tống Nhã Thiến ở bên cạnh đột nhiên kéo lấy tay áo y một cái, rồi chỉ về phía sau bên phải của quầy lễ tân.
Ánh mắt La Tân đầy thắc mắc rồi nhìn về phía sau, phát hiện một thanh niên mặc âu phục mang giày da đang đi về phòng ăn.
Lúc đầu y không hiểu ý của Tống Nhã Thiến nhưng không lâu sau đã phản ứng lại được rồi, bởi vì người đang đi tới phòng ăn kia chính là Giang Cần.
- Nhã Thiến, cô dẫn Dương tổng làm thủ tục check-in đi, tôi đi qua bên kia một lát.
- Vâng La tổng.
La Tân chỉnh trang lại âu phục một chút, phủi áo sơ mi lại cho phẳng, chỉnh trang cà vạt rồi mới đi về hướng phòng ăn.
Nhắc đến cũng thấy kỳ lạ, y đi đón Dương Học Vũ còn không chú trọng như vậy, nhưng khi nhìn thấy Giang Cần lại không tự chủ được mà bắt đầu chỉnh trang lại hình tượng.
Lúc này Giang Cần đang ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, trước mặt đang đặt một phần bít tết, bên cạnh là một ly rượu vang đỏ, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra một chiếc kéo rồi cắt miếng bít tết thành từng miếng, dùng tăm xiên nó vào rồi đưa vào trong miệng.
Nhìn thấy cảnh này, La Tân liền hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ người này quả nhiên là một con người có lối đi khác thường.
- Có thể ghép bàn được không?
Giang Cần ngẩng đầu lên nhìn y:
- La tổng.
La Tân khẽ mỉm cười:
- Là tôi đây.
- Người tốt nha.
“???”
Giang Cần cũng học theo y mà mỉm cười:
- La tổng tìm tôi có chuyện gì không?
La Tân im lặng một lúc lâu rồi lên tiếng:
- Tôi cứ luôn suy nghĩ, một người có năng lực xuất chúng như thế sẽ trông như thế nào. Cậu biết đấy, nhìn ảnh thì sẽ luôn cảm giác không chân thật lắm, khi nãy tình cờ nhìn thấy Giang tổng nên tôi không dằn lòng được mà đi theo.
- Thì ra là như vậy.
Giang Cần cầm khăn trải bàn lên lau miệng rồi nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Người quen biết tôi đều nói tôi là một cái bình hoa, chỉ có La tổng là nhìn thấy được năng lực của tôi thôi. Nếu như không phải là khác biệt trận doanh thì hai chúng ta có thể trở thành tri kỷ rồi.
Lần này, La Tân thật sự lặng im, trong lòng nói da mặt dày thật, chẳng trách hắn có thể tạo ra được thành tích như vầy.