Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 985: CHƯƠNG 984: PHÒNG BẠN TỐT (2)

Vì vậy, cô tiến đến bên tai Tần Tịnh Thu, nhỏ giọng hỏi hắn là ai.

- Cháu rể của tớ, sinh viên năm ba đại học, cùng trường với cháu gái tớ. Hồi cao trung còn là bạn cùng lớp.

“?”

Phó Hồng Mai sửng sốt một chút, trong lòng thầm nghĩ bình thường không có gì lạ, nhưng không dám nói ra miệng.

Tần Tịnh Thu cười khẽ, nhận ra sự nghi hoặc của cô nên mở miệng nói:

- Ông chủ Multi-group, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng.

- Hả?

Gần đây, tin tức về Multi-group náo loạn khắp Thượng Hải. Cho dù không thuộc giới kinh doanh, đại đa số mọi người cũng đều nghe qua một hai câu.

Đặc biệt là đối với ngành bất động sản vốn nặng về tài sản, cấu trúc đầu tư của các công ty cũng khá phức tạp. Phó Hồng Mai cũng có ít nhiều hiểu biết về ngành mua nhóm mới nổi này.

Tuy nhiên, cô vẫn có chút hoài nghi về cụm từ "dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng".

Nhưng Tần Tịnh Thu khẳng định mình chưa từng giúp đỡ Giang Cần, còn nói hắn vốn là sinh viên khởi nghiệp, chỉ là vô tình làm lớn, phun cho Phó Hồng Mai không thể không tin.

Sau đó, đoàn người đi tham quan biệt thự mà Phó Hồng Mai đặc biệt dành cho Tần Tịnh Thu.

Sân tuy không lớn, nhưng đầy đủ tiện nghi như bể bơi, vườn hoa, khu tiếp khách ngoài trời. Tuy có cảm giác hơi chật chội nhưng so với căn nhà của chú thím, nơi đây lại mang đến cảm giác an toàn hơn. Ngoài ra, bên tay phải lối vào còn có một căn phòng nhỏ hai tầng.

- Chị Phó, căn phòng đó để làm gì?

- À, dưới là gara, trên là phòng bảo mẫu, cũng có thể dùng làm phòng chứa đồ. À mà cậu không thể gọi ta là "chị" được, kém cả một thế hệ, phải gọi dì mới đúng.

Giang Cần nghe vậy quay đầu lại, nhướng mày:

- Nếu không phải vì quan hệ thân thích, ngay cả thím em cũng không tiện gọi, người ta nhìn ai mà tin chứ, hai người trẻ như sinh viên đại học.

Phó Hồng Mai sửng sốt một chút, sau đó cười duyên, thầm nghĩ thằng nhóc này quá xảo quyệt, một câu khen cả hai người.

Cùng lúc đó, Giang Cần thu hồi nụ cười, nhìn về phía căn phòng nhỏ hai tầng trong sân.

- Phòng bảo mẫu độc lập? Cao Văn Tuệ? Khốn kiếp, cô ta xứng sao?

“…”

Sau khi tham quan xong, Phó Hồng Mai bảo thư ký đưa chìa khóa cho Giang Cần, bảo hắn ở thử hai ngày, nếu cảm thấy không thích hợp thì có thể đổi lại.

Là một người kinh doanh, cô biết rõ, với thân phận của Tần Tịnh Thu mà lại đích thân dẫn người đến, thì đơn hàng này chắc chắn không thể chạy mất. Dù sao, tiền thì ai cũng có, nhưng cái quý giá hơn lại là thể diện.

Hồi lâu sau, Giang Cần tạm biệt chú Phùng và thím Phùng, được tài xế của Tần Tịnh Thu đưa về khách sạn. Dọc theo đường đi, hắn nhìn chìa khóa trong tay, không khỏi sững sờ.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Hôm nay không phải là đi thăm họ hàng sao?

Làm thế nào mà trong nháy mắt, mình lại mua một căn nhà bạn tốt rồi?

Giang Cần mơ màng, thầm nghĩ con mẹ nó, hiện tại ngay cả nhà bạn tốt cũng có, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.

Cùng lúc đó, La Tân và Dương Học Vũ đang tán gẫu về thị trường Thượng Hải. Hai người một cũ một mới, đều cực kỳ coi trọng việc bàn giao công việc.

Tuy rằng cửa hàng đã qua tay, nhưng việc làm ăn tiếp theo vẫn phải làm.

Lashou giao cho Dương Học Vũ là một thế cờ cần phá cục. Nếu như không phá được thì thị trường này liền mất.

- Chơi thủ đoạn, chúng ta chơi không lại, giở trò chúng ta càng chơi không lại. Đội tiếp thị địa phương của hắn đánh rất giỏi, gần như điểm nào của Multi-group cũng đều có thể kẹt chết chúng ta.

- Nói như vậy, trụ sở chính giao cho tôi, gần như là tử cục?

La Tân không nhịn được mà nở nụ cười, thầm nghĩ nếu như đây không phải là một tử cục, thì làm sao tôi có thể bị biến thành dạng này.

Dương Học Vũ thấy y không nói lời nào, trong lòng lộp bộp một chút, thầm nghĩ đây thật con mẹ nó là tử cục a? Tôi mới tới công ty, nhưng cũng không thể khi dễ người như vậy.

- Dương tổng đừng hoảng hốt, đây mặc dù là thế cờ chết, nhưng không phải thế cờ chết, chúng ta còn có cơ hội.

Khóe miệng Dương Học Vũ co giật một chút:

- Có gì khác nhau? Chỉ thiếu chữ ‘tất’ thôi à?

- Cũng không phải, chúng ta nhìn bản chất thông qua hiện tượng là biết, Multi-group đến triển khai nghiệp vụ ở Thượng Hải đánh cho chúng ta không có sức đánh trả, là dựa vào cái gì? Là thời điểm.

La Tân chậm rãi mở miệng:

- Thời gian này, các trang web lớn đều bị thị trường tuyến hai và ba tiêu hao hết, bằng không cậu ta không có khả năng làm được một bước này. Nói cách khác, điểm trí mạng nhất chính là không đủ tài chính, không dám chính diện cứng đối cứng với chúng ta.

Dương Học Vũ nghe xong gật đầu:

- Điểm này tôi cũng hiểu được, bằng không Multi-group cũng sẽ không giấu lâu như vậy mới nổi lên mặt nước.

- Đúng vậy, cho nên điểm mấu chốt phá cục vẫn là tài chính, nghĩ biện pháp làm một khoản tài chính, cục diện này lập tức phá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!