Virtus's Reader
Dị Độ Lữ Xã

Chương 437: CHƯƠNG 406: MỤC TIÊU CHUNG CỦA BỌN HỌ

Thật ra Vu Sinh đã sớm muốn thử tạo ra hàng loạt Eileen rồi. Ý tưởng này đã quanh quẩn trong đầu hắn ít nhất nửa tháng nay.

Chẳng vì lý do gì đặc biệt, hắn chỉ đơn giản là thấy thú vị — cũng giống như phần lớn ý tưởng khác của hắn, ý tưởng này xuất hiện mà không cần lý do.

Dĩ nhiên, bây giờ lại có một lý do vô cùng chính đáng: để khai phá tiềm năng chiến đấu của Eileen, tiện cho việc đối phó với những kẻ địch khó nhằn như tên thần quan lần trước.

Mà với tư cách là người trong cuộc, cô người máy nhỏ hiển nhiên vô cùng ủng hộ — dù sao thì ở phương diện “ý tưởng kỳ lạ”, Eileen và Vu Sinh luôn rất ăn ý. Một người là kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn, còn người kia thì chịu trách nhiệm gây ra đại loạn...

Thế là cả hai bàn bạc với nhau, lập tức ăn nhịp một cách lạ thường, đúng là nồi nào úp vung nấy.

“Nhưng có một vấn đề,” Vu Sinh vừa xoa cằm vừa nghiêm túc suy nghĩ chi tiết kế hoạch, “Tạo ra cho cô một đống cơ thể sản xuất hàng loạt thì không khó, nhưng cái khó là đến lúc đó cô có điều khiển hết được không? Bây giờ cô đã phải một lúc điều khiển bốn cơ thể rồi — ta nhớ lúc đầu cô điều khiển hai cơ thể còn loạng choà loạng choạng cơ mà.”

Eileen nghe vậy cũng trầm tư suy nghĩ, một lát sau, cô vừa tiếp tục phóng điện lách tách vừa nói: “Ta nghĩ thế này, ngươi còn nhớ lúc đầu ta từng nói không, thật ra cơ thể của ta có thể vận hành theo ‘lệnh cơ bản cấp thấp’. Tức là chỉ cần đưa ra vài chỉ lệnh cơ bản là có thể để ‘cô ấy’ tự mình hành động. Dù sao nếu xét từ góc độ luyện kim người máy, một người máy sau khi được chú linh đã là một ‘sinh mệnh’ hoàn chỉnh, có linh tính cơ bản, thậm chí nếu để lâu không chừng còn có thể tự sinh ra linh trí...

“Dĩ nhiên, vì ta chắc chắn sẽ thiết lập kết nối với những cơ thể đó, nên khả năng cuối cùng này chúng ta có thể không cần cân nhắc — tóm lại, nếu chỉ để những cơ thể đó cử động, làm lính lác lúc chiến đấu thì ta nghĩ mình có thể điều khiển được.”

Cô ngừng lại một chút, lại suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói tiếp: “Mặt khác, dù đã tính đến những yếu tố này, đến lúc đó ta có thể điều khiển được cụ thể bao nhiêu cơ thể vẫn còn là một ẩn số, phải đợi sau khi tạo ra hàng loạt rồi thử nghiệm thực tế mới biết được.”

Vu Sinh ngẩn người lắng nghe những phân tích nghiêm túc của Eileen, nhìn dáng vẻ đăm chiêu của cô lúc này, hắn bất giác cảm thấy có chút khó tin.

Hắn đã quá quen với bộ dạng vô tâm vô phế thường ngày của cô người máy nhỏ này, không ngờ cô cũng có lúc suy nghĩ chuyện đứng đắn. Trong lòng hắn không khỏi cảm thán — đúng là nghề nào chuyên nghề đó, tình hình của mình thì mình rõ nhất. Con bé này bình thường farm lính trên lane còn trượt, ra ngoài mua trang bị có thể đi lòng vòng trong căn cứ ba phút, nhưng xét về trình độ chuyên môn trong việc điều khiển người máy, thì đúng là Thánh Thể tinh phân bẩm sinh.

Eileen lập tức nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt đang nhìn mình, cô liền “vụt” một tiếng ngẩng đầu: “Sao ta có cảm giác ngươi đang nói xấu ta trong bụng thế?”

“Ảo giác thôi,” Vu Sinh xua tay, thuận miệng lấp liếm, “Ta đang cảm thán cô lợi hại đấy chứ.”

“Chứ sao,” Eileen lập tức hớn hở đắc ý, chút nghi ngờ trong lòng còn chưa tồn tại được hai giây, “Ta nói cho ngươi biết, ta cũng phát hiện ra mình có thiên phú tuyệt đối trong việc điều khiển phân thân! Lúc mới bắt đầu điều khiển hai cơ thể đúng là không quen, nhưng bây giờ điều khiển cùng lúc bốn cái đối với ta dễ như chơi... Tóm lại một câu, vẫn là phải luyện! Đến lúc đó ngươi tạo ra hàng loạt đi, ta phải thử cho đã, ta cũng muốn biết giới hạn điều khiển phân thân của mình rốt cuộc là bao nhiêu...”

“Được, để sau ta sẽ chuẩn bị cẩn thận,” Vu Sinh cười, rồi quay người đi về phía bàn trà, “Nhưng bây giờ vẫn phải nghiên cứu xem Vân Thanh Tử kia, và cả cái ‘Hội Ẩn Tu Sùng Thánh’ đột nhiên xuất hiện rốt cuộc là chuyện gì đã.”

Nghe hắn nói vậy, Nguyên Hạo chân nhân và cậu cháu trai đang ngồi đối diện bàn trà lập tức tập trung chú ý, ngay cả Luna đang đứng ngẩn người bên cửa sổ cũng bước lại gần hai bước.

“Dù sao thì ta cũng không hiểu nổi, đám tà giáo đồ lải nhải đó làm sao lại đi chung với một nhân vật như Vân Thanh Tử được,” Vu Sinh vừa ngồi xuống ghế sô pha vừa lắc đầu lẩm bẩm, “Hai bên này bất kể là về phong cách hay phạm vi thế lực, theo lý thuyết thì chẳng liên quan gì đến nhau.”

“Đúng vậy, Hội Ẩn Tu Sùng Thánh rất ít khi hoạt động ở tinh vực Phi Vũ, việc ‘thần quan’ đó đột nhiên xuất hiện cũng khiến ta rất bất ngờ,” Nguyên Hạo chân nhân gật đầu, nhưng ngay sau đó lại chuyển lời, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại — trước đây chúng đúng là chưa từng xuất hiện, nhưng gần đây, Linh Sơn Thiên Phong đã bắt được những kẻ ngoại đạo này ở biên cảnh.”

Vu Sinh khẽ nhíu mày, lộ ra vẻ đăm chiêu.

Hắn dĩ nhiên nhớ rõ, đây là chuyện Huyền Triệt đã nói với hắn, và một trong những mục đích hắn đến tinh vực Phi Vũ lần này vốn cũng là vì tò mò về những hoạt động đáng ngờ của đám tà giáo đồ đó — chỉ là sau khi đến đây lại liên tiếp xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn, thành ra lại gác chuyện này sang một bên.

“Ý ông là... những sào huyệt của Hội Ẩn Tu mà các người phát hiện ở khu vực biên cảnh lúc trước?” Vu Sinh có chút do dự hỏi, nhưng rất nhanh lại tò mò, “Mà khoan, không phải ông không quản sự vụ sao? Sao cũng biết những chuyện này?”

Gương mặt Nguyên Hạo chân nhân thoáng chút xấu hổ: “Mấy năm nay... ta đúng là ‘vì một số lý do’ không đích thân quán xuyến sự vụ của Linh Sơn Thiên Phong, nhưng tin tức vẫn nắm bắt được, hơn nữa lần này trở về cũng đã tìm hiểu rất nhiều tình hình từ sư đệ bọn họ.”

“Ồ,” Vu Sinh xoa cằm, không tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề khiến lão tiền bối lúng túng này, mà nhanh chóng quay lại chuyện chính, “Nhưng theo ta được biết, những sào huyệt của Hội Ẩn Tu phát hiện lúc trước đâu có ở vùng này.”

Hắn vừa dứt lời, Nguyên Hạo chân nhân đối diện còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói quen thuộc đã từ ngoài cửa sổ truyền vào: “Vậy chỉ có thể nói rõ, những sào huyệt mà chúng ta phát hiện lúc trước chỉ là vài ‘cứ điểm ven rìa’ nằm rải rác bên ngoài thôi. Nơi mà đám tà ma ngoại đạo đó cắm rễ ở tinh vực Phi Vũ, trước giờ vẫn luôn ở ‘Thú Tịch’!”

Vu Sinh nghe thấy giọng nói này liền ngẩng đầu, chỉ thấy một luồng hào quang đang xuyên qua màn mưa ngoài cửa sổ, theo tiếng nói dứt, “vèo” một tiếng đã bay qua cửa sổ vào trong.

Nhưng lúc này, sợi cáp mà Eileen dùng để “phóng điện” thay cho dây nối đất vẫn còn vắt trên bệ cửa sổ (cũng vì thế mà cửa sổ mới có một khe hở).

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Vu Sinh hoàn toàn không kịp nhắc nhở, vừa giơ tay lên đã thấy luồng hào quang kia sượt qua sợi cáp trên bệ cửa sổ...

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe một tiếng “rắc” giòn tan, tất cả mọi người liền thấy một hồ quang điện dài chừng bảy, tám mét, ngoằn ngoèo và lấp lánh ánh tím xanh đánh xuyên qua không khí, một đầu nối với cánh tay Eileen, đầu kia nối với luồng hào quang vừa bay vào — sợi cáp làm vật dẫn điện lập tức bốc hơi, sau đó Huyền Triệt bay ra từ trong luồng hào quang như một quả cầu sét, kêu lên một tiếng “Á” rồi bay vèo qua cả đại sảnh, va sầm một tiếng lên bức tường đối diện.

Nhưng phải công nhận thể chất của tu tiên giả đúng là tốt, Huyền Triệt bị đập vào tường chỉ mất một giây đã bật dậy, đồng thời trong nháy mắt nhét vào miệng một nắm đan dược không rõ công dụng, rồi đột ngột quay người như gặp phải đại địch: “Ai, là kẻ nào dám phóng thần lôi!”

Lúc nói câu này, trên người hắn vẫn còn những tia điện sót lại kêu lách tách, tóc tai dựng đứng, hai mắt nhìn về hai hướng khác nhau trong phòng. Phải mất vài giây sau, tầm mắt của hắn mới cuối cùng tập trung lại, rồi nhìn thấy cô người máy nhỏ đang ngồi trong phòng khách, ngơ ngác quay đầu nhìn mình — cùng với dòng điện bên cạnh cô.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh.

Ngay cả Vu Sinh, người thường xuyên tiếp xúc với các kỳ nhân dị sĩ, trong khoảnh khắc này cũng không biết nên tiếp lời thế nào.

Cuối cùng vẫn là Eileen phá vỡ sự im lặng, cô cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay mình, ngay sau đó liền kinh ngạc nhìn về phía Vu Sinh: “A! Điện của ta mới xả được một nửa!”

Một giây sau, cô nhanh chóng đứng dậy, nhìn thẳng vào Huyền Triệt: “Ngươi đứng yên đó!”

Huyền Triệt sợ đến toát mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch (không biết là do sợ hay do bị điện giật): “Eileen tiểu thư bình tĩnh!”

“Bình tĩnh cái con khỉ! Chỉ có cơ thể này của ta chơi game mới có cảm giác tốt nhất, giờ thành ra thế này ngay cả điện thoại cũng không dám chạm vào!” Eileen lớn tiếng làu bàu, “Ngươi ráng chịu một chút, cứ coi như đang độ kiếp đi, lẹt xẹt một cái là xong ngay thôi —”

Huyền Triệt mặt đầy kinh hãi, quay đầu nhìn về phía Vu Sinh: “Vu tiên sinh cứu ta!”

“Eileen, cô ngồi xuống đi, lúc này đừng gây thêm rối nữa!” Vu Sinh cuối cùng cũng không nhìn nổi, lên tiếng trấn Eileen lại. Đợi cô người máy nhỏ ngẫm nghĩ rồi ngồi lại vào ghế, hắn mới chuyển ánh mắt sang Huyền Triệt, “Ngươi... chà, bị ngươi làm gián đoạn một cái mà mạch suy nghĩ của ta rối hết cả lên rồi. Mới nãy nói đến đâu ấy nhỉ... À đúng rồi, Hội Ẩn Tu Sùng Thánh. Ngươi đã gặp thành chủ thành Mặc chưa? Có moi được thông tin gì liên quan đến đám tà giáo đồ đó không?”

Huyền Triệt lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vừa đi tới vừa cẩn thận né qua Eileen, đồng thời chỉnh lại tóc tai và quần áo: “Haiz, cũng không hỏi được thông tin gì — bất kể là tà ma ngoại đạo của Hội Ẩn Tu hay đám tu sĩ áo đen kia, thành chủ nơi đây đều hoàn toàn không biết về sự tồn tại của chúng... Mặc dù bây giờ đưa ra kết luận thì còn hơi sớm, nhưng theo ta thấy, cả thành chủ thành Mặc lẫn trưởng lão của trấn Thú Tịch này, những năm qua đều có phần lơ là nhiệm vụ.”

Nói rồi, hắn ngồi xuống bên cạnh Vu Sinh, sắp xếp lại mạch suy nghĩ một chút: “Nhưng trên đường trở về, ta lại nghĩ ra một vài chuyện.”

Vu Sinh nhướng mày: “Ồ?”

“Về việc tại sao ‘Hội Ẩn Tu’ lại dây dưa với Vân Thanh Tử,” Huyền Triệt chậm rãi nói, “Ta vừa rồi... lúc ‘bay vào’ đã nghe được cuộc nói chuyện của các ngươi. Đúng như ngươi nói, Hội Ẩn Tu vốn dĩ và một nhân vật như Vân Thanh Tử chẳng dính dáng gì đến nhau, nhưng nếu họ có chung một ‘mục tiêu’ thì sao? Vậy thì lại là chuyện khác rồi.”

“Mục tiêu chung...” Vu Sinh lặp lại mấy chữ này, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Vân Thanh Tử rốt cuộc muốn làm gì vẫn còn khó nói, nhưng “mục tiêu” của Hội Ẩn Tu Sùng Thánh, hoặc ít nhất là mục tiêu lớn nhất gần đây của chúng, thì hắn lại rất rõ ràng.

“Thiên Sứ Hối Ám!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!