Nhóm của Vu Sinh vừa đánh vừa lui, và trong quá trình đó, họ lại một lần nữa phá hủy một thân thể khổng lồ của "Vân Thanh Tử".
Khối thủy tinh cao hàng chục mét tỏa ra ánh sáng chói lòa dưới làn đạn tia nhiệt tập trung của các người máy. Năng lượng tích tụ xé toạc khối tinh thể mang hình dạng một lão già, những mảnh vỡ màu trắng tái xen lẫn vằn xám đen nổ tung, trút xuống khu rừng kết tinh này như mưa rào. Thế nhưng, cũng giống như lần trước, chỉ một lát sau, một "Vân Thanh Tử" khác lại chui ra từ kẽ nứt trên mặt đất ở phía xa.
Mỗi một cây kết tinh, mỗi một cụm tinh thể, mỗi một vết nứt dưới lòng đất nơi đây, đều chỉ là một phần nhỏ lan ra từ một bản thể khổng lồ nào đó.
"Thế này thì đánh đấm gì nữa, Vu Sinh!" Eileen ngồi trên vai Vu Sinh, vừa hét toáng lên vừa luống cuống chỉ huy những người máy sản xuất hàng loạt còn lại cố gắng duy trì hỏa lực áp chế, "Chết tiệt, cái này còn vô lý hơn cả việc cầm vũ khí tân thủ đi chọc chân boss khổng lồ nữa đấy!"
Vu Sinh cau mày. Kể từ lúc nhận ra toàn bộ khu rừng kết tinh này là một cơ thể sống khổng lồ, còn "Vân Thanh Tử" dường như chỉ là một "nhánh ngụy trang" mọc ra từ cơ thể đó, anh đã phải bắt đầu cân nhắc đến việc rút lui. Tuy nhiên, không hiểu vì sao, một cảm giác bất an mơ hồ cứ mãi quẩn quanh trong lòng, khiến anh luôn cảm thấy mình đã bỏ sót chi tiết nào đó và chần chừ không đưa ra quyết định.
Đúng lúc này, không biết là do mất quá nhiều máu hay do "liên kết" được tạo nên từ máu lại được tăng cường, cảm giác hoảng hốt và những lời thì thầm mơ hồ vốn luẩn quẩn trong đầu lại một lần nữa lóe lên, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước. Đồng thời, giữa sự hoảng hốt và những lời thì thầm đó lại xuất hiện thêm những thứ khác.
Vu Sinh vô thức ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời bên trên khu rừng kết tinh.
Một màu trắng tái quỷ dị bao trùm mọi thứ trong tầm mắt, vạn vật xung quanh phảng phất như mất đi màu sắc. Bầu trời sao ở phía xa lại một lần nữa biến thành trạng thái xoáy nước vặn vẹo kỳ dị, "Thú Tịch" xa xôi như một quả tim đang đập phập phồng không ngừng ở trung tâm vòng xoáy, tựa như đang kêu gọi khu rừng kết tinh trên Vệ Thú-3 này. Và ở rìa khu rừng, những "chi" trong suốt, hư ảo như linh thể đang từ từ bay lên trời, phảng phất như đang đáp lại lời triệu hồi của Thú Tịch.
Anh lại cúi đầu nhìn xuống chân mình. Trong cơn mơ màng, ánh mắt anh dường như xuyên qua lớp nham thạch và đất đá dày đặc, thấy được những nhánh tinh thể, kẽ nứt và khoảng rỗng chằng chịt được chôn sâu trong lớp vỏ hành tinh. Anh thấy một quả tim tựa như thủy tinh bị chôn sâu dưới lòng đất, quả tim đó đã khô héo, và có những thứ khác... "bám chặt" trên bề mặt nó.
Quả tim đó... hoặc cũng có thể là "dị vật" bám trên quả tim đó đang nói chuyện với anh.
"Ta đã chú ý đến các ngươi... Đừng để ta truyền tin tức về!"
"Vu Sinh? Vu Sinh! Vu Sinh!"
Tiếng gọi lớn vang lên bên tai, ngay sau đó là cảm giác đau nhói trên đầu. Vu Sinh giật mình tỉnh lại, phát hiện Eileen đang ra sức gặm đầu mình.
"Hay là chúng ta rút lui đi!" Eileen la lớn, lần này cô nàng thậm chí không cà khịa Vu Sinh chuyện "lại ngẩn người ra thế" như mọi khi, "Chỉ với mấy con người máy sản xuất hàng loạt vừa mới tạo ra mà đòi đấu hao mòn với cả cái 'khu rừng' này thì sao mà lại được!"
Bên tai vẫn còn ong ong, những thông tin vừa nhìn thấy qua liên kết máu tựa như vật sống đang chui rúc khắp nơi trong đầu anh, dường như đang cố gắng lan truyền một loại ô nhiễm nào đó. Nhưng Vu Sinh chỉ cảm thấy chúng thật ồn ào, anh lắc mạnh đầu để tỉnh táo lại rồi nhanh chóng nói: "Không được, phải tìm cách 'ngăn' thứ này lại đây."
"Ngăn? Ngăn cái gì?" Eileen nhất thời không hiểu, "Có thứ gì muốn đi à?"
"Cả 'khu rừng' này đang cố gắng truyền tín hiệu đến Thú Tịch," Vu Sinh vội vàng giải thích, "nhưng vẫn còn một thứ khác đang áp chế quá trình đó – chỉ là nó không trụ được bao lâu nữa. Chúng ta phải tìm cách chặn đứng việc truyền tín hiệu này, nếu không bên Thú Tịch sẽ xảy ra chuyện lớn!"
Eileen sắp khóc đến nơi: "Nói thì dễ lắm, đánh thế nào bây giờ... Tôi thấy nó còn chưa hiện cả thanh máu nữa là..."
Vu Sinh nhanh chóng suy nghĩ rồi đáp: "Độ cứng của mấy cụm tinh thể này không cao, vừa rồi chúng ta cũng đã thử rồi, kết cấu lớn nhất cũng có thể dùng sức mạnh thuần túy để phá nát – chỉ là phạm vi của cả 'khu rừng' quá rộng, phá vỡ một phần thì phần khác sẽ lập tức tái tạo lại kết cấu bị tổn hại...
"Bây giờ tôi đã thiết lập được một liên kết nhất định với thứ này, tôi có thể cảm nhận được khả năng tái sinh của nó có giới hạn. Chỉ cần tìm cách phá hủy phần lớn kết cấu bề mặt của nó trong thời gian ngắn, tốc độ tái sinh sẽ không theo kịp. Bản thân nó vốn đã ở trạng thái suy yếu, chỉ cần không tái sinh kịp, 'vòng tuần hoàn' của nó sẽ tự sụp đổ."
Tiếng rít của những cụm tinh thể quét ngang từ trên không truyền đến, các người máy sản xuất hàng loạt lại một lần nữa phối hợp với mưa đạn hồ hỏa chặn lại một trận "oanh tạc". Khi số lượng người máy xung quanh lại giảm xuống, giọng điệu của Eileen càng thêm lo lắng: "Nói thế thì khác gì không nói – chúng ta tốn bao nhiêu công sức mới phá được một 'Vân Thanh Tử', anh còn muốn lật tung cả khu rừng này ngay lập tức à? Anh lấy cái gì ra mà lật?!"
Vu Sinh ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm "khu rừng", mày nhíu chặt lại. Sau một hồi suy tư, anh cắn răng nói: "Tàu Dị Độ Lữ Xã."
"... Vũ khí trên con tàu đó không phải là không dùng được sao?!"
"Tôi sẽ tháo mấy cái module hệ thống trên nóc tàu xuống đập vào đây," Vu Sinh nói câu này mà đau lòng không thôi, "dù sao thì bây giờ cũng có dùng được đâu."
Eileen lập tức kinh ngạc: "... Vãi chưởng! Phá gia chi tử!"
Vu Sinh chỉ có thể cười khổ thở dài.
Nhưng ngay lúc anh đang cân nhắc xem nên tháo module nào xuống, một cái đuôi xù lông đột nhiên cọ vào lưng anh.
Vu Sinh ngẩng đầu, thấy Cửu Vĩ Ngân Hồ khổng lồ đang cúi đầu nhìn mình.
"Ân công," hồ hỏa sâu thẳm bao quanh người Hồ Ly, đôi đồng tử màu đỏ vàng ánh lên tia sáng yêu dị trong ngọn lửa, "hay là để ta thử xem?"
"Ngươi thử?" Vu Sinh ngẩn ra, "Thử thế nào? Tung một chiêu vạn đuôi triều tông, oanh tạc bão hòa bao trùm cả khu rừng này một lượt à? Kể cả vậy cũng chưa chắc đã đủ..."
"Ta còn một chiêu nữa," Hồ Ly nghiêng đầu, "là mẹ ta dạy, nhưng vẫn chưa có cơ hội dùng – phải lúc bụng thật no mới dùng được một lần, mà lại chỉ có thể dùng ở nơi rộng rãi và có thể nhìn thấy bầu trời."
Vu Sinh nghe mà ngớ người. Hồ Ly dường như cũng không miêu tả rõ được "chiêu" đó rốt cuộc là gì, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô nàng (thực ra cũng không nhìn rõ lắm, dù sao mặt nàng giờ toàn là lông), Vu Sinh vẫn quyết định tin vào phán đoán của cô.
"Vậy ngươi thử xem – có cần chú ý gì không? Chúng ta cần làm gì?"
"Sau khi dùng chiêu này xong ta sẽ rất đói, và tạm thời không cử động được, sau đó có thể sẽ cần người giúp 'giải thoát'," Hồ Ly gật đầu, "nhưng trước đó, mọi người hãy chạy đi thật xa... càng xa càng tốt."
Vu Sinh vô thức liếc nhìn Eileen và Luna.
"Được."
Gần như cùng lúc tiếng của Vu Sinh vừa dứt, ngọn lửa quanh người Hồ Ly bùng lên dữ dội – đó là ngọn lửa rực rỡ hơn bao giờ hết, mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào!
Trong chớp mắt, Cửu Vĩ Ngân Hồ khổng lồ đã bị hồ hỏa hoàn toàn nuốt chửng, toàn thân tựa như được đúc từ lửa. Sau đó, nàng gật đầu với Vu Sinh, từ từ lùi lại vài bước rồi đột ngột phóng vút lên trời.
Yêu hồ bắt đầu lao vút lên bầu trời – như một ngôi sao băng bay ngược, xoay tròn, cuốn theo ngọn hồ hỏa ngày càng mãnh liệt, vạch ra một quỹ đạo sáng rực trên tầng khí quyển của Vệ Thú-3, tựa như một nhát kiếm sắc bén.
Eileen kinh ngạc ngẩng đầu nhìn trời: "... Vãi chưởng, chiêu này của con hồ ly ngốc là sao vậy, tôi chẳng hiểu gì cả..."
Nhưng cô người máy nhỏ còn chưa nói xong, Vu Sinh đã xách bổng cô nàng lên rồi ném thẳng vào cánh cửa không gian.
Bên kia cánh cửa chính là rìa của vòng cung va chạm này – nơi cả nhóm đã hạ cánh trên Vệ Thú-3.
Ngay sau đó, tất cả những người máy sản xuất hàng loạt còn lại tại hiện trường cũng bị Vu Sinh triệu hồi ngược về thung lũng.
"Chúng ta cũng rút thôi."
Vu Sinh nhìn Luna một cái, rồi bước lùi qua cánh cửa.
Khi đến được rìa vòng cung va chạm, Vu Sinh mới nhận ra phạm vi của "khu rừng kết tinh" này kinh người đến mức nào.
Ban đầu, khu vực bị cụm tinh thể bao phủ chỉ nằm trong "bình nguyên" nhỏ ở trung tâm vòng cung, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, những tinh thể trồi lên từ lòng đất đã bao phủ gần như mọi tấc đất trong phạm vi này. Giờ đây, toàn bộ "di chỉ chiến trường" đã bị khu rừng kết tinh màu trắng tái xen lẫn vằn xám đen bao trùm hoàn toàn, nơi đâu cũng là "chúng".
Quỷ dị và đầy ác ý khiến người ta bất an, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp và sức mạnh... khó tả.
Vu Sinh ngẩng đầu, thấy điểm sáng trên bầu trời vẫn đang tiếp tục bay lên cao. Hồ Ly đang thỏa sức phi nước đại trên không, trong nháy mắt đã xuyên qua tầng mây và tiếp tục bay lên, tiếp tục gia tốc cho đến khi mắt thường không thể nhìn thấy.
Khu rừng kết tinh trong vòng cung va chạm dường như đã cảm nhận được điều gì đó.
Một mối đe dọa chí mạng đến từ bầu trời.
Trong đầu Vu Sinh đột nhiên truyền đến một sự cộng hưởng hỗn loạn. Anh thấy khu rừng kết tinh bỗng "rung chuyển", tựa như mỗi một cá thể đều đang ngọ nguậy điên cuồng như muốn thoát ra. Ngay sau đó, anh lại "nhìn" thấy thứ gì đó sâu dưới lòng đất của khu rừng đang co bóp phập phồng dữ dội, dường như muốn lập tức thoát khỏi những tầng tầng lớp lớp giam cầm đang quấn quanh "Trái Tim Thủy Tinh". Giây tiếp theo, ánh mắt anh lại bị dẫn lên trời – trong "tầm nhìn" của khu rừng kết tinh, anh chợt thấy bóng dáng của Hồ Ly.
Yêu hồ màu bạc khổng lồ đã đến quỹ đạo gần mặt đất.
Thân thể Hồ Ly đã phình to ra không chỉ vài lần. Yêu hồ hoàn toàn được ngưng tụ từ hồ hỏa, tựa như một đóa sen lửa nở rộ giữa vũ trụ bao la, dang rộng chín cái đuôi của mình. Cuối mỗi chiếc đuôi hiện lên những phù văn huyền ảo và phức tạp, vô số ngọn lửa như vật sống chảy tràn khắp nơi, quấn quýt bùng cháy quanh thân nàng giữa không trung.
Sau đó, Cửu Vĩ Thiên Hồ từ từ điều chỉnh tư thế.
Chín đuôi khép lại, hồ hỏa ngưng tụ thành một lớp vỏ năng lượng, ánh sáng yêu dị chiếu rọi không gian, nhắm thẳng về bề mặt hành tinh.
Tái nhập khí quyển.
Tiên thuật có ngàn đạo, đây chính là quỹ đạo. Thiên Hồ có vạn pháp, đây chính là Thiên Cơ Oanh Tạc Đại Pháp...