Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 1042: CHƯƠNG 1032: GIÔNG TỐ KÉO ĐẾN, SÓNG NGẦM DƯỚI ĐÁY BIỂN SÂU

“Tiểu Bát, chơi chán rồi thì lên thuyền.”

Tề Tu nhổ cọng cỏ đuôi chó trong miệng ra, lộ nửa người bên hàng rào, hướng về phía mặt biển bình tĩnh gọi một tiếng.

Ban đêm lại sắp tới, trong biển có thể không bình tĩnh, hơn nữa...

Tề Tu nhìn một chút mấy con hải âu đang quanh quẩn và dừng lại ở đỉnh buồm lớn tiếng kêu, ngón trỏ cong lại, đẩy vành nón lá trên đầu lên.

Bão táp sắp đến, hay là sớm một chút lên thuyền thì tốt hơn.

Dùng thời gian một tháng học tập kiến thức hàng hải, cộng thêm kinh nghiệm đi biển trong phó bản dĩ vãng, đủ để cho Tề Tu trở thành một danh hàng hải sĩ đáng tin cậy.

“Thu~”

Tiểu Bát nghe được lời Tề Tu, từ dưới biển thò đầu ra, lớn tiếng đáp một tiếng.

Được đáp lại, Tề Tu khom người xốc lên con cá Mặc Phi đang phập phồng trên boong, xoay người đi vào bên trong thuyền.

Hệ thống bay lên, đi theo sau lưng Tề Tu vào trong, hiển nhiên là dự định học hỏi quá trình Tề Tu làm đồ ăn.

Tiểu Bạch không có phản ứng gì, vẫn nhắm mắt lại, chỉ đẩu đẩu lỗ tai.

Tiểu Bát thấy Tề Tu rời đi, lại lẻn vào trong nước biển, nó dự định bơi thêm một lát rồi lên thuyền.

Thế giới trong biển là một thế giới khác. Trong nước biển xanh đậm, rất nhiều bầy cá ly kỳ cổ quái du đãng. Ánh sáng yếu ớt từ trên mặt biển bắn vào đáy biển, khiến cho nơi này mang theo một tầng màu sắc ảo mộng.

Phương vị bọn họ đang ở cách bờ biển đã rất xa, đáy biển nơi này rất sâu, sâu không thấy đáy, chỉ có thể nhìn được một mảnh đen thẫm u tối. Về phần san hô đáy biển, rong biển, quặng mỏ hay đặc sản đáy biển gì đó thì hoàn toàn không thể nhận ra.

Tiểu Bát chơi đùa với những bầy cá này, vui sướng quơ múa xúc tu biểu đạt tâm tình tốt của nó, thỉnh thoảng còn từ trong miệng thốt ra một chuỗi bong bóng.

Từ sau khi ra khơi, nó đã cảm thấy vô cùng vui vẻ. Khi cả người ngâm ở trong nước biển, giống như là về đến nhà, trở lại trong vòng tay mẫu thân, mười phần thân thiết thư thích.

Sắc trời dần dần tối xuống, Tiểu Bát nhớ tới lời nhắc nhở của Tề Tu, có chút lưu luyến chuẩn bị bơi lên thuyền. Mặc dù nó rất thích ở dưới biển, nhưng nó càng nghe lời Tiểu Tề hơn.

Đang lúc này, khi Tiểu Bát chuẩn bị bơi lên, nó bỗng nhiên nhận ra được nước biển nổi sóng, có tiếng gì đó loáng thoáng truyền qua.

Những bầy cá đang nhàn nhã du đãng kia nhất thời giải tán ngay lập tức.

“Thu?”

Tiểu Bát lớn tiếng kêu một tiếng, trong miệng thốt ra chuỗi dài bong bóng, nghiêng đầu, nhìn về phía một cái hướng khác, thân thể không tự chủ được hướng cái hướng kia động đậy.

Hết lần này tới lần khác lúc này, thanh âm Tề Tu từ trên thuyền truyền tới đáy biển: “Tiểu Bát, ăn cơm.”

Tiểu Bát dừng lại thân hình muốn tiến tới, ngẩng đầu nhìn về phía trên, đôi mắt tròn vo lộ ra vẻ quấn quít.

Giãy giụa một phen, nó quả quyết hướng phía trên bơi đi. Mặc dù thật tò mò xa xa có vật gì, nhưng nó càng muốn đi ăn thức ăn ngon Tiểu Tề làm.

Nhưng mà ngay tại lúc Tiểu Bát bơi lên, nước biển nổi sóng, xa xa lần nữa truyền tới sóng âm vô hình, giống như là tiếng kêu thảm thiết bén nhọn của một loại sinh vật nào đó.

Tiểu Bát không hề bị lay động, kiên định quơ múa xúc tu hướng trên biển bơi đi, hoàn toàn không thấy sóng âm từ đàng xa truyền tới càng ngày càng kịch liệt bén nhọn mà người ngoài không nghe được kia.

“Rào!”

Tề Tu nhìn Tiểu Bát thò đầu ra từ mặt biển, đưa tay vẫy vẫy, nói: “Lên nhanh một chút, chuẩn bị ăn cơm.”

Tiểu Bát đáp một tiếng, một cái xúc tu từ trong nước biển bắn ra, cuốn lấy hàng rào thuyền, hơi dùng lực một chút, thân hình khổng lồ rời đi nước biển, hướng Tề Tu bay đi.

Trên đường, thân hình khổng lồ của nó từ từ nhỏ dần, chờ đến khi nó bắn tới trước mặt Tề Tu thì đã khôi phục kích thước bản mini.

Tề Tu đưa tay tiếp lấy nó, lại nhấc ngón tay chọt chọt cái đầu Tiểu Bát trong lòng bàn tay, trêu chọc nói: “Ngươi ngược lại càng ngày càng thả bay tự mình.”

“Chiêm chiếp~”

Trên thân thể mini màu xanh da trời của Tiểu Bát còn dính nước biển, nó giơ lên một cái xúc tu xoa xoa chỗ bị Tề Tu chọt, ánh mắt vô tội nhìn về phía Tề Tu.

Nó biểu thị, nó mới không hiểu Tiểu Tề đang nói gì đấy.

Tề Tu buồn cười, lần nữa nhấc ngón tay chọt chọt bên kia đầu nó, cứ như vậy một tay nâng nó, xoay người liền hướng bên trong thuyền đi tới.

“Chiêm chiếp thu.” Tiểu Tề, có thanh âm.

Tiểu Bát buông xuống xúc tu đang xoa đầu, vỗ vỗ tay Tề Tu, chỉ về hướng sóng âm vô hình truyền tới nói.

Tề Tu liếc mắt nhìn về hướng đó.

Bởi vì là ban đêm, lại không có trăng, ngay cả sao cũng không trông thấy, chỉ có mây đen dày đặc, dẫn đến trên biển không có một tia ánh sáng.

Không ngoài dự liệu, Tề Tu chỉ thấy một mảnh đen thẫm u ám, chẳng có cái gì thấy rõ.

Hắn vỗ vỗ đầu Tiểu Bát, an ủi một câu: “Không việc gì, đừng để ý nó.”

Trên thực tế, sóng âm kia mặc dù vô hình, lại bởi vì khoảng cách xa truyền tới cũng là loáng thoáng, nhưng với thực lực của Tề Tu, hắn đã sớm nghe được.

Chỉ bất quá hắn cũng không muốn xen vào việc của người khác mà thôi.

Đối với lần này, Tiểu Bát không nói gì nữa, một người một thú cứ như vậy đi vào bên trong thuyền. Bên trong truyền tới thanh âm của Tiểu Bạch: “Các ngươi chậm chết, cũng phải chết đói đại gia rồi.”

“Ngươi coi như không ăn cũng sẽ không chết đói được không.” Hệ thống cạn lời nhổ nước bọt một câu, thanh âm có chút mơ hồ không rõ.

“A... Đại gia nói chết đói chính là chết đói!” Tiểu Bạch rất là ngạo kiều phản bác, đồng thời kèm thêm tiếng nhai bẹp bẹp.

“Hai người các ngươi, không phải bảo các ngươi chờ ta ăn sao!”

Không đợi Hệ thống nói cái gì, thanh âm tràn đầy hắc tuyến của Tề Tu liền truyền ra.

“Mới không cần đây! Ai bảo các ngươi chậm như vậy.”

“Chính phải chính phải!”

Ở lúc một người hai thú một hệ thống cãi nhau ầm ỉ ăn thức ăn ngon, xa xa trên mặt biển đang diễn ra một cuộc trốn chạy sinh tử.

Dưới mây đen dày đặc, cả phiến hải dương cũng lâm vào trong bóng tối. Cuồng phong từ mặt biển ô ô hô khiếu mà qua, vén lên trận trận sóng biển.

“Ầm!”

Không trung giáng xuống một đạo lôi điện lóe sáng, tựa như một vệt ánh sáng đâm toạc màn trời màu đen, chiếu sáng mặt biển.

Mượn một cái chớp mắt điện quang này có thể nhìn thấy, ở trong sóng biển rộng lớn vô tận, một vệt bóng người màu xanh lam tựa như chớp giật qua lại trong nước biển.

Tốc độ nó rất nhanh, giống như là lợi kiếm xuyên qua trong biển, thỉnh thoảng phát ra sóng âm vô hình, khuấy động mặt biển vốn không bình tĩnh, hướng bốn phương tám hướng khuếch tán đi.

Nhìn từ đàng xa thì nó là một người, nhưng xít lại gần nhìn thì có thể thấy được cái đuôi cá màu lam đẹp đẽ ẩn núp dưới nước biển...

Kèm theo lôi điện, mưa to như trút xuống, văng lên rậm rạp chằng chịt rung động trên mặt biển. Tề Tu đã sớm thu hồi buồm, mặc cho thuyền buồm dừng lại ở chỗ cũ.

Để phòng ngừa nước đọng trên thuyền, hắn rất trực tiếp làm ra một cái Kết Giới Nước, mượn nước biển làm vật liệu xây dựng thành bảo vệ kết giới, đem nước mưa rơi xuống toàn bộ ngăn ở bên ngoài.

“Hệ thống, gác đêm giao cho ngươi, không nên để cho thuyền lệch phương hướng a.” Tề Tu vừa nói liền chuẩn bị ngủ.

So với cảm giác phương hướng, hắn tự nhận không mạnh bằng Hệ thống, giao cho Hệ thống hắn yên tâm...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!