Nhất là vừa mới được báo thù, hung hăng phát tiết một trận tâm tình tiêu cực, lúc này chính là tinh thần không tốt, mờ mịt lại luống cuống, sợ hãi lại bất an, co đầu rút cổ ở trong thế giới tinh thần của mình, đối với ngoại giới tràn đầy bài xích. Thiếu nữ váy phấn mới không có mặt mũi lớn như vậy làm cho các nàng phá lệ từ trong thế giới tinh thần của mình đi ra đây.
Hành động của thiếu nữ váy phấn đúng là bị một ít người hữu tâm chú ý. Một phần trong đó là những người thần kinh tương đối cường hãn, giống như cái người phụ nữ bị Tề Tu từ trên thập tự giá giải cứu được, thuộc về loại người ương ngạnh. Các nàng cũng chỉ là muốn nhìn một chút Tề Tu sẽ giải quyết như thế nào, muốn từ phương thức giải quyết của Tề Tu mà hiểu biết về hắn, như vậy mới có thể làm ra dự tính tốt hơn.
Còn lại một nhóm người chính là đánh cùng chủ ý với nàng ta. Nếu là Tề Tu mềm lòng, như vậy các nàng cũng sẽ đáng thương đụng lên đi bán thảm, để lấy được càng nhiều bảo vệ. Mà thiếu nữ váy phấn thất bại, các nàng thất vọng còn không kịp đây.
Trên thực tế nếu có thể, những nữ nhân này phần lớn đều muốn đi theo Tề Tu. Về phần vì sao... Tưởng là anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy thân báo đáp là chuyện cổ tích gạt người sao?!
Khi một người ở trong tuyệt vọng được cứu vớt, người được cứu đối với ân nhân cứu mạng tình cảm tuyệt đối là đặc biệt, nhất là ở phương diện cảm giác an toàn, sẽ trong tiềm thức tín nhiệm đối phương.
Nếu người được cứu là nữ nhân, cái người cứu mạng kia coi như dáng dấp không được vừa mắt cũng sẽ bị bộ lọc “người hùng” của nàng ta chỉnh sửa thành tiểu tử đẹp trai.
Đương nhiên, nếu như quả thực dáng dấp quá xấu không để cho người được cứu tìm thấy điểm đáng yêu nào, loại tình cảm đặc biệt này cũng chỉ là tạm thời, lấy thân báo đáp cái gì cũng sẽ không tồn tại.
Ngược lại, nếu như ân nhân là một soái ca, nữ tử được cứu phần lớn cũng sẽ xuân tâm manh động. Coi như không có, cũng sẽ đối với soái ca có một loại tình cảm đặc thù.
Mà Tề Tu không chỉ có nhan sắc lại có thực lực, không hấp dẫn người mới là lạ.
Tề Tu tự nhiên nhìn ra được thiếu nữ váy phấn tại sao đến gần hắn, đơn giản cũng là bởi vì khuôn mặt hắn, cộng thêm thực lực của hắn, muốn tìm cho mình một cái núi dựa thoải mái a.
Hắn cũng có thể phỏng đoán ra nếu là hắn thật đáp ứng đối phương, tuyệt đối sẽ đưa tới một đống phiền toái. Không nói trước đây không phải là điều hắn muốn, liền nói thiếu nữ váy phấn cũng không đáng giá cho hắn làm như thế.
Thời gian lặng lẽ trôi qua một khắc đồng hồ. Những người bị đóng băng kia cũng có khởi sắc. Một chiếc thuyền đã thoát khỏi sự trói buộc của băng phong, dừng ở trên mặt băng.
Hải tặc cùng với những “tội phạm” con em nhà giàu đang giằng co tranh đoạt chiếc thuyền này.
Đang lúc này, Truyền Tống Trận duy nhất toát ra ánh sáng màu cam bắt mắt. Ánh sáng vụt sáng vụt sáng, từ bên trong bay ra từng đạo từng đạo thân ảnh.
Đi ra trước nhất là Ngự Vệ Đội Tổng Đội Trưởng Lý An đang cưỡi trên Sư Thứu. Sau lưng hắn còn đi theo mười mấy thành viên đoàn Sư Thứu, đều là ngồi ở trên lưng Sư Thứu, uy phong lẫm lẫm.
Thấy bọn họ xuất hiện, Tề Tu thu hồi ánh mắt đang nhìn chăm chú bến tàu trên mặt băng, nhìn về phía bọn họ.
Lý An vỗ vỗ sau cổ Sư Thứu. Sư Thứu hống khiếu một tiếng, ở giữa không trung quanh quẩn một vòng, nghe lời hạ xuống nóc nhà một tòa cung điện chỗ Tề Tu, cũng chính là ngay trước mặt Tề Tu, ngoan ngoãn thu hẹp cánh.
Thành viên Ngự Vệ Đội theo sát phía sau, đồng loạt đáp xuống đất, vén lên một trận cuồng phong.
Bất quá, bọn họ đáp xuống địa phương khác với Lý An. Bọn họ là đáp xuống bên cạnh Truyền Tống Trận, cũng chính là khoảng đất trống trước cửa phòng bếp.
Cũng thật may phòng bếp chung quanh không có gì cung điện, diện tích đất trống trước cửa cũng không nhỏ. Những thi thể kẻ gian bị lộng chết chiếm một góc, những cô gái kia lại chiếm một khu vực, vị trí còn sót lại mặc dù không lớn, nhưng là có thể miễn cưỡng chen chúc một chút để cho những con Sư Thứu này dừng chân.
“Tề lão bản.”
Lý An hướng Tề Tu chào hỏi một tiếng, đồng thời từ trên lưng Sư Thứu nhảy xuống, đứng ở trước mặt Tề Tu, thi lễ một cái, ánh mắt có chút cổ quái.
Hắn đã thấy cảnh tượng huyết tinh trên đất trống, trong lúc nhất thời không có khống chế xong biểu hiện trên mặt. Nếu như là ở trên chiến trường nhìn thấy cảnh tượng này, hắn sẽ không cảm thấy cái gì, nhưng đây không phải là ở trên chiến trường.
Tề Tu gật đầu, không để ý ánh mắt hắn, có chút nghiêng đầu liếc mắt nhìn đất trống, chậm rãi nói: “Hòn đảo này chính là hải tặc đảo, người trên đảo không phải là hải tặc thì chính là người có liên quan với hải tặc. Những kẻ chủ chốt ta đều đã bắt...”
Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, tiếp tục nói: “Mặc dù bây giờ đã không sai biệt lắm chết sạch, nhưng trên đảo còn dư lại một ít hải tặc, ngươi xem đó mà làm thôi.”
Khóe miệng Lý An co rút, không nói gì, chỉ gật đầu một cái, tỏ ý đã biết.
Tề Tu lại giơ tay chỉ vào những cô gái kia, nói: “Những người đó là nữ tử bị hải tặc bắt tới, ngươi đem các nàng từ đâu tới thì đưa về nơi đó đi.”
Nói xong, hắn giống như là nhớ tới cái gì, lại bổ sung: “Có mấy người bị thương thật nặng, có thể cho các nàng tìm đại phu nhìn một chút.”
“Ta minh bạch.” Lý An đáp, không có chối từ cũng không có biểu thị không hiểu, chỉ là nhìn Tề Tu với ánh mắt mang theo một tia cạn lời.
Ngọa tào, chẳng lẽ không giải thích một chút cảnh tượng này là tình huống gì sao?!
“Có vấn đề gì không?”
Ánh mắt Tề Tu rũ xuống, biến thành mắt cá chết, trong miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó theo hắn nói chuyện mà đung đưa.
“Không có gì...” Lý An cười gượng một tiếng, thu hồi tầm mắt chính mình. Ngươi đi, ngươi là đại lão, ngươi nói cái gì chính là cái đó.
Hắn giọng có chút phiêu hốt nói sang chuyện khác: “Chỉ là chưa từng thấy Tề lão bản mặc đồ... không kềm chế được như thế này.”
Đề tài này tìm cũng khéo, mà lại nói cũng rất uyển chuyển, ít nhất không có nói thẳng hắn không có hình tượng.
Trên đại lục, coi như là ở rừng sâu núi thẳm, Tề Tu cũng là mặc rất bình thường, ít nhất chưa bao giờ mặc giống như bây giờ: áo sơ mi trắng, quần đùi đi biển, dép lào, thêm cái nón lá, trong miệng còn bĩ khí mười phần ngậm một cọng cỏ đuôi chó.
Mặc như vậy thật là so với chỉ mặc áo lót ra ngoài còn đơn bạc hơn, cũng hoàn toàn lật đổ hình tượng dĩ vãng của hắn, cũng khó trách Lý An cảm thấy kỳ quái.
Tề Tu không để ý khoát khoát tay, tỏ ý hắn có thể đi làm việc, hoàn toàn không có ý tứ tiếp lời.
Căn bản giải thích không thông, chỉ có thể nói văn hóa bất đồng, năng lực tiếp nhận bất đồng. Hắn thấy mặc như vậy mặc dù tùy ý một chút, nhưng ở trên biển hoàn toàn hợp lý. Hắn cũng không phải là mặc như thế đi tham gia yến hội, cần gì đẹp mắt, chỉ cần mặc thoải mái là đủ.
Ngự Vệ Đội dưới sự chỉ huy của Lý An đi bắt những hải tặc còn lại trên đảo, mà người khác thì đi đem những hải tặc còn sống trên đất trống còng lại.
Sầm Thương chính là một trong những người còn sống.
Khi phát hiện mình trở thành tù nhân, phản ứng đầu tiên của hắn là đi tìm tẩu thuốc, nhưng hắn sờ soạng trên người mình một cái, cũng không có phát hiện tẩu thuốc đâu, ngay cả cái túi trữ vật diện tích không lớn cũng không thấy tăm hơi.
Sau đó hắn liền phát hiện cảnh tượng huyết tinh chung quanh, trong lúc nhất thời hắn đều mộng ép (ngơ ngác).
Bất quá rất nhanh, hắn liền kịp phản ứng, nhưng hắn cũng không có làm gì, không phản kháng cũng không có cầu xin tha thứ, chỉ lẳng lặng nhìn, bình tĩnh tiếp nhận, giống như là đã sớm ngờ tới kết cục này.
Mà những nữ nhân chung quanh cũng đều giống như không thấy hắn, thập phần thần kỳ đồng loạt không nhìn hắn...