Hơn nữa, việc vận dụng ngọn lửa một cách khoa học trong quá trình nướng và hầm giúp phòng ngừa tổn thất dinh dưỡng do nhiệt độ quá thấp hoặc quá cao, khiến món ăn vừa thơm ngon, đậm đà lại càng giữ được dinh dưỡng.
Hai người ba thú vây quanh chiếc khay lớn đặt trên giá cao, ăn đến mức không nói nên lời, miệng mồm thơm ngát.
Tề Tu dùng đôi đũa thon dài xắn nhẹ vào thân cá, một miếng thịt cá trắng nõn kẹp theo lớp vỏ ngoài vàng óng được tách ra, bốc lên từng làn hơi nóng. Bên trong thịt cá trắng tinh, thớ thịt rõ ràng, vô cùng đẹp mắt.
Thịt cá vừa vào miệng, hương thơm nồng nàn xen lẫn hơi nóng lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Vỏ ngoài thơm giòn, thịt bên trong mềm mại tươi ngon, mang theo độ trơn mềm đặc trưng của cá, vị ngọt tươi, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp nơi, khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Tài nấu ăn của Tề Tu thì khỏi phải bàn. Không chỉ những người khác bị cách ăn đặc biệt này chinh phục vị giác, ngay cả bản thân Tề Tu cũng ăn vô cùng sảng khoái!
Đống cá như núi nhỏ mà Tiểu Bạch tìm về đều được Tề Tu chế biến thành đủ loại món ngon, phần lớn đều chui vào bụng Tiểu Bạch. Dạ dày của tên này thật giống như động không đáy, nhét bao nhiêu cũng không đầy.
Ngay cả hải sản Nặc Nhã và Sầm Thương tìm được cũng bị Tề Tu biến thành mỹ vị.
Một bữa ăn kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.
Đến cuối cùng, Tề Tu cũng không cần cố ý làm quen với lực lượng của mình nữa, bởi vì hắn đã hoàn toàn nắm giữ sức mạnh mới tăng thêm trong quá trình nấu nướng.
"Hệ thống, chọn một hướng đi."
Ăn uống no say xong, Tề Tu thần thanh khí sảng nói với Hệ thống.
Biển cả mênh mông nhìn đâu cũng giống nhau. Dù đã xuyên qua Lôi Chi Bình Chướng, Tề Tu ngoại trừ cảm thấy linh khí nồng đậm hơn thì cũng không thấy có gì khác biệt, chẳng biết nên đi đâu.
Hệ thống im lặng. Từ những dòng dữ liệu phức tạp liên tục lướt qua trong mắt hắn có thể thấy hắn đang tính toán quét hình cái gì đó.
Một lát sau, hắn chỉ về hướng đông bắc nói: "Về hướng nào cũng được, bất quá hướng này có thể nhanh thấy hòn đảo hơn một chút."
"Vậy thì hướng này." Tề Tu lập tức đập bàn quyết định.
Một bên Nặc Nhã trên mặt thoáng qua vẻ do dự, chần chờ lên tiếng: "Ân nhân, ta..."
Nghe được thanh âm, Tề Tu quay đầu nhìn nàng, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Các ngươi tại sao còn chưa đi?"
Nặc Nhã / Sầm Thương: "..." Xạm mặt lại. Chúng ta còn chưa đi làm ngươi kinh ngạc như vậy thật là xin lỗi nhé!
Tề Tu thu hồi vẻ kinh ngạc giả trân trên mặt, phất tay một cái, không thèm để ý nói: "Được rồi, mọi người sớm tụ sớm tan, ở đây chia tay đi. Xem ở tình phân biệt, bữa cơm vừa rồi coi như tiệc chia tay, sẽ không thu tiền các ngươi."
"!" Nặc Nhã cứng họng. Nàng đúng là định chia tay ở đây, vừa rồi cũng đúng là muốn nói lời từ biệt, nhưng tại sao nghe hắn nói lại thấy tức thế nhỉ.
Sầm Thương cả kinh, vội vàng nói: "Đừng a, Tề đạo hữu, Tề tiền bối! Ta nhưng là định đi theo ngươi lăn lộn."
Không nói trước lạ nước lạ cái, chính là hắn ngay cả thuyền cũng không có, phải làm sao phiêu lưu giữa biển rộng mênh mông này?
Tề Tu trong lòng trợn mắt. Lăn lộn cái gì mà lăn lộn, cũng không phải xã hội đen.
Trong lòng oán thầm nhưng mặt không biến sắc, hắn tựa cười mà không phải cười nhìn Sầm Thương: "Ngươi định làm thuộc hạ cho ta sao?"
Sầm Thương nghẹn lời. Hắn bị ám ảnh với việc làm thuộc hạ, hoàn toàn không muốn làm thuộc hạ cho ai nữa. Coi như Tề Tu nhìn qua rất lợi hại, tính cách cũng không tệ, hắn cũng không muốn.
Hắn chỉ muốn thoát khỏi khế ước nô lệ, giành lại tự do! Làm sao có thể chạy đi làm thuộc hạ cho người khác.
Hắn sờ mũi, cười khan hai tiếng: "Tề đạo hữu, ngài nói đùa."
Chợt, trong lòng hắn hơi động, thỉnh cầu: "Nếu có thể, xin Tề đạo hữu cho ta đi nhờ một đoạn đến hòn đảo có người ở được không? Ngươi yên tâm, chỉ cần đến đảo có người ta sẽ lập tức rời đi!"
Tề Tu quét mắt nhìn hắn một lượt, gật đầu, rất sảng khoái đáp: "Được a!"
Không đợi Sầm Thương mừng rỡ cảm tạ, Tề Tu hất cằm: "Đi lái thuyền."
Sầm Thương: "Để cho ta ở lại là vì lái thuyền?"
"Nếu không thì sao?" Tề Tu hỏi ngược lại, "Ngươi còn có tác dụng gì?"
Mang theo hắn là vì hấp dẫn sự chú ý của Khúc Bình Dương, hiện tại đã ra khỏi Lôi Hải, mồi nhử cũng thả rồi, còn giữ lại tên Sầm-ăn quịt-nợ đầm đìa-Thương này có tác dụng gì?
Sầm Thương không nói nên lời, đột nhiên cảm thấy mình thật sự vô dụng làm sao bây giờ?
Bên cạnh, Nặc Nhã liếc nhìn Sầm Thương đang ngoan ngoãn đi lái thuyền, cười cười. Đôi mắt màu lam nhìn về phía Tề Tu, mặt đầy nghiêm túc giơ hai tay chồng lên nhau trước ngực, cúi người chín mươi độ hướng Tề Tu, trịnh trọng nói: "Cám ơn."
Tề Tu cũng không tránh đi, cứ thế nhận lễ này của nàng.
Nặc Nhã đứng thẳng dậy, hai tay vẫn chồng trước ngực. Mái tóc màu lam xõa xuống hai bên vai và sau lưng, tôn lên làn da trắng nõn của nàng.
Gương mặt tinh xảo của nàng nở nụ cười rạng rỡ: "Ta thật sự rất cảm tạ ngươi."
Cám ơn ngươi đã giúp đỡ ta.
Cám ơn ngươi cho ta cơ hội báo thù.
Cám ơn ngươi kéo ta ra khỏi địa ngục.
Cám ơn ngươi dẫn ta rời khỏi vùng biển kia.
Tề Tu nhướng mày, trêu chọc: "Cảm tạ ta như vậy, là muốn lấy thân báo đáp sao?"
"Ngươi có thể im lặng nghe ta nói hết được không?" Biểu tình Nặc Nhã cứng đờ, cạn lời nói.
"OK, ngươi nói." Tề Tu làm thủ thế OK, rồi dang hai tay ra hiệu nàng tiếp tục.
Nặc Nhã: "..."
Nói cái gì mà nói, hoàn toàn không muốn nói nữa được không!
Rõ ràng chỉ muốn trịnh trọng cảm tạ một phen, rồi tặng món quà nàng đã chuẩn bị, tiếp đó nói lời từ biệt thật tốt, kết quả bầu không khí bị hủy sạch!
Ngươi ngược lại nói cho ta biết Nhân Ngư cùng nhân loại sinh con thế nào đi?!
Nếu đây là một trò chơi, lúc này nhất định sẽ vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống: Đinh! Chúc mừng Nặc Nhã tiểu thư thành công mở khóa chức năng "nhổ nước bọt".
Nặc Nhã hít sâu một hơi, trực tiếp bỏ qua dự định ban đầu. Cổ tay nàng chuyển một cái, trong tay xuất hiện một chiếc vỏ ốc biển.
Chiếc vỏ ốc này to bằng bàn tay, toàn thân màu trắng, phần đuôi xoắn ốc thu nhỏ lại, phía trên có những vòng vân màu cam, miệng vỏ ốc có bốn cái lăng giác nhô ra, bên trong là một màu quýt sắc.
Nhìn tổng thể có chút bình thường, giống như vỏ ốc tùy ý có thể thấy bên bãi biển.
Nặc Nhã có chút lưu luyến sờ vỏ ốc, đưa về phía Tề Tu, nói: "Đây là vật mẹ ta để lại cho ta, ngươi đừng nhìn nó bình thường, nhưng nó có thể giúp ngươi nhìn thấu hết thảy ảo thuật."
Đồ tốt a!
Tề Tu nhìn vỏ ốc mắt sáng lên, nhưng chú ý tới ánh mắt lưu luyến của Nặc Nhã, ánh mắt hắn chợt lóe, không hứng thú lắm nói: "Chỉ có thể nhìn thấu mà thôi, lại không thể phá, có tác dụng gì?"
Nặc Nhã vốn còn đang luyến tiếc vỏ ốc, nghe Tề Tu nói vậy lập tức trừng mắt, có chút tức giận vì Tề Tu không biết hàng...