Tề Tu trợn mắt, cũng lười tranh cãi với Hệ thống, hỏi: “Có thể cấy ghép không?”
Vật này nhìn không tệ, bệnh thích sưu tập của hắn lại tái phát.
“Dĩ nhiên có thể! Ảo Mộng San Hô sinh mệnh lực rất ương ngạnh, chỉ cần nơi nào có nước biển, bất kể hoàn cảnh gì cũng có thể sống sót.” Hệ thống nói.
Hắn vừa nói xong, Tề Tu liền quả quyết nắm lấy một gốc Ảo Mộng San Hô bên cạnh, thuận theo lực đạo đang chạy băng băng, trực tiếp nhổ lên một gốc, tiện tay ném vào không gian đại dương thu nhỏ trong người.
Hắn cũng không quản động tác mình thô bạo, ngược lại Hệ thống nói vật này sinh mệnh lực ương ngạnh, bất kể như thế nào chỉ cần có nước biển là sống được.
Cứ thế, hắn nhổ tận gốc mấy bụi Ảo Mộng San Hô màu sắc bất đồng ném vào không gian, vừa hỏi: “Có biện pháp gì ngăn cản cơn buồn ngủ này không?”
“Không để cho ánh sáng chiếu đến là được.” Hệ thống nhanh chóng trả lời.
Tề Tu mỉm cười, động tác khựng lại, bỏ qua một gốc Ảo Mộng San Hô vừa nhắm trúng.
Hắn cũng không để ý, tiếp tục chạy về phía trước, tiện tay lại trảo một cái, rút lên, ném một cái, lại một gốc Ảo Mộng San Hô bị ném vào không gian.
Hắn ánh mắt lộ ra một vệt như có điều suy nghĩ. Không để cho chiếu sáng đến là được, như vậy Hệ thống ở trong tinh thần hải của hắn cũng sẽ không bị soi sáng đi, tại sao Hệ thống sẽ còn ngáp? Hơn nữa, Hệ thống sẽ cảm thấy mệt không? Cũng sẽ bị Ảo Mộng San Hô ảnh hưởng sao?
Thấy thế nào cũng không hợp lý!
Như vậy chỉ có một giải thích: Hệ thống sớm liền phát hiện có cái gì không đúng, nhưng hắn không nói ra, mà là muốn mượn động tác ngáp để nhắc nhở Tề Tu!
Phía sau sở dĩ giải thích, đó cũng là bởi vì bọn họ đã phát hiện san hô có vấn đề, cho nên Hệ thống mới rộng rãi giải thích như vậy!
Giải thích như vậy liền thông suốt.
Tề Tu suy nghĩ ra, cũng không để ý nữa, tiếp tục chạy về phía trước, vừa chạy vừa nhổ. Chỉ chốc lát sau, đã có mấy chục bụi Ảo Mộng San Hô bị hắn ném vào không gian.
Lúc này, hắn đã chạy được một quãng đường rất dài, nhưng phía trước vẫn không nhìn thấy điểm cuối. Ngược lại, Tề Tu còn cảm thấy càng ngày càng mệt, tốc độ chạy cũng không khỏi chậm lại. Trong đó hắn suýt chút nữa một cước đạp hụt!
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, kịp thời bám vào một gốc san hô để hãm lại lực đạo nghiêng về trước, hắn đều muốn trực tiếp té xuống.
Bất quá, kinh hãi như vậy ngược lại làm hắn tỉnh ngủ không ít, tinh thần hơn một chút.
“Lười Tu, thật là mệt...” Tiểu Bạch cũng suýt chút nữa từ trên vai hắn té xuống, chỉnh lại thân hình, cái đuôi cuốn lấy cổ hắn, móng vuốt trắng xóa xoa xoa đôi mắt sương mù, giọng nói ngây thơ vì buồn ngủ mà có chút hàm hồ, bộ dáng mắt lim dim buồn ngủ phối hợp với thân thể mèo trắng xinh xắn, thập phân đáng yêu.
Vậy mà lúc này cũng không có người thưởng thức vẻ đáng yêu của hắn. Tề Tu chân lảo đảo một cái, hắn trực tiếp nghe thành “Ba, thật là mệt”.
Giời ạ, đây là di chứng sau Độ Kiếp sao? Hay là muốn làm ba đến điên rồi??
“Giữ vững! Đừng ngủ!” Tề Tu vừa nói vừa giơ tay lau mặt, thở phào một hơi, cố gắng làm cho tinh thần mình tỉnh táo hơn một chút.
Hắn bây giờ cũng mệt không chịu được, có thể kiên trì đến bây giờ còn không ngủ là may nhờ lực ý chí và thực lực của hắn.
Theo lý mà nói, Tiểu Bạch mạnh hơn hắn, lẽ ra phải kiên trì lâu hơn mới đúng, nhưng Tiểu Bạch lại còn không bằng hắn, so với Tiểu Bát càng là không có cách nào so sánh.
Không sai, mãi cho tới bây giờ người duy nhất không mệt trừ Hệ thống ra chính là Tiểu Bát.
Không biết nguyên lý gì, Tiểu Bát bây giờ vẫn tinh thần sáng láng, hoàn toàn không có chút nào triệu chứng buồn ngủ.
“Buồn ngủ, buồn ngủ, buồn ngủ!” Tiểu Bạch bắt đầu làm nũng cáu kỉnh, hai cái móng vuốt dùng sức vuốt mặt mình, trong thanh âm mang theo một tia ủy khuất ba ba.
Hắn Đại gia lúc nào từng bực bội như vậy, buồn ngủ cũng không được! Nếu không phải người nói lời này là Tề Tu, hắn đã sớm một trảo cào qua rồi.
“Chịu đựng!” Tề Tu dùng sức nháy mắt, một lần nữa tăng nhanh tốc độ chạy, nhanh như một vệt ánh sáng.
“Muốn điện điện sao?” Tiểu Bát hỏi lần nữa, nàng tinh thần rất tốt, một chút cũng không chịu ảnh hưởng, nàng cũng không biết nguyên nhân.
“Không muốn.” Tiểu Bạch cự tuyệt, hắn mới không cần bị điện a. Lại nói, có hữu dụng hay không còn là một vấn đề đây.
Tề Tu nhanh chóng chạy về phía trước, dòng nước từ bên tai vù vù xẹt qua, hắn hơi thở không gấp mặt không đỏ, động môi vừa mới chuẩn bị nói gì đó, bỗng nhiên hắn cảm thấy có cái gì không đúng.
Hai chân vẫn hoạt động, vẻ mặt có chút lăng lăng tự nhủ: “Tại sao dưới chân lại trống rỗng như vậy?”
Nghi ngờ sinh ra, hắn theo bản năng cúi đầu nhìn xuống.
Vực sâu không thấy đáy, những đỉnh núi cao chót vót treo lơ lửng, phía dưới như có biển mây lăn lộn, mơ hồ có kỳ phong nổi lên, đỉnh nhọn xuyên thấu biển mây, thẳng tắp cao vút.
Hắn lúc này giống như đang bay, lơ lửng ở chỗ cao, khoảng cách với con đường hoa nham thạch đột nhiên đứt gãy phía sau khoảng bảy tám mét.
“Ngọa tào!!!”
Tề Tu mắt trợn to, tinh thần rung lên một cái, trực tiếp sợ đến mức tỉnh cả ngủ, chỉ kịp kêu lên hai chữ, hai cánh tay phác đằng hai cái, liền bị lực hấp dẫn phía dưới kéo xuống. “Vèo” một tiếng, thẳng tắp rơi xuống.
Nếu là bình thường, hắn khẳng định không quan tâm chút độ cao này, dù sao bay trên trời còn cao hơn, coi như bắt đầu không quen, ngã nhiều cũng thành quen.
Coi như từ nơi cao hơn nữa rớt xuống hắn cũng không sợ, bởi vì hắn có thể bay, hắn có niềm tin bảo đảm chính mình sẽ không chết.
Nhưng là! Đừng quên hắn lúc này không thể bay! Hắn bị cấm không!
Không có năng lực phi hành, hết lần này tới lần khác hắn lại vì quá dùng sức mà vọt thẳng ra khỏi con đường hoa nham thạch, đang rơi tự do xuống dưới...
Trong nháy mắt, Tề Tu cũng kinh ngạc đến ngây người! Không ngừng ở trong lòng hỏi thăm Hệ thống: Nói tốt vận khí tốt đâu? Đây chính là cái gọi là vận khí tốt?? Chạy bộ cũng có thể vọt thẳng ra ngoài rồi té xuống?
Tề Tu nổi đóa, hắn chưa từng thấy qua vận khí tốt kiểu này!
Cảm thụ thân thể rơi xuống, cảm thụ dòng nước hai bên hô khiếu mà qua, nhìn những đỉnh nham thạch dốc đứng vì tốc độ rơi quá nhanh mà trở nên mơ hồ, lại nhìn biển mây phía dưới càng ngày càng gần, đã có thể rõ ràng nhìn thấy trong đó xen lẫn vài toà đỉnh nham thạch bén nhọn, cùng chung quanh thập phân to lớn cao vút tương ứng.
Dưới tình huống này, Tề Tu còn có tâm tình thầm nói: Tại sao rõ ràng là ở trong biển, tốc độ rơi vẫn nhanh như thế? Không phải là ở trong biển sao? Tại sao không trực tiếp nổi lên? Nói tốt nước biển có thể khiến người nổi lên đâu?! Ai nói với ngươi là tốt?!
Ngay tại lúc Tề Tu suy nghĩ phát tán, động tác của hắn lại không hề chậm trễ, trực tiếp bố trí một tầng kết giới nước quanh người, muốn hóa giải khuynh hướng rơi xuống.
Nhưng mà làm hắn rớt cằm là, hắn trực tiếp xuyên qua kết giới nước, vẫn tiếp tục rơi xuống.
Hắn không tin tà, lần nữa làm một cái kết giới nước, nhưng kết quả vẫn như cũ, hắn vẫn xuyên qua kết giới nước, giống như nước bình thường không cách nào giữ được vật thể vậy...