Tề Tu không phản bác ngay, mà không nhanh không chậm nói: "Nếu như ngươi dự định cả đời sống trong rừng rậm làm bạn cùng linh thú, vậy suy nghĩ này của ngươi không thành vấn đề."
Luật rừng mà, vật cạnh thiên trạch, cường giả vi tôn!
"Nhưng nếu ngươi dự định hòa nhập vào xã hội loài người, vậy suy nghĩ của ngươi cần phải thay đổi một chút, nếu không..." Tề Tu dừng lại một chút, liếc nhìn cô bé đang lắng nghe chăm chú, mới chậm rãi "đe dọa", "Nếu không ngươi sẽ không có bạn bè."
"Bạn bè là cái gì?" Xà Cá hiếu kỳ hỏi.
"Giải thích phiền phức lắm, ngươi chỉ cần biết đó là người có thể cùng ngươi làm rất nhiều chuyện, là người có thể chơi đùa cùng ngươi." Tề Tu gõ gõ ngón tay lên bàn, cũng không muốn giải thích cụ thể từ "bạn bè".
Giải thích cụ thể chưa chắc đối phương đã hiểu.
"Vậy ta không cần." Xà Cá lắc đầu, tiếp tục cắm cúi ăn đồ ăn trong bát, nói, "Không cần người khác, ta cũng có thể làm được rất nhiều chuyện!"
Biểu cảm Tề Tu có chút khó tả. Hắn đột nhiên cảm thấy bội phục những người nuôi dạy trẻ con, và cũng đột nhiên cảm thấy Tiểu Bạch, Tiểu Bát nuôi thật dễ dàng, ít nhất Tiểu Bạch, Tiểu Bát lúc cần thiết vẫn rất nghe lời.
Thấy nàng không hứng thú, Tề Tu cũng không nói thêm gì nữa. Đối phương cũng chẳng phải trẻ con nhà hắn, hắn bận tâm làm gì.
Nghĩ vậy, ánh mắt Tề Tu lơ đãng liếc qua hướng chéo bên trái, rồi lại hờ hững thu hồi. Trong lòng có chút không vui, đã theo dõi một ngày rồi, lại còn đi theo...
Đến ngày thứ ba, Lưu Độ tìm tới cửa. Hiển nhiên, qua ba ngày nghiên cứu, bọn họ cũng không nghiên cứu ra cách điều chế món Ếch Thảo Nguyên ngâm ớt.
Tuy nhiên, Tề Tu cũng không coi thường đối phương vì không nghiên cứu ra được gì. Hắn đoán đối phương hẳn là biết dùng Ếch Thảo Nguyên làm món ăn, chỉ là mùi vị làm ra chắc không ra sao.
"Tiên Trưởng, tại hạ cố ý mang theo những mầm trúc trân quý nhất của đảo như Tuyết Trúc, Thiên Trúc, Thanh Ngọc Trúc, Phượng Liên Trúc, Tử Ngự Trúc... tới để trao đổi công thức 'Ếch Thảo Nguyên ngâm ớt' với ngài." Lưu Độ nói.
Lần này hắn mang theo không nhiều người, chỉ có ba người. Ngoài Lưu Bột, Mã Đao, còn có một lão giả mà Tề Tu chưa từng gặp.
"Mầm trúc?"
Tề Tu cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng lại thấy hợp tình hợp lý. Trúc Phong Đảo, Trúc Phong Đảo, thứ trân quý nhất chẳng phải là mầm trúc sao.
Nhưng mà với hắn, thứ này cũng chẳng có sức hấp dẫn gì lớn. Phải biết hắn không bao giờ thiếu nguyên liệu nấu ăn, đối phương lấy ra mấy loại trúc, mặc dù có hai ba loại trong không gian của hắn chưa có, hắn cũng không tìm thấy mầm trúc còn sống sót trên đảo để cấy ghép, nhưng trong Thương Thành của Hệ thống có bán nha!
Mấy cây giống đối phương lấy ra hắn thật sự không để vào mắt. Nếu là bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý trao đổi, nhưng lúc này, hắn vẫn gật đầu.
Ừ, nể tình nạn Ếch Thảo Nguyên tràn lan siêu cấp nghiêm trọng trên đảo vậy.
Thấy hắn đồng ý, tảng đá trong lòng Lưu Độ rốt cuộc cũng rơi xuống đất. Hắn vui mừng ra mặt, cảm kích nói: "Nhờ Tiên Trưởng hết sức giúp đỡ, đại ân đại đức của Tiên Trưởng giống như trời cao đất rộng..."
Còn chưa chờ hắn nói xong, Tề Tu giơ tay lên, lòng bàn tay hướng xuống, ấn nhẹ một cái, ngăn lại tràng nịnh nọt tiếp theo, nói: "Còn không ra?"
Đã đi theo hắn hai ngày một đêm, còn định đi theo nữa?
Ngay từ đầu Tề Tu còn tưởng là người do Lưu Độ phái tới giám thị bọn họ, nhưng sau khi Lưu Độ và đám người xuất hiện, hắn liền bác bỏ suy đoán này.
Hơn nữa, hắn phát hiện kẻ đi theo này rất kỳ quái, hắn lại không cảm nhận được nhịp tim của đối phương?
"Hả?"
Lưu Độ mặt đầy ngơ ngác, nhưng rất nhanh hắn liền phản ứng lại, cảnh giác nhìn về hướng Tề Tu đang nhìn.
Phía sau hắn, Lưu Bột và hai người kia cũng đồng loạt nhìn sang. Bất quá, lão giả kia có chút khác biệt với ba người Lưu Độ, lão vừa nhìn sang đồng thời còn bất động thanh sắc phòng bị Tề Tu.
Từng cây trúc khô đứng sừng sững trên mặt đất, tụ lại thành một cụm dày đặc, tạo thành một rừng trúc khô. Trước kia, nơi này chính là một rừng trúc xanh tươi tốt.
Từng con Ếch Thảo Nguyên leo lên thân trúc khô, nhuộm những cây trúc khô héo thành màu xanh biếc, nhìn xa xa cũng ra dáng rừng trúc xanh lắm.
Tiếng ếch kêu ộp ộp vang lên liên hồi, rừng trúc cũng không có gì khác thường, chớ nói chi là có người ẩn nấp, ngay cả một tia hơi người cũng không có.
"Tiên Trưởng, chuyện này..."
Ngắm một hồi không phát hiện gì bất thường, Lưu Độ có chút chần chờ nhìn về phía Tề Tu.
Tề Tu ngồi trên ghế, lưng tựa vào ghế, tay gác lên tay vịn lơ đãng giơ lên, ngón cái ấn vào thái dương, ngón giữa dựng trên trán, ngón trỏ nhẹ gõ vào đầu, hai ngón còn lại hơi cong, cả người toát ra một vẻ lười biếng.
Hắn giống như không nghe thấy lời Lưu Độ, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc, nhưng cánh tay kia giơ lên lại chứng minh hắn đã nghe thấy.
Tề Tu giơ tay, đầu ngón tay thoát ra một tia chớp màu tím lam, vang lên tiếng "tí tách".
Một giây kế tiếp, tia chớp giống như giao long bay lên không trung, lao thẳng về phía rừng trúc khô, nhắm thẳng vào một cây trúc khô trong đó mà bắn tới.
"Xẹt... Ầm!"
Tia chớp tím lam trực tiếp chém đứt cây trúc khô kia. Cây trúc trong nháy mắt cháy đen, bốc lên từng làn khói xanh, rồi hóa thành tro bụi màu đen xám, phiêu tán trong không trung.
Một đạo sét đánh gãy một cây trúc, điều này cũng không có gì ly kỳ. Kể cả uy lực sấm sét lớn đến mức biến cây trúc thành tro bụi, thực ra cũng thường thôi.
Nhưng mà, uy lực sấm sét lớn như vậy lại chỉ đánh tan một cây trúc, mà không hề ảnh hưởng đến những cây trúc xung quanh. Điều này mới làm người ta thán phục, phải biết những cây trúc xung quanh cách cây bị đánh tan chưa đến mười phân.
Gần như vậy cũng không bị ảnh hưởng, đủ thấy độ khống chế lôi điện của Tề Tu kinh khủng thế nào! Nếu lôi điện này đánh vào người...
Người vừa hiện thân cách cây trúc đó không xa, thân thể không khỏi cứng đờ.
"Bị tránh thoát rồi nha."
Rõ ràng là một câu đầy tiếc nuối, nhưng qua giọng điệu nhàn nhạt của Tề Tu lại chẳng nghe ra chút tiếc nuối nào, ngược lại còn có vẻ như đã nằm trong dự liệu.
Dù sao, hắn cũng không định một sét đánh chết đối phương, lôi điện phóng ra chỉ có ba thành uy lực.
Tề Tu thu hồi bàn tay phóng điện, nhìn về phía bóng người vừa bị sấm sét nổ ra.
Đó là một người đeo mặt nạ sứ trắng, trên mặt nạ chỉ có hai cái lỗ đen ngòm ở vị trí mắt, vị trí miệng là một đường kẻ đỏ đậm, hai đầu nhếch lên tạo thành một nụ cười quỷ dị.
Thân hình hắn không mập không ốm, nhìn qua là nam giới, mặc trường bào đen tuyền không có bất kỳ hoa văn nào, cả người tản ra khí tức âm lãnh quỷ dị.
Yên lặng mấy giây, hắn hỏi: "Ngươi làm thế nào phát hiện ra ta?"