Trong đó, Ám Hành Giả là thám tử của "Trên Biển Đi". Mỗi một Ám Hành Giả đều mặc trường bào đen, đeo mặt nạ cười trắng toát như máu, không có tên, không có danh hiệu, toàn bộ đều chỉ có một xưng hô chung là Ám Hành Giả.
Mỗi Ám Hành Giả đều sẽ tu luyện một môn pháp thuật ẩn thân. Pháp thuật này không có công hiệu gì khác ngoài khả năng ẩn thân, tu sĩ bình thường cũng không nhìn thấu được.
Giống như kỹ năng của thích khách vậy.
Tác dụng của Ám Hành Giả là tìm kiếm đủ loại tài nguyên mà "Trên Biển Đi" cần, có thể nói là người khai thác tài nguyên cho tổ chức!
Thực lực bọn hắn có lẽ không phải mạnh nhất, nhưng chuyện chạy trốn, bảo vệ tính mạng, che giấu, thu thập tin tức tuyệt đối đạt đến mức độ Đăng Phong Tạo Cực...
Tề Tu lướt qua tài liệu về "Ám Hành Giả" của "Trên Biển Đi" trong đầu, coi như đã hiểu tại sao đám người Lưu Độ lại sắc mặt như tro tàn.
"Ếch Thảo Nguyên tràn lan trên Trúc Phong Đảo, đâu có tài nguyên gì đáp ứng nhu cầu của các ngươi chứ?" Tề Tu hỏi.
Ám Hành Giả quay mặt về phía Tề Tu. Khác với thái độ khi đối mặt với câu hỏi của Lưu Độ hay Lưu Bột, đối mặt với Tề Tu, thái độ hắn cẩn thận hơn không ít. Hắn không lờ đi câu hỏi của Tề Tu mà nói: "Con người, chẳng phải là tài nguyên tốt nhất sao?"
Giọng nói thô ráp của hắn hạ thấp xuống, lộ ra vẻ âm lãnh quỷ dị vô cùng, khiến người ta nổi da gà.
Bốn người Lưu Độ càng là toát mồ hôi lạnh.
Ánh mắt Tề Tu hơi lạnh đi, vừa định nói gì đó thì nghe Ám Hành Giả lên tiếng cảnh cáo: "Các hạ tốt nhất bớt lo chuyện bao đồng. Các hạ mặc dù lợi hại, nhưng hai tay khó địch bốn quyền, các hạ cũng không phải vô địch... đúng không?"
"Uy hiếp ta?" Tề Tu nhếch môi cười, nhìn thẳng vào hai cái hốc mắt đen ngòm kia, lười biếng nói, "Ta mặc dù không phải chính nghĩa chi sĩ gì, nhưng gặp chuyện ngứa mắt, ta lại cứ thích quản đấy!"
Đối mặt với lời khiêu khích này, đáp lại hắn là sự im lặng của Ám Hành Giả. Đám người Lưu Độ kinh ngạc, hiển nhiên họ không ngờ lại có người không sợ "Trên Biển Đi".
"Vậy, cái đó, Tiên Trưởng, hay là thôi đi." Lưu Độ khổ sở nói.
Đảo nhỏ như bọn họ, lại không có cao thủ trấn giữ, cũng chẳng có thế lực nào dám che chở, niềm hy vọng duy nhất là Tuế Hoán Trận. Nhưng Tuế Hoán Trận cũng không phải vạn năng, chỉ cần giết Lưu Tử, trận pháp sẽ vỡ tan, bọn họ sẽ trở thành dê con đợi làm thịt.
Mà với sự âm hiểm của "Trên Biển Đi", biện pháp giết chết Lưu Tử có rất nhiều!
Trong tình huống bị để mắt tới như vậy, chỉ có thể nói ngày tàn của Trúc Phong Đảo đã đến.
Hắn không phải không muốn Tề Tu ra tay cứu giúp, nhưng vô dụng a. Đối phương là siêu cấp ác thế lực trên biển khơi "Trên Biển Đi". Nếu là cả Trù Đạo Tông tới thì may ra có tác dụng, nhưng khả năng này có sao? Một Đạo Trù thì làm được gì?
"Nói như vậy, các ngươi định buông xuôi, chờ chết?" Tề Tu liếc xéo hắn. Nếu thật là vậy, hắn cũng chẳng muốn quản.
"Dĩ nhiên không!" Lưu Độ quả quyết bác bỏ, hít sâu một hơi, nhìn về phía tên Ám Hành Giả, mặt lộ vẻ kiên định, cả người toát ra khí thế trầm ổn ngang tàng, chém đinh chặt sắt nói: "Cho dù là 'Trên Biển Đi', Trúc Phong Đảo chúng ta cũng sẽ không sợ. Muốn chúng ta thần phục là chuyện không thể nào. Các ngươi nếu dám lên đảo, chúng ta liền dám liều chết đánh một trận!"
Thanh âm vang dội, vọng bên tai, khiến Lưu Bột, Mã Đao nhiệt huyết sôi trào, gò má đỏ bừng, thần sắc kích động, hận không thể xông lên đại chiến ba trăm hiệp với Ám Hành Giả ngay bây giờ.
Ngay cả lão giả kia, bề ngoài nhìn bình tĩnh nhưng thực chất kích động không thôi, chỉ là cách biểu đạt của lão kín đáo hơn, chỉ có thể nhìn ra qua ánh mắt không yên.
Tề Tu mặc dù không đồng cảm, nhưng cũng thấy lời này rất có khí thế. Tiểu Bát cũng có suy nghĩ tương tự. Sầm Thương lộ vẻ tán thưởng.
Chỉ có Tiểu Bạch và Xà Cá là không có phản ứng gì. Một kẻ cảm thấy "chỉ là chuyện nhỏ, đáng ngạc nhiên vậy sao?", kẻ kia thì "các ngươi đang nói cái gì vậy?".
Ám Hành Giả im lặng vài giây, đột nhiên phát ra tiếng cười trầm đục, tiếp đó là tràng cười quái dị như phát ra từ mũi, trong nháy mắt dập tắt nhiệt huyết của đám người Lưu Bột.
Tinh thần Lưu Độ vừa phấn chấn lên lập tức ỉu xìu.
"Liều chết đánh một trận? Chỉ bằng các ngươi?" Ám Hành Giả cười quái dị, khinh thường nói một câu, rồi lạnh lùng đe dọa, "Đã rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy thì chờ tất cả bị bắt làm nô lệ đi!"
Nói xong, hắn xoay người định rời đi.
Bất quá, chuyện như vậy Tề Tu làm sao cho phép?
"Búng!"
Hắn búng tay một cái, một màn nước đột nhiên xuất hiện, giống như tấm thảm bay, với tốc độ sét đánh không kịp bít tai, bao bọc Ám Hành Giả vào giữa, tạo thành một quả cầu nước rỗng ruột kín mít, lơ lửng giữa không trung.
Tề Tu co ngón trỏ lại, nhếch môi cười bĩ, nói: "Phong cảnh đẹp thế này, ngươi cứ ở lại đây đi."
Bị nhốt trong cầu nước, Ám Hành Giả không hề hoảng hốt, cũng không giãy giụa, cứ thế lẳng lặng đứng trong cầu, nhìn về phía Tề Tu xuyên qua màn nước, nói: "Các hạ nhất định phải làm địch với 'Trên Biển Đi' sao?"
Tề Tu buông tay xuống, khẽ cười một tiếng: "Nói cái gì mà làm địch hay không, chẳng phải từ lúc ngươi theo dõi chúng ta thì đã là địch rồi sao?"
Hắn không tin đối phương theo dõi bọn họ hai ngày một đêm mà không có ý đồ gì, cũng không tin nếu hắn chọn khoanh tay đứng nhìn thì đối phương sẽ tha cho bọn họ.
"Ngươi luôn miệng cảnh cáo ta không được xen vào việc của người khác, lại luôn hỏi ta 'có phải thật sự muốn làm địch với các ngươi không'. Thậm chí còn phân biệt đối xử rõ ràng, nhìn qua thì có vẻ ngươi không muốn đối địch với ta." Tề Tu từ tốn nói, vạch trần sự giảo hoạt trong lời nói của đối phương, "Nhưng thực tế, ngươi từ đầu đến cuối chưa từng nói câu nào cam kết sẽ không đối địch với ta! Ta có thể coi đây là kế ly gián không?"
Để khiến phe hắn và phe Lưu Độ nảy sinh ngăn cách?
Nếu là người trong cuộc, hoặc người bất cẩn, nói không chừng sẽ bị đối phương lừa gạt. Nhưng Tề Tu luôn coi mình là người ngoài cuộc, đứng ở góc độ người xem, nên thoáng cái liền phát hiện vấn đề: đối phương căn bản chẳng có gì đảm bảo cả!
Nếu hắn tin cái tà thuyết đó, cho rằng mình có Vương Bá Chi Khí khiến bá chủ biển cả phải kiêng kỵ, thì đó mới là trúng kế.
Hắn tự biết mình là ai, ở Huyền Thiên Đại Lục hắn chỉ là một tay mơ đáng yêu, lấy đâu ra vốn liếng khiến một thế lực cự phách kiêng kỵ?
Mặc dù đối phương chỉ là một thám tử, nhưng kẻ đứng sau lưng hắn là một con quái vật khổng lồ trên biển khơi. Hắn - Tề Tu, một tiểu Đạo Trù vô danh tiểu tốt, tài đức gì mà khiến người ta sợ hãi?