Nếu đổi lại là một người có lòng tự trọng cao hơn một chút, hoặc là tính khí kém hơn một chút, không chừng ý định muốn nhận ban đầu sau khi nghe câu nói kia liền đảo ngược.
“Gan của ta luôn luôn rất lớn.” Tề Tu xoay cổ tay, năm ngón tay hơi khép lại, giữ chặt lệnh bài trong lòng bàn tay, nói: “Bất quá, lệnh bài này ta nhận.”
Chiêm Phi Dực lập tức hài lòng, trên mặt lộ ra vẻ vui vẻ ra mặt.
Lúc này, Tần Thủ - người chứng kiến từ đầu đến cuối - cười trêu chọc: “Hai người các ngươi thật là thiên vị nha, rõ ràng mới quen biết, một kẻ trực tiếp dâng lên linh thiện làm từ linh thú Bát Giai, một kẻ đưa ra lệnh bài thân phận Thiếu điện chủ Loan Cánh Điện. Thật là, hại ta biến thành đóa hoa tàn ngày hôm qua.”
Chiêm Phi Dực cách lớp vải áo xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, chê bai nói: “Còn hoa tàn ngày hôm qua, ngươi có buồn nôn hay không, lại không thể nói chuyện tử tế được à?”
Tần Thủ chỉ dùng ánh mắt “ai oán” nhìn hai người, tiếp tục nói: “Ta nói sai chỗ nào sao? Trước ngày hôm nay, Tề đạo hữu cũng chưa từng đối tốt với ta như vậy nha.”
Nói câu này, hắn còn cố ý nhấn mạnh vào chữ “tốt” để bày tỏ sự coi trọng.
Nhưng đối với sự “ai oán” của hắn, Tề Tu lựa chọn bình tĩnh lờ đi, còn Chiêm Phi Dực thì khẽ hất cằm, đương nhiên nói: “Bản điện hạ hoàn mỹ như vậy, đương nhiên phải hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất.”
Lời này vừa nói ra, Tần Thủ lập tức nghẹn họng. Hắn rốt cuộc tại sao lại bị não tàn mà đi trêu chọc một kẻ tự luyến như thế này chứ?! Thà trêu chọc cái tên mặt than Tề Tu còn thú vị hơn nhiều so với trêu chọc Hoa Khổng Tước.
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, đảo mắt đã lại là một tuần lễ.
Cánh cổng vòm khổng lồ xuất hiện trong Lĩnh Phượng Cốc vẫn đứng sừng sững trên đỉnh núi, cho dù qua một tuần lễ nó vẫn tĩnh lặng không có chút biến hóa nào, phảng phất như sự tồn tại của nó chỉ để cho người ta chiêm ngưỡng.
Trên thực tế, cho đến nay tác dụng của nó cũng chỉ là để chiêm ngưỡng và nghiên cứu từ xa. Vô số sự thật đẫm máu nói cho mọi người biết, nó là sự tồn tại chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể khinh nhờn.
Thế nhưng, nó chẳng cần làm gì cả, chỉ cần tồn tại thôi cũng đủ khơi dậy lòng tham của vô số người, khiến người ta như thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ nguy hiểm vẫn phấn đấu quên mình, người trước ngã xuống người sau tiến lên.
Và cổng vòm giống như ngọn lửa kia, lãnh khốc vô tình thiêu rụi những con thiêu thân lao tới.
Những kẻ không chịu nổi cám dỗ, bị lòng tham khống chế, toàn bộ đều gục ngã dưới hồng quang của cổng vòm, bị tan rã hầu như không còn.
Cũng chính nhờ sự hy sinh của những người này, khiến một số người có tâm tư nhạy bén phát hiện ra vài manh mối.
Tần Thủ chính là một trong những người phát hiện ra manh mối.
Trong một tuần này, ngày nào hắn cũng đến quanh cổng vòm đợi một khoảng thời gian để nghiên cứu từ xa.
Đương nhiên, bảo hắn quan sát ở cự ly gần thì hắn tuyệt đối không dám, hắn cũng không muốn tráng niên mất sớm, biến mất trong hồng quang.
Hắn phát hiện phạm vi chiếu xạ của hồng quang là có hạn, đại khái trong vòng hai mươi mét quanh cổng vòm.
Chỉ cần có người đến gần phạm vi hai mươi mét, cổng vòm sẽ phát ra hồng quang, và chỉ cần bị hồng quang chiếu trúng, cả người sẽ bị tan rã.
Hoàn toàn phớt lờ mọi thủ đoạn phòng ngự.
Trong đó, nếu Nhân tu tiếp cận đạt tới Bát Giai trở lên, tốc độ di chuyển lại cực nhanh, thì khi vừa tiến vào phạm vi hai mươi mét, có thể né tránh hồng quang chiếu xạ ngay giây trước khi nó xuất hiện.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nguồn phát hồng quang đang ở trạng thái ẩn, và phía trước không có ai kích hoạt nó.
Hơn nữa, nếu người tiến vào phạm vi hai mươi mét là Cửu Giai, thì có thể lợi dụng tu vi bản thân để tránh thoát hồng quang.
Như thế, Tần Thủ suy đoán, nếu tu vi ở Vương Cảnh, liệu có thể không sợ uy lực của hồng quang hay không?
Ngoài những điều này, Tần Thủ còn phát hiện các tu sĩ đến vì bí cảnh đều đã kết minh với nhau trong tuần lễ này.
Tần Thủ nhìn những nhóm người phân chia rõ ràng quanh cổng vòm, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy suy tư. Ngay sau đó, hắn xoay người trở về nơi ở của Tề Tu.
Vừa tới cửa, hắn liền gặp một trong sáu anh em sinh sáu do Chiêm Phi Dực mang đến đang xách hai người từ trong nhà đi ra.
“Là Sáu mấy?” Tần Thủ liếc nhìn hai người bị xách trên tay hắn, kinh ngạc hỏi.
Sáu anh em sinh sáu này một tay xách một người, nghiêm túc trả lời: “Tần đại nhân, đây là người do Thăng Thiên Lâu phái tới. Điện hạ thấy bọn họ làm bẩn mắt ngài, phân phó thuộc hạ ném bọn họ ra ngoài.”
“Ồ.” Tần Thủ gật đầu, vừa định nói gì đó lại đột nhiên dừng lại, nhìn về phía hắn hỏi: “Ngươi là Sáu mấy?”
Tên của sáu anh em sinh sáu được Chiêm Phi Dực đặt theo thứ tự lớn nhỏ là: Sáu Một, Sáu Hai, Sáu Ba, Sáu Bốn, Sáu Năm, Sáu Sáu.
Nhưng vì tướng mạo, tính cách bọn họ quá tương tự, giống như nhân bản vô tính, cho nên ngoại trừ Chiêm Phi Dực có thể tùy tiện nhận ra ai là ai, những người khác đều chịu chết!
Tự nhiên, Tề Tu và Tần Thủ cũng không cách nào nhận ra chính xác, dẫn đến việc mỗi khi đối thoại với sáu người này, cả hai đều không tự chủ được mà hỏi một câu “Ngươi là Sáu mấy?”.
“Thuộc hạ là Sáu Ba.”
Vị nam tử thuộc hàng lão tam trong sáu anh em vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, giọng nói cũng rập khuôn máy móc, thần sắc không chút dao động. Không hề thấy bất đắc dĩ vì đối phương không nhớ được mình, cũng không tức giận vì đối phương mãi không phân biệt được bọn họ, càng không mất kiên nhẫn vì phải trả lời cùng một câu hỏi nhiều lần.
“Sáu Ba vẫn nhàm chán như mọi khi.” Tần Thủ trêu chọc một câu. Thực tế, bất kể là ai trong sáu anh em, chỉ cần trả lời kiểu đó, hắn đều sẽ trêu chọc như vậy.
Bất quá, hắn cũng không hy vọng đối phương sẽ phối hợp với sự trêu chọc của mình, trực tiếp tiếp nối câu chuyện trước đó, hỏi: “Bọn họ tới làm gì?”
“Đưa thiệp mời, tới mời Điện hạ ba ngày sau tham gia đại hội do mấy đại môn phái liên hợp tổ chức.” Lục Tam trả lời.
“Đại hội...” Tần Thủ đăm chiêu vuốt ve chiếc lồng đèn lưu ly mini trong tay, nhìn hai kẻ bị xách vẫn còn tỉnh táo nhưng không thể cử động, không thể nói chuyện, thấy sự giận dữ trong mắt bọn họ, hắn phất tay, “có lòng tốt” dặn dò: “Nhớ ném chuẩn một chút.”
Nói xong, hắn bước qua Sáu Ba, đi vào trong nhà.
Sáu Ba gật đầu ứng tiếng “Vâng” với hắn. Sau khi hắn rời đi, Sáu Ba bay lên không trung, nhắm chuẩn vị trí, cầm hai người trong tay ném mạnh một cái.
“Vút...”
Hai người giống như hai viên đạn pháo, bị ném từ xa đến trước cửa khách điếm nơi người của Lên Trời Lầu đang ở, đập mạnh xuống đất tạo thành hai cái hố sâu.
Làm xong những việc này, đáy mắt Sáu Ba thoáng qua vẻ hài lòng, lúc này mới hạ xuống, trở về cương vị của mình...