Một món ăn cơ sở như vậy, thân là một Đạo Trù có tài nấu ăn cao siêu lại không biết làm?
Lý đại thúc ngẩn người một chút, bất quá nghĩ đến thân phận hậu bối vạn năm sau của Tề Tu, hắn cảm thấy thật ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên, vạn năm thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nghĩ như vậy, hắn liền bình tĩnh lại, lập tức nói: “Nếu không, ta đổi một cái đề thi?”
Hắn cũng không muốn thừa nước đục thả câu. Đối với Đạo Trù thời đại của hắn, "Kim Mao Sư Tử Ngư" là món cơ sở, dùng làm đề thi ván đầu tiên để kiểm tra tài nấu ăn song phương thì không vấn đề gì, nhưng nếu Tề Tu không biết làm, vậy hắn ra đề này có chút không công bằng.
“Không cần, cái đề này rất tốt.” Tề Tu nhếch môi, hắn cũng không cảm thấy đề này có gì không ổn, càng khó khăn hắn càng có hứng thú.
Thấy đối phương không cảm kích, trong lòng Lý đại thúc có chút không vui, nhưng hắn không biểu hiện ra, cũng không vì cái gọi là "công bằng" hay "mặt mũi" mà nhất định phải đổi đề. Chỉ thầm nghĩ trong lòng: Cho ngươi cuồng, đợi lát nữa thua có ngươi khóc!
Bất quá, mặc dù nghĩ như thế, nhưng động tác xử lý nguyên liệu của hắn lại không khỏi dừng lại. Hắn bước sang bên cạnh hai bước, ngồi xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực, lưng thẳng tắp, nhắm mắt lại, môi mấp máy: “Ta cũng không phải kẻ hèn hạ.”
Hiển nhiên, hắn định cho đối phương thời gian học tập, không tính chiếm cái tiện nghi "không hiểu công thức" này.
Mặc dù trong lòng hắn rất nghi ngờ tại sao Tề Tu rõ ràng có công thức "Kim Mao Sư Tử Ngư" nhưng lại không biết làm như thế nào?
Cũng rất hoài nghi đối phương rốt cuộc là thật không biết làm, hay chỉ là giả vờ để hắn khinh địch?
Nhưng bất kể nguyên nhân là gì, hắn đều không để ý.
Nếu là vế trước, hắn nguyện ý cho đối phương thời gian học tập; nếu là vế sau, hắn chỉ muốn nói đối phương tính sai rồi, bất kể đối thủ là ai, hắn cũng sẽ không khinh địch.
Tề Tu hơi sửng sốt, ngay sau đó bất đắc dĩ cười một tiếng, cũng không nói gì, chuyên tâm nhìn quyển sách nhỏ trong tay. Trong lòng đối với đối phương lại nhiều thêm một phần tán đồng.
Chưa nói đến các phương diện khác, chỉ riêng ở mảng trù đạo, đủ để thấy trù phẩm của đối phương.
Hơn mười phút sau, Tề Tu mở mắt, khép lại quyển sách nhỏ trong tay. Hắn đã xem xong cách làm "Kim Mao Sư Tử Ngư", hơn nữa đã diễn toán hoàn chỉnh một lần trong đầu, dự định bắt đầu động thủ.
Lý đại thúc thấy động tác của hắn, biết đối phương đã chuẩn bị xong, liền cùng lúc đứng dậy, nghiêm túc nói: “Ta sẽ dốc toàn lực ứng phó, ngươi nếu còn chưa chuẩn bị kỹ, ta có thể chờ thêm.”
“Không cần, ta đã chuẩn bị xong.” Tề Tu lắc đầu, giữa hai lông mày tràn đầy tự tin.
Lý đại thúc từ chối cho ý kiến, cũng không nói nhiều nữa.
Hắn không vội động thủ, vốn định hỏi Tề Tu có cần hắn cung cấp nguyên liệu nấu ăn không, nhưng thấy Tề Tu giây kế tiếp liền lấy ra nguyên liệu tươi mới, lời chưa kịp nói liền nghẹn trở về. Hắn cúi đầu, chuyên tâm bắt đầu xử lý nguyên liệu.
Đối với nguồn gốc nguyên liệu của đối phương, hắn cũng không tò mò.
Không nói người ngoài, liền nói chính hắn cũng có một miếng ngọc bội có thể chứa vật sống, được hắn coi như kho dự trữ nguyên liệu, cho nên hắn cũng cho rằng Tề Tu giống hắn, nắm giữ một không gian chứa đồ có thể chứa vật sống.
Suy đoán này rất gần với sự thật, nhưng vẫn còn chút sai biệt.
Món "Kim Mao Sư Tử Ngư" này bởi vì sắc trạch kim hoàng (vàng óng), chua ngọt vừa miệng, cá thái sợi rối bù xòe ra như lông vàng dựng đứng, tựa như sư tử, nên mới có tên gọi như vậy.
Nguyên liệu gồm có cá chép, măng khô, chân giò hun khói, trứng gà, hành, gừng, tỏi, rượu, giấm, đường trắng, nước tương, tinh bột, dầu ăn.
Trong đó lấy cá chép làm nguyên liệu chính, qua chế biến sửa sang rồi chiên giòn mà thành. Cách làm không phức tạp, chỉ cần làm theo các bước trong công thức thì ngay cả Đạo Trù có tài nấu ăn bình thường cũng làm được, nhưng mùi vị có mỹ vị hay không thì phải xem tài nghệ của Đạo Trù.
Lý đại thúc chuẩn bị một con cá chép màu vàng. Tề Tu chuẩn bị cá chép cũng không khác biệt lắm, cũng là cá chép vàng.
Bất quá, màu sắc con cá của Tề Tu thiên về nhạt hơn, kích thước lại to hơn một vòng, thân dẹt bụng tròn, miệng hình móng ngựa, hai bên hàm trên có hai râu, vảy lớn, trên có vân chữ thập, vây lưng khá dài, cùng vây hậu môn đều có một cái gai cứng mang răng cưa.
Có một đường vảy bên hông từ đầu đến đuôi, gồm 36 vảy, mỗi vảy có điểm đen nhỏ, bên thân màu vàng kim, bụng trắng, thùy dưới vây đuôi màu da cam. Nhìn tổng thể hết sức đẹp đẽ, màu sắc rất tươi sáng.
Hai người cơ hồ đồng thời làm sạch cá chép, đặt cá lên thớt gỗ, một tay đè thân cá, một tay cầm dao, từ môi dưới bổ ra, động tác thuần thục tách nắp mang cá.
Sau đó, ba mươi bốn đạo ánh dao lướt qua, hai mặt thân cá trên dưới đan xen bị lưỡi dao công kích thành những lát mỏng, mỗi mặt mười bảy lát, mỗi lát đều dính liền với thân cá.
Tề Tu vừa cắt xong, đem hai mặt cá cắt thành mười bảy lát, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, nhưng lại rùng mình một cái, hốc mắt hơi trợn to, trên mặt lộ ra biểu tình ngốc lăng.
“Hệ thống, kia là chuyện gì xảy ra?” Tề Tu theo bản năng hỏi trong lòng, mắt nhìn chằm chằm Lý đại thúc đang cúi đầu xử lý cá chép ở đối diện.
Chỉ thấy Lý đại thúc trầm tâm tĩnh khí thực hiện động tác trong tay, như nước chảy mây trôi, lưu loát tự nhiên, chút nào không bị bên ngoài ảnh hưởng.
Vốn dĩ điều này cũng không có gì, nhưng kỳ lạ chính là sự biến hóa xung quanh đối phương!
Lấy hắn làm tâm điểm, xung quanh xuất hiện một khung cảnh mát lạnh. Mặt đất dưới chân hắn biến thành một hồ nước trong suốt xanh biếc, sóng gợn lăn tăn, thủy quang liễm diễm.
Bên bờ hồ là từng ngọn núi xanh liên miên, đỉnh núi góc cạnh rất khéo léo, in bóng xuống mặt hồ xanh biếc, lộ ra vẻ thanh thuần tĩnh mịch lại thanh tân.
Thanh sơn lục thủy, cảnh sắc mặc dù đơn giản, nhưng lại phảng phất như bức họa duy mỹ tự nhiên.
Hơn nữa, Tề Tu phát hiện, nước trong hồ kia đang lan tràn về phía hắn, nói đúng hơn là cái hồ đó đang mở rộng, xâm chiếm không gian xung quanh.
Hệ thống không trả lời ngay lập tức mà im lặng mấy giây, bỗng nhiên phát ra giọng nói điện tử đã lâu không xuất hiện: “Đinh! Phát hiện Đạo Trù Lĩnh Vực, điều kiện phù hợp, phân phát nhiệm vụ: Thức tỉnh Đạo Trù Lĩnh Vực.”
Tề Tu sững sờ hai giây mới phản ứng lại, cái bối cảnh xuất hiện quanh người Lý đại thúc chính là cái gọi là Đạo Trù Lĩnh Vực.
Phản ứng đầu tiên của hắn là: Đã lâu rồi mới có nhiệm vụ!
Sau đó, hắn mới đặt trọng tâm vào cái Đạo Trù Lĩnh Vực này, vừa định hỏi Hệ thống xem nó là cái gì, Hệ thống giống như biết sự nghi ngờ của hắn, chủ động giải thích...