Giống như một viên trân châu vốn bị bụi bặm che phủ nay được gột rửa sạch sẽ, một lần nữa tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa đoạt mắt.
Quan trọng nhất là, đan điền của hắn đã lột xác, diện tích mở rộng gấp mười mấy lần. Nguyên lực bên trong lúc này đều đã hóa thành dạng năng lượng giống hệt như dòng "nước sông" trong Thời Không Trường Lưu, mênh mông vô tận, cơ hồ không thấy điểm dừng.
Những món dụng cụ làm bếp cấp độ SSS kia đang lẳng lặng trôi nổi trên dòng "nước sông" ấy.
Chưa hết, tinh thần lực cũng tăng trưởng điên cuồng một mảng lớn, phạm vi cũng mở rộng gấp mười mấy lần. Tinh Thần Hải kia nhìn qua giống như một vũ trụ thu nhỏ, lúc này phảng phất như một vũ trụ thực thụ, mơ hồ mang theo một tia thần vận của vũ trụ bao la.
“Hệ thống, ngươi đây là mở bug cho ta đấy à?” Tề Tu nội thị nhìn vào mấy món dụng cụ làm bếp cấp SSS đang lấp lánh vô cùng trong đan điền, kinh ngạc hỏi.
Đồng thời, hắn hơi cúi đầu, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Bạch và Tiểu Bát đang được hắn ôm trong ngực, phát hiện tu vi của hai đứa nó cũng đã tăng vọt từ lúc nào.
Trước kia Tề Tu còn không nhìn thấu tu vi của Tiểu Bạch, nhưng lúc này, sau khi tu vi của hắn tấn cấp đến Thánh Tôn Nhị Trọng, hắn mơ hồ có thể cảm nhận được tu vi của Tiểu Bạch là Thánh Tôn Tam Trọng Đại Viên Mãn, nửa bước đã đạp vào Thần Vị!
Nhất là sau khi trải qua sự tẩy lễ của Thời Không Trường Lưu lần này, hắn cảm thấy Tiểu Bạch tùy thời đều có thể bước vào cảnh giới Thần Vị.
“Hừ, ngươi nghĩ nhiều rồi.” Hệ thống đáp.
Rõ ràng là lời phủ nhận, nhưng ngữ khí lại hoàn toàn không giống như vậy.
Tề Tu nhận ra điểm này, biểu cảm có chút vi diệu, thâm trầm nói: “Hệ thống, ngươi thay đổi rồi! Ngươi không còn là cái hệ thống cứng nhắc năm xưa nữa.”
Nhớ năm đó, hắn chỉ lợi dụng sơ hở của hệ thống một lần thôi mà đã khiến nó tức muốn chết, bây giờ, hệ thống lại còn biết lợi dụng bug cơ đấy!
Ôi chao, ba ba thật sự là cảm động quá đi!
Hệ thống nghẹn lời, rất là ghét bỏ nói: “Hệ thống cũng không có chuẩn bị bug cho ngươi, chẳng qua là trong phạm vi hợp lý cung cấp cho ngươi một cơ hội có thể sớm trở nên mạnh mẽ mà thôi, có nắm bắt được hay không là chuyện của ngươi.”
Nói xong, nó giải thích: “Thời Không Trường Lưu chính là mạch sống của thế giới này. Nếu ví thế giới như một con người, thì Thời Không Trường Lưu chính là sinh mệnh của người đó. Cái gọi là 'nước sông' cũng không phải là Pháp Tắc chi lực hay năng lượng tinh thuần gì, mà chính là Nguyên Năng của thế giới đó!”
Dứt lời, nó dừng lại một chút rồi bổ sung: “Bên trong đó cũng có thể nói là ẩn chứa tất cả mọi thứ từ khi thế giới sơ khai đến nay, tương đương với cuộc đời của một con người.”
Tề Tu bừng tỉnh đại ngộ, lại hỏi: “Tấn cấp Thánh Tôn cần Nguyên Năng sao?”
Tề Tu cảm nhận Nguyên Năng mênh mông trong đan điền, nội tâm không kìm được tò mò.
Công pháp tu luyện của hắn khác với người thường, phẩm giai bao nhiêu hắn không biết, nhưng nghĩ đến đồ do hệ thống xuất phẩm thì không thể nào kém được. Không phức tạp như vậy, cũng không thâm ảo như vậy, nhưng lại là công pháp thích hợp nhất với thể chất của hắn.
Có thể nói, hoàn toàn là do hệ thống "đo ni đóng giày" cho hắn.
Cộng thêm phương thức tấn cấp của hắn cũng khác người, con đường hắn đi là làm bếp, cho nên việc tu luyện của hắn phần lớn đều cần dựa vào chính mình lĩnh ngộ mày mò, căn bản không cách nào tham khảo từ phương thức tu luyện của người ngoài.
Ngay cả những Đạo Trù khác, hắn cũng không thể học được kinh nghiệm gì từ họ, bởi vì con đường hắn đi khác biệt hoàn toàn.
Lúc này thấy hệ thống giải thích về Thời Không Trường Lưu như vậy, nhớ tới cảnh tượng hệ thống thúc giục hắn tu luyện trong dòng chảy mất kiểm soát, hắn liền suy đoán như thế.
“Không sai! Muốn tấn cấp cảnh giới Thánh Tôn liền cần tu sĩ Đế Quân đem nguyên lực tự thân chuyển hóa thành Nguyên Năng. Thông thường tu sĩ đều phải lĩnh ngộ một loại quy tắc chi lực nào đó mới có thể làm được điểm này, sau đó tấn cấp Thánh Tôn. Nhưng ngươi thì khác, ngươi lần này hấp thu Nguyên Năng của thế giới, tương đương với việc đem quy tắc chi lực của thế giới hấp thu vào trong cơ thể, ngươi hoàn toàn có thể từ từ lĩnh ngộ quy tắc chi lực, nói không chừng còn có thể lĩnh ngộ nhiều loại quy tắc, điều này phải xem ngộ tính của ngươi.”
Hệ thống kiên nhẫn giải thích: “Dưới sự thay đổi ngầm, thân thể ngươi sẽ được Nguyên Năng cải tạo trở nên càng ngày càng tốt. Hơn nữa, dụng cụ làm bếp cấp SSS cũng sẽ bởi vì được uẩn dưỡng trong Nguyên Năng mà trở nên càng ngày càng cao cấp.”
“Tóm lại, rất nhiều chỗ tốt, đây cũng coi như là bật hack cho ngươi rồi.” Hệ thống tổng kết lại, “Đương nhiên, mặc dù ngươi bây giờ nhìn qua tu vi đã tấn cấp đến Thánh Tôn, nhưng trên thực tế, thực lực của ngươi vẫn là Đế Quân Tam Trọng! Trừ phi ngươi lĩnh ngộ quy tắc chi lực, nếu không ngươi cũng chỉ có thể phát huy thực lực Đế Quân Tam Trọng mà thôi.”
“Ồ.” Tề Tu gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Bỗng nhiên, hắn bất thình lình hỏi: “Sao ta có cảm giác ngươi rất gấp gáp muốn cho ta nâng cao thực lực vậy?”
Trước kia "Chu lột da" bỗng nhiên trở nên hào phóng như vậy, lại còn vì hắn mà "mở cửa sau", thụ sủng nhược kinh cũng không đủ để hình dung tâm trạng của hắn lúc này.
Đáp lại hắn là sự im lặng của hệ thống.
Đang lúc Tề Tu thầm nghĩ có phải mình đã hỏi một vấn đề rất nghiêm trọng hay không, hệ thống lên tiếng: “Kí chủ, thời gian của ngươi không còn nhiều.”
“Có ý gì?” Trong lòng Tề Tu hơi kinh ngạc, lời này sao nghe giống như hắn sắp chết đến nơi vậy?
Hệ thống lại im lặng một hồi, mới đưa ra nhắc nhở, nghiêm túc nói: “Đại tai nạn của thế giới này sắp đến, xin kí chủ mau chóng chuẩn bị sẵn sàng.”
Tề Tu:???
Đại tai nạn thì có quan hệ len sợi gì với hắn?
Bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng là để hắn làm tốt công tác bảo vệ cái mạng nhỏ này sao?
Nghe cứ như kiểu biết rõ nơi nào sắp có động đất, lại bắt một mình hắn đi ngăn cản động đất vậy.
Tề Tu đang âm thầm "nhổ nước bọt" trong lòng, vừa định hỏi tiếp xem đại tai nạn là cái gì, bỗng nhiên, ánh mắt hắn ngưng lại, nhìn về phía hai ngọn núi cao chọc trời ở xa xa.
Ở trên đó, có hai bóng người đang đối lập nhau.
Tề Tu nheo mắt, che giấu hứng thú trong đáy mắt, đối với vấn đề vừa định hỏi thoáng cái đã mất hứng, sự chú ý của hắn toàn bộ tập trung vào hai người kia.
Nếu hắn không nhìn lầm thì, hai người kia đang so tài... nấu ăn?
Chẳng lẽ là đang tiến hành Trù Chảm?
Trong đầu Tề Tu xoay chuyển ý nghĩ, đầy hứng thú nhìn về phía đỉnh của hai ngọn núi kia. Thị lực ưu tú giúp hắn có thể nhìn rõ ràng động tác của hai người đó, nghe rõ đối thoại của bọn họ.
Bất quá lúc này hai người kia cũng không nói chuyện, mà là hết sức chuyên chú làm món ăn.
Cũng chính bởi vì bọn họ quá chuyên tâm nên mới không chú ý tới Tề Tu đột nhiên xuất hiện ở xa xa.
Tề Tu trong lòng tò mò Đạo Trù của vạn năm trước tỷ thí như thế nào, hắn bước về phía trước một bước, dùng Thuấn Di, xuất hiện ở trên một ngọn núi sát vách dưới chân hai người kia, cự ly gần xem cuộc chiến.
Tuy nói là cự ly gần, nhưng ngọn núi dưới chân Tề Tu cách hai người kia cũng phải hai, ba trăm mét.
Hai người đang chuyên tâm cũng không chú ý tới hắn đến, hoặc có lẽ là, thực ra đã chú ý tới, nhưng cũng chẳng thèm để ý.
Tề Tu không lên tiếng, hơi vén vạt áo bào, cứ thế ngồi xuống một tảng đá lớn, lẳng lặng nhìn hai người, làm một khán giả "người qua đường" không quan trọng.
Gió thổi phất qua, lay động tay áo và mái tóc của hắn...