Tề Tu chớp mắt một cái, khi mở ra lần nữa, dị tượng trong mắt đã biến mất. Trừ việc khiến người ta cảm thấy thâm thúy lãnh đạm ra, đây chỉ là một đôi mắt bình thường.
Khí tức của hắn hoàn toàn thu liễm, nhìn qua giống hệt một người bình thường, phản phác quy chân, đây chính là cảnh giới hiện tại của hắn.
Tiểu Bạch là người đầu tiên chú ý tới động tĩnh của Tề Tu. Lúc này mắt hắn sáng lên, không chút do dự vứt bỏ nửa quả đào trong tay, "vút" một cái hóa thành một đạo bóng trắng, nhào vào trong ngực Tề Tu.
“Meo meo meo!”
Tiếng mèo kêu thê lương vang vọng khắp không gian, làm Tề Tu giật mình thon thót, theo bản năng đón lấy con mèo nhỏ đang lao tới, hiếm thấy ngơ ngác một hồi.
Bất quá rất nhanh, hắn hồi thần, cúi đầu nhìn Tiểu Bạch vẫn đang gào thét thê thảm, khóe miệng giật giật, nói: “Nói tiếng người.”
Mặc dù hắn nghe hiểu được tiếng mèo, nhưng không có nghĩa là hắn có thể nghe hiểu được đối phương đang gào thét cái gì không rõ nghĩa.
Tiếng gào của Tiểu Bạch im bặt, hắn ủy khuất ngửa đầu nhìn Tề Tu, rồi "oa" một tiếng khóc lớn.
Tề Tu hai tay nâng thân thể nhỏ bé của Tiểu Bạch, mặt đầy mộng bức. Đây là chịu ủy khuất lớn đến mức nào vậy?
Lại nói, có ai có thể bắt nạt Tiểu Bạch?
Chẳng lẽ là hệ thống?
Cái ý niệm này vừa mới nảy ra, hệ thống vừa mới khởi động lại từ trạng thái ngủ đông liền không vui: “Cái nồi này hệ thống không cõng nhé! Ngươi bế quan bao lâu, hệ thống liền ngủ đông bấy lâu, hệ thống trong sạch lắm!”
Khóe miệng Tề Tu giật giật, cụp mắt xuống, giơ tay an ủi xoa xoa đầu Tiểu Bạch, trong lòng hỏi: “Ta tu luyện bao lâu rồi?”
“Năm mươi năm, ít hơn một nửa so với dự tính một trăm năm của ngươi.” Nói tới chỗ này, giọng hệ thống mang theo một tia cao hứng.
Tề Tu câm nín. Được rồi, hắn đánh giá cao độ khó thăng cấp, đánh giá thấp tư chất thiên phú của chính mình.
Vốn dĩ hắn dựa theo tuổi thăng cấp của các tiền bối để tính toán, hắn hẳn là cần ít nhất một trăm năm mới có thể thăng cấp Thánh Tôn. Phải biết theo hắn được biết, vị tu sĩ thiên tài nhất đạt cảnh giới Thánh Tôn cũng phải mất một trăm năm mới vượt qua lằn ranh kia, chưa kể thời gian tiêu tốn cho những cảnh giới trước đó, cộng lại thế nào cũng phải hai ba trăm năm.
Hắn không nghĩ tới chỉ tốn chừng năm mươi năm, hắn liền từ một kẻ không biết gì thăng cấp đến cảnh giới Thần Vị. Mặc dù có hệ thống trợ giúp, nhưng không thể không tự luyến một câu, thiên phú của hắn thật lòng yêu nghiệt!
Huống chi, hắn thăng cấp là cảnh giới Thần Vị chứ không đơn thuần là Thánh Tôn, độ khó kia cũng không phải là một cộng một đơn giản như vậy. Không có thiên phú, không có thể chất tốt, không có ít nhất năm sáu trăm năm, ai có thể thăng cấp cảnh giới Thần Vị?
Tề Tu trong lòng cảm thán tự luyến một phen về thiên tư trác tuyệt của mình xong, liền chuyển sự chú ý sang Tiểu Bạch, dịu giọng hỏi: “Sao thế?”
Nghe được Tề Tu hỏi, Tiểu Bạch nấc một cái, chậm rãi ngừng khóc.
Hắn cụp tai xuống, thút thít, nước mắt lã chã rơi, cả người toát ra vẻ đáng thương hề hề, ủy khuất ba ba tố cáo: “Đồ khốn kiếp, Lười tu khốn kiếp... hức... bản đại gia cũng... hức hức... thật lâu không được ăn đồ ngon rồi!”
Tề Tu mặt đơ ra.
Tiểu Bát ở trên cây đào bên cạnh, nâng lên một cái xúc tu làm động tác che mặt, một bộ dáng không nỡ nhìn thẳng.
Tu vi của nàng trải qua năm mươi năm lắng đọng đã thăng cấp đến Cửu Giai đỉnh phong, chỉ kém nửa bước là có thể thăng cấp Vương Cảnh.
Còn tưởng rằng là chịu ủy khuất lớn lắm, không phải chỉ là năm mươi năm không được ăn đồ ngon thôi sao! Làm một cường giả đã sớm ích cốc nhiều năm, có cần thiết phải thế không?!
Tề Tu rất muốn "nhổ nước bọt" như vậy, nhưng nhìn Tiểu Bạch đáng thương, ủy khuất ba ba, hốc mắt đỏ hoe, hắn nghẹn lời, dĩ nhiên không nói ra miệng.
Dưới thế công "làm nũng lăn lộn bán thảm" của đối phương, Tề Tu rút lui màn hào quang, đi ra khỏi hang động dưới lòng đất, trở lại mặt đất, lấy ra dụng cụ làm bếp và nguyên liệu, trổ tài làm một bữa tiệc lớn.
Bữa tiệc lớn này là bữa tiệc lớn theo đúng nghĩa đen, Tề Tu dùng hết suốt một phần ba số nguyên liệu hắn tự mình thu thập được.
Mỗi loại nguyên liệu một phần ba đấy nhé.
Làm đến cuối cùng, ngay cả người có cảnh giới như Tề Tu cũng không nhịn được cảm thấy tay mỏi muốn phế. Hết lần này tới lần khác Tiểu Bạch mặc dù mặt đầy thỏa mãn, nhưng bụng từ đầu đến cuối không thấy phình ra, cũng từ đầu đến cuối không nghe được hắn nói ba chữ "ăn no rồi".
Mà sau khi ăn uống no say, hệ thống quả quyết phát hành nhiệm vụ: “Đinh! Khiêu chiến một trăm thế lực Đạo Trù cao cấp nhất đại lục. Thời hạn: Trong vòng một năm!”
Gợi ý của hệ thống vừa dứt, trước mặt Tề Tu xuất hiện một tờ giấy thật dài, phía trên viết tên của một trăm cửa tiệm bằng chữ màu đen.
Tề Tu khẽ nheo mắt, hắc tuyến từ trán chảy xuống.
Nếu hắn nhớ không lầm thì, một trăm quán cơm, tửu lầu mạnh nhất trong giới Đạo Trù nằm rải rác ở khắp nơi trên thế giới chứ?
Chưa nói đến thời gian khiêu chiến, chỉ riêng thời gian đi lại, một năm thật sự có thể đi hết sao? Tề Tu rất là hoài nghi.
“Kí chủ chớ quên thực lực bây giờ của ngươi, một tháng đi khắp toàn bộ đại lục cũng không có vấn đề gì.” Hệ thống rất là khẳng định nói.
Đương nhiên, nó không nói ra vế sau là: Điều kiện tiên quyết là kí chủ không ngừng nghỉ, chỉ đơn thuần đi khắp toàn bộ đại lục.
Biểu cảm của Tề Tu có chút một lời khó nói hết. Hắn có thể nói cái gì? Hắn còn có thể nói cái gì nữa?
Tề Tu câm nín trợn mắt một cái.
Bất quá hắn không muốn nói, nhưng hệ thống lại có lời muốn nói, nhắc nhở: “Nhiệm vụ này là có yêu cầu, kí chủ khiêu chiến chỉ có thể thắng, không thể thua!”
“Hơn nữa, nếu như kí chủ trong khi làm nhiệm vụ tiến hành Trù Chảm, là không cho phép thất bại! Trù Chảm thất bại một lần, nhiệm vụ thất bại! Nếu như nhiệm vụ thất bại, kí chủ sẽ vĩnh viễn không thể trở thành Trù Thần, nói cách khác, nhiệm vụ chính tuyến của kí chủ sẽ thất bại! Hậu quả rất nghiêm trọng.”
Hệ thống nói xong, Tề Tu im lặng, hắn hơi cảm nhận được một chút áp lực.
Nhưng mà không im lặng được mấy giây, Tề Tu liền thở phào một hơi, lãnh đạm cười nói: “Mặc dù cảm thấy ngươi dường như lại đang hố ta, nhưng nể tình nhiệm vụ này rất có tính khiêu chiến, ta tha thứ cho ngươi! Nhiệm vụ này ta miễn cưỡng tiếp nhận.”
Hệ thống ghét bỏ, ngay cả lời cũng lười đáp lại. Muốn thật sự không tình nguyện làm nhiệm vụ như vậy, nó cũng không tin Tề Tu sẽ thỏa hiệp.
Tề Tu thu dọn dụng cụ làm bếp. Những món dụng cụ cấp SSS hắn nắm giữ, trải qua năm mươi năm uẩn dưỡng bằng Nguyên Năng thế giới, mặc dù bề ngoài nhìn qua vẫn đơn giản như vậy, nhưng phẩm chất đã tăng lên một mảng lớn, mang lại cảm giác "khiêm tốn mà xa hoa".
Vỗ vỗ tay, hắn nói với Tiểu Bạch, Tiểu Bát và hệ thống: “Đi thôi, chúng ta đi khiêu chiến.”
Vừa nói, ánh mắt hắn lộ ra một tia nóng lòng muốn thử. Thực lực của Đạo Trù vạn năm trước, hắn rất muốn thỉnh giáo một phen.
Trên đường đi, hắn mở ra bảng thông tin cá nhân đã lâu không xem:
Hệ thống cấp bậc: Cấp 2
Kí chủ: Tề Tu
Tuổi tác: 25 tuổi (không tính thời gian trong không gian tạm thời)
Sinh nhật: 11/11
Dung mạo: SSS
Chiều cao: 189cm
Thể chất: Trù Thần thể chất
Thuộc tính: Kim, Hỏa, Thủy, Phong, Lôi (có thể kết hợp)
Thực lực: Thần Vị Nhị Trọng
Tài nấu ăn: Khoảng cách Trù Thần chỉ thiếu chút nữa
Huy chương: Sơ Cấp đầu bếp / Trung Cấp đầu bếp / Cao Cấp đầu bếp / Đỉnh Cấp đầu bếp (đã đeo)
Dụng cụ làm bếp cấp SSS: Lôi Âm Thớt (SSS), Thần Văn Thái Đao (SSS), Cửu Dương Nồi (SSS), Thần Văn Xẻng Cơm (SSS), Dao Mổ Heo (SSS), Vạn Năng Dao Điêu Khắc (SSS)
Đao công: Đao pháp giết heo (Đỉnh cấp đao pháp) độ thuần thục 100%
Thợ điêu khắc: Điêu khắc đại pháp (Đỉnh cấp thợ điêu khắc) độ thuần thục 100%