Dạ Phong vừa về đến nhà, mới kịp tắm rửa sạch sẽ thì đã bị gọi đến Tướng Quân Phủ. Vừa đến nơi, chưa kịp nói câu nào đã bị Mộ Hoa Lan phang cho một câu làm ngớ người.
“Tề lão bản bị Độc Vương để mắt tới?” Dạ Phong lặp lại câu nói của Mộ Hoa Lan, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Đúng, cho nên bắt đầu từ bây giờ cần phái người mai phục quanh tiệm nhỏ. Ta cảm thấy người được chọn không ai thích hợp hơn ngươi.” Mộ Hoa Lan ngồi trên ghế gỗ đỏ, điềm nhiên nói.
Mai phục quanh tiệm nhỏ không chỉ để bắt Độc Vương mà còn có hai phần tâm tư muốn bảo vệ Tề Tu. Để Dạ Phong dẫn người mai phục là thích hợp nhất. Hắn có thù oán với Độc Vương, chắc chắn sẽ tận tâm tận lực bắt hắn. Hơn nữa Tề Tu là ân nhân cứu mạng của hắn, bảo vệ Tề Tu hắn cũng sẽ dốc hết một trăm hai mươi phần trăm tinh thần.
“Tại sao Độc Vương lại nhắm vào Tề lão bản?” Dạ Phong hơi nghi hoặc, cúi đầu trầm tư. Bỗng nhiên hắn nghĩ ra điều gì, nói: “Chẳng lẽ là bởi vì giải độc cho ta?”
Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu của hắn lại đầy khẳng định.
Mộ Hoa Lan gật đầu ngầm thừa nhận.
“Yên tâm đi Tướng quân đại nhân, mạt tướng nhất định sẽ bắt Độc Vương quy án, tuyệt đối không để Tề lão bản rơi vào nguy hiểm.” Dạ Phong vỗ ngực thề thốt đảm bảo.
Mộ Hoa Lan nghe xong trong lòng lại có chút cạn lời, thầm nghĩ: Bị Độc Vương hạ độc thủ hai lần rồi, ngươi nói câu này thật chẳng có chút uy tín nào.
Tuy nghĩ vậy nhưng mặt Mộ Hoa Lan vẫn lạnh tanh, không chút gợn sóng, gật đầu ra hiệu cho hắn dẫn người lặng lẽ đi mai phục...
Đêm hôm đó, Tề Tu vẫn như thường lệ đóng cửa tiệm lúc gần tám giờ, lên lầu tắm rửa rồi đi ngủ.
Trước khi ngủ, hắn nằm trên giường, nhìn qua khung cửa sổ mở toang ra bầu trời đêm lấp lánh sao, trong lòng luôn có một cảm giác kỳ lạ.
“Luôn cảm thấy tối nay sẽ rất không bình yên...” Tề Tu lầm bầm một câu. Nhưng nghĩ lại, dù có không bình yên thì cũng chẳng liên quan gì đến mình, hắn liền nhắm mắt lại, rất nhanh chìm vào giấc mộng.
Cách tiệm nhỏ trăm mét, Dạ Phong lười biếng nấp ở một góc khuất có thể quan sát toàn cục, nhìn cửa sổ lầu hai mở toang mà cạn lời. Có cần phải vô tư thế không hả? Ngủ không đóng cửa sổ là đang chờ mỹ nữ tự dâng đến cửa sao?
Trong khi đó, trên nóc một tòa nhà mới xây gần tiệm nhỏ, Mộ Hoa Lan lẳng lặng ngồi đó, bộ nhuyễn giáp màu đỏ dưới ánh trăng xanh lam chuyển sang sắc tím huyền bí.
Sắc mặt nàng lạnh lùng, vẻ mặt đầy sát khí, ngồi quang minh chính đại trên nóc nhà, không hề ẩn nấp, nhưng quanh người nàng lại bao phủ một vòng sáng màu trắng sữa, khi mờ khi tỏ, không theo quy luật nào.
Đây là Ẩn Thân Trận Pháp, một bộ trận pháp độc nhất vô nhị do Ninh Vương tự sáng tạo, tu vi nhị giai trở lên là có thể học. Tuy nhiên thời gian duy trì trận pháp phụ thuộc vào lượng Nguyên Lực, Nguyên Lực càng nhiều thời gian càng lâu. Tu vi Mộ Hoa Lan đã đạt tới Lục Giai, đừng nói duy trì vài giờ, cho dù cả ngày cũng không thành vấn đề.
Điểm yếu duy nhất của trận pháp này là vô hiệu với người có tu vi cao hơn mình. Còn với người tu vi thấp hơn, dù đứng ngay trước mặt cũng không thể phát hiện ra.
Độc Vương chỉ có tu vi Tứ Giai hậu kỳ, hoàn toàn không thể nhìn thấu Ẩn Thân Trận Pháp của nàng, cho nên nàng mới thoải mái xuất hiện ở nơi nổi bật như vậy.
Trên bầu trời, vầng trăng khuyết màu lam tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chậm rãi di chuyển. Những vì sao trên màn đêm đen thẫm lấp lánh tinh quang.
Tối nay gió hơi lớn, những đám mây trôi lững lờ thỉnh thoảng che khuất vầng trăng khuyết.
Thái Ất phố vẫn náo nhiệt như thường lệ, hai bên đường đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi cả con phố.
Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ kinh đô đèn hoa rực rỡ. Mười dặm trường nhai Thái Ất phố là nơi hút mắt nhất, ánh đèn lộng lẫy mê người khiến người ta không thể rời mắt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ánh đèn cửa sổ các nhà trong kinh thành lần lượt tắt, chỉ còn đèn đường vẫn ngoan cố tỏa sáng như muốn đua tranh với thái dương ban ngày.
Mộ Hoa Lan vẫn lẳng lặng chờ đợi, không chút nôn nóng. Nàng tin vào cảm ứng của mình chiều nay, nàng thực sự cảm nhận được Độc Vương đang ở gần tiệm nhỏ. Dù chưa tìm ra hắn, nhưng chắc chắn hắn đã xuất hiện.
Liên tưởng đến việc Dạ Phong trúng Mi Hủ Tán lần nữa, nàng lập tức đoán được mục đích lần này của Độc Vương không phải là Dạ Phong, mà là mượn Dạ Phong để tìm ra người giải độc! Cũng chính là Tề Tu!
Nàng đoán tối nay Độc Vương sẽ còn đến tiệm nhỏ, nên mới để Dạ Phong mai phục. Nhưng để phòng ngừa vạn nhất, nàng quyết định đích thân ra tay!
“Tính toán thời gian, cũng sắp đến lúc rồi...” Mộ Hoa Lan đứng dậy, phủi vạt áo, ngước mắt nhìn về phía trước, phóng toàn bộ tinh thần lực ra ngoài. Trong nháy mắt, đồ hình năng lượng của tất cả sinh mệnh thể trong vòng hai trăm mét đều hiện lên trong đầu nàng.
Thực ra khối năng lượng sinh mệnh rõ ràng nhất chính là Dạ Phong.
Khi bị sóng tinh thần của Mộ Hoa Lan quét qua, Dạ Phong xoa xoa cánh tay, lầm bầm với giọng nhỏ xíu: “Sao tự nhiên thấy lạnh thế nhỉ, có cảm giác rợn rợn...”
Nhưng hắn cũng không để ý, chỉ cho là trời trở lạnh, nhìn sắc trời một chút, cảm thấy cũng sắp đến lúc, hắn xốc lại tinh thần, bắt đầu chú ý bốn phía tiệm nhỏ.
Thế nhưng, mãi đến hơn một giờ sáng, vẫn không thấy bất kỳ kẻ khả nghi nào xuất hiện gần tiệm.
“Chẳng lẽ Tướng quân đại nhân đoán sai? Quả nhiên Tướng quân đại nhân cũng có lúc phạm sai lầm a...” Dạ Phong lại khôi phục dáng vẻ lười biếng, lẩm bẩm suy đoán.
Mộ Hoa Lan ở xa xa nghe được câu này, âm thầm ghi cho hắn một món nợ trong lòng.
Dạ Phong đột nhiên cảm thấy sống lưng truyền đến cơn ớn lạnh quen thuộc. Hắn nhìn trái nhìn phải, không thấy Tướng quân đại nhân ở bên cạnh.
“Ảo giác, ảo giác...” Dạ Phong lắc đầu quầy quậy. Bỗng nhiên sắc mặt hắn nghiêm lại, khí tức vốn đã thu liễm nay càng trở nên nhỏ bé khó nhận ra. Cả người hắn ngồi xổm xuống, ẩn nấp kỹ càng.
Hắn vừa mới nấp xong, phía trước vài chục mét bỗng xuất hiện một người. Đó là một nam tử hơi mập, trên mặt mang nụ cười ngây ngô, mặc quần áo vải thô bình thường, nhìn rất phổ thông, không chút thu hút nào. Nhưng ánh mắt hắn lại cực kỳ lạc quẻ, lộ ra vẻ thập phần âm độc.
Tới rồi! Bất kể là Dạ Phong hay Mộ Hoa Lan trên nóc nhà xa xa đều chấn động tinh thần, không dám lơ là chút nào. Ánh mắt họ dõi theo hắn, nhưng để không đánh rắn động cỏ, cả hai không nhìn chằm chằm quá lâu, ánh mắt cũng không mang theo sát khí bức người.
Mặc dù nam tử trước mắt hoàn toàn khác với bức họa Độc Vương mà họ có, nhưng bọn họ đều biết Độc Vương biết luyện chế một loại đan dược thay đổi dung mạo. Cho nên dù người này khác xa bức họa, hai người cũng không muốn bỏ qua bất kỳ khả năng nhỏ nào...