Không lâu sau, Dạ Phong tới gọi Tề Tu đi bốc thăm.
Tề Tu đi theo sau Dạ Phong, tới khu vực phía sau lôi đài thi đấu. Nơi đó đã có gần trăm người đang chờ đợi, đều là những người đã qua vòng sơ tuyển và phù hợp yêu cầu.
Lúc này, mọi người đều lẳng lặng chờ đợi. Có người đứng một mình, có người tụm năm tụm ba trò chuyện vui vẻ. Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, dù bề ngoài có vẻ hòa thuận, nhưng ánh mắt nhìn nhau đều mang theo tia dò xét và đề phòng. Dù sao thì bọn họ đều là tình địch! Không lao vào đánh nhau đã là tốt lắm rồi!
Thấy Dạ Phong dẫn Tề Tu tới, những người này lập tức dồn ánh mắt về phía Tề Tu, không ngừng đánh giá, trong mắt chứa đầy sự tính toán. Tuy nhiên, khi phát hiện trên người Tề Tu không có dao động nguyên lực, nhìn cũng chẳng giống người tới thi đấu, mọi người liền không để ý nữa.
“Dạ Đội trưởng? Ngưỡng mộ đã lâu, đã sớm nghe danh Dạ Đội trưởng là mãnh tướng đắc lực nhất dưới trướng Lan tướng quân. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Ngay khi Dạ Phong dẫn Tề Tu tới nơi, định dặn dò vài câu thì một nam tử trẻ tuổi bước tới, mặt tươi cười chắp tay chào Dạ Phong với vẻ nho nhã.
Nam tử này tướng mạo khá tuấn tú, mặc một bộ áo khoác dài màu trắng, trên áo thêu hình linh thú sống động như thật. Trước ngực hắn đeo một tấm huy chương hình tròn màu trắng, trên đó khắc ba cánh hoa sen màu vàng.
Đây là dấu hiệu của đầu bếp Tam Tinh. Ba cánh hoa màu vàng đại diện cho cấp bậc Tam Tinh. Huy chương đầu bếp Nhất Tinh chỉ có một cánh hoa màu đỏ, Nhị Tinh là hai cánh hoa màu cam, cứ thế suy ra. Cấp bậc càng cao, số lượng cánh hoa càng nhiều.
Màu sắc cánh hoa của đầu bếp từ Nhất Tinh đến Thất Tinh thay đổi theo thứ tự cầu vồng: Đỏ, Cam, Vàng, Lục, Lam, Chàm, Tím.
Huy chương Tinh Cấp là minh chứng tốt nhất cho năng lực của đầu bếp. Các thí sinh có mặt tại đây đều đeo huy chương thể hiện cấp bậc của mình trước ngực.
Chỉ có Tề Tu là ngực trống trơn, chẳng có vật trang trí nào. Cũng khó trách mọi người tại chỗ hiểu lầm, căn bản không coi hắn là đầu bếp tới dự thi.
“Cảm ơn đã khen ngợi, nhưng mà...” Dạ Phong dừng lại việc định nói với Tề Tu, quay đầu nhìn người mới tới, ánh mắt lười biếng lướt qua một vòng, “Ngươi là vị nào?”
Câu hỏi của Dạ Phong khiến nụ cười trên mặt người nọ cứng đờ. Bị hỏi thẳng thừng trước mặt bao nhiêu người thế này quả thật có chút xấu hổ. Trên đời này chuyện đau khổ nhất không phải là tình tay ba tay tư, mà là ta biết ngươi, còn ngươi lại chưa từng nghe nói về ta...
Tuy nhiên, nam tử kia rất nhanh che giấu sự lúng túng, cười thoải mái nói: “Chỉ là nhân vật nhỏ thôi, Dạ Đội trưởng không biết cũng phải. Ta xin tự giới thiệu, tại hạ là Trác Văn, đến từ Lưu Tiên Thành! Sư thừa Ma Trù Cổ Thắng!”
Lời này vừa thốt ra, đám thí sinh lập tức xôn xao. Trác Văn là ai thì có thể ít người biết, nhưng danh hiệu “Ma Trù” thì ai ở đây mà không biết?! Ai mà chưa từng nghe qua?!
“Lại là đệ tử của Ma Trù?!!”
“Hắn chính là đệ tử của Ma Trù sao? Thảo nào tuổi còn trẻ đã đạt tới Tam Tinh đầu bếp.”
“Ta còn tưởng là tin đồn, không ngờ đệ tử của Ma Trù lại thật sự tới tham gia tuyển rể.”
“Đúng vậy, ta cũng tưởng tin vịt... Thôi xong, lần này chúng ta hết hy vọng rồi.”
Mọi người bàn tán xôn xao. Nghe những lời này, trong mắt Trác Văn không tự chủ được toát ra vẻ đắc ý. Tuy nhiên, tia đắc ý đó được che giấu rất kỹ, ngoại trừ Tề Tu và Dạ Phong đứng đối diện, không ai nhận ra.
“Ồ? Đệ tử của Ma Trù?” Trong mắt Dạ Phong lóe lên vẻ kinh ngạc, quan sát hắn một lượt rồi thái độ lại trở về vẻ lười biếng, qua loa nói, “Thì ra là thế, thật là ngưỡng mộ đã lâu. Không biết đệ tử Ma Trù gọi ta lại có việc gì?”
Bị hỏi vậy, Trác Văn nhất thời cảm thấy lúng túng. Ai cũng nhìn ra hắn tiến lên chỉ để làm quen, chẳng có việc gì quan trọng. Bị hỏi thẳng mặt, lại thấy thái độ qua loa của đối phương, trong lòng hắn nảy sinh một tia không vui.
Nhưng hắn không biểu lộ ra mặt, định nhếch mép nói gì đó thì bỗng nhiên, người đi cùng Dạ Phong nãy giờ im lặng chợt mở miệng hỏi một câu đầy tò mò:
“Ma Trù là ai?”
Câu hỏi vừa dứt, không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Tất cả mọi người nhìn Tề Tu như nhìn người ngoài hành tinh. Tên này rốt cuộc từ xó xỉnh nào chui ra vậy? Đến cả Ma Trù cũng không biết?!!
Dạ Phong cũng nhìn Tề Tu với vẻ mặt cổ quái. Là một đầu bếp mà không biết Ma Trù là ai, ngươi đang tấu hài đấy à?!
Tề Tu mặt không đổi sắc nhìn lại mọi người. Hắn đúng là không biết Ma Trù là ai. Mặc dù từng nghe khách trong quán nhắc tới một lần, nhưng cũng chẳng để tâm, chỉ cảm thấy người này chắc là rất nổi tiếng!
Lúc này nghe nhắc lại, thấy mọi người đều biết rõ về Ma Trù này, hắn liền phát huy tinh thần “không biết thì hỏi”, trực tiếp đặt câu hỏi. Nhưng thấy phản ứng của mọi người, Tề Tu hơi nghi hoặc. Hắn hỏi một câu kỳ quái lắm sao???
“Ngươi thật sự không biết Ma Trù là ai?” Dạ Phong không nhịn được hỏi lại, ánh mắt nhìn Tề Tu đầy vẻ day dứt và không thể tin nổi. “Ta là người ngoại đạo còn biết, ngươi là một đầu bếp mà cũng không biết?”
Đầu bếp? Nghe hai chữ này, trong mắt các thí sinh đều lộ vẻ ngạc nhiên. Tên này là đầu bếp?
Bộ dạng này mà cũng tới tham gia thi tuyển rể???
Lại còn được Dạ Phong đội trưởng đích thân dẫn đường, tên này rốt cuộc có lai lịch gì??
Không huy chương, không dao động nguyên lực, nhìn như người thường, làm sao hắn qua được vòng sơ tuyển?
Trong nháy mắt, ánh mắt đổ dồn về phía Tề Tu trở nên phức tạp. Có thù địch, có dò xét, có tò mò, và cả khinh thường, coi rẻ...
Tóm lại, chịu đựng đủ loại ánh mắt mang nhiều hàm ý như vậy, Tề Tu vẫn giữ nguyên bộ mặt than, nhìn Dạ Phong hỏi một câu rất ngây thơ: “Tại sao ta nhất định phải biết?”
Dạ Phong nghẹn họng, há miệng định nói gì đó nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không biết nói gì cho phải.
Nhìn Tề Tu với vẻ mặt “chuyện đương nhiên”, như thể “các ngươi mới là người kỳ quái”, Dạ Phong cứ thế đứng hình, nghẹn nửa ngày không thốt nên lời.
Ngươi nói nghe có lý quá, ta lại không còn lời nào để chống đỡ...