Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 199: CHƯƠNG 199: HOÀNG ĐẾ GIÁ LÂM, MÀN DẠO ĐẦU CỦA CUỘC TUYỂN RỂ

Trên đầu Tề Tu, Tiểu Bạch vốn đang rục rịch xòe móng vuốt sắc bén định dạy dỗ đám người dám coi thường chủ nhân mình, bỗng khựng lại. Nó liếm liếm móng vuốt rồi lặng lẽ thu về. Thôi, không cần Đại gia ra tay, Đại gia cứ ngồi chờ xem kịch vui là được!

Thấy Tiểu Bát đang bị những ánh mắt xung quanh làm cho hoang mang dù không hiểu chuyện gì, Tiểu Bạch vỗ một cái vào đầu nó, lập tức khiến nó yên tĩnh lại.

Chỉ một lát sau, Trác Văn xếp trước Tề Tu đã bốc thăm xong. Hắn rút được số 38. Lúc rời đi ngang qua Tề Tu, Trác Văn nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi mới bước đi.

Đến lượt Tề Tu, nam tử cầm thẻ xăm quan sát hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Tên.”

“Tề Tu!” Tề Tu nhàn nhạt đáp.

Nam tử kia nghe xong liền tìm kiếm trong danh sách trên tay. Một lát sau tìm thấy, hắn ngẩng đầu ra hiệu cho Tề Tu có thể bốc thăm, thái độ có chút lạnh nhạt.

Dạ Phong đứng một bên cau mày nhưng không làm gì, ánh mắt đầy thâm ý liếc nhìn Tề Tu. Nếu chút rắc rối nhỏ này cũng không giải quyết được, thì cũng không có tư cách trở thành Phò mã của Tướng quân...

Tề Tu lờ đi đủ loại ánh mắt đang đổ dồn vào mình, đưa tay vào hộp bốc một cái. Lấy ra nhìn, là số 77!

Hắn giơ thẻ số lên trước mặt nam tử kia. Nam tử liếc nhìn con số, quẹt vài nét lên giấy, hô to: “Thí sinh số 77, Tề Tu!”

“Người tiếp theo!”

Theo tiếng hô, Tề Tu bước sang bên cạnh, nhường chỗ cho người phía sau.

Hắn thu thẻ số, quay người đi về phía khu vực chờ của thí sinh. Những người đã bốc thăm xong lúc này đều tập trung ở đó.

Thấy Tề Tu đi tới, phần lớn mọi người đều nhìn về hướng hắn thì thầm to nhỏ.

Thực ra, ở khoảng cách gần như vậy, Tề Tu thừa sức nghe thấy bọn họ nói gì. Chỉ là hắn cảm thấy những lời đó hoàn toàn không đáng nghe, quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy câu chê bai cũ rích.

Hắn tùy ý tìm một góc vắng vẻ, lẳng lặng chờ đợi thi đấu bắt đầu. Trong vòng vài mét quanh hắn tuyệt nhiên không có ai, hắn hoàn toàn bị cô lập!

Lúc này đang là giữa trưa, mặt trời gay gắt nhất. Trên quảng trường đã kích hoạt Băng Phong Trận. Công hiệu của trận pháp này thực ra giống như điều hòa nhiệt độ. Khi mở trận, nhiệt độ bên trong sẽ giảm xuống mức vừa phải, còn có từng cơn gió mát thổi qua, khiến người trong trận cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Không lâu sau, tất cả mọi người đều đã rút thăm xong, giờ thi đấu cũng đã điểm.

Trên ghế trọng tài, phần lớn giám khảo đã nhập tọa, chỉ có vài chiếc ghế cao nhất vẫn còn trống.

Bỗng nhiên, một người mặc áo bào màu chàm xuất hiện ở vị trí chính giữa khu vực trọng tài.

“Trần công công!” Hắn vừa xuất hiện, mấy vị trọng tài đã ngồi liền vội vàng đứng dậy hành lễ.

Những binh lính Ngự Vệ Đội và Thủ Vệ Quân thì lưng thẳng tắp, thần sắc càng thêm nghiêm túc!

Các thí sinh đang chờ đợi cũng nghiêm mặt đứng dậy. Khán giả hàng đầu cũng vậy, thấy người này xuất hiện liền im bặt, đứng lên khỏi chỗ ngồi.

Tuy nhiên, đám đông vây xem phía sau không nhìn thấy bóng người màu chàm kia nên vẫn ồn ào náo nhiệt.

Đúng lúc này, từ người mặc áo chàm bùng nổ một luồng uy thế kinh khủng, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ quảng trường. Uy thế này như sóng to gió lớn, mang theo khí thế dời non lấp biển! Khiến lòng người run sợ. Chỉ một giây sau, toàn bộ quảng trường im phăng phắc, không còn một tiếng động.

Tình huống này hiển nhiên khiến người kia hài lòng. Hắn vận nguyên lực, cao giọng hô: “Hoàng thượng giá lâm ”

Giọng nói chói tai, kèm theo nguyên lực như sóng âm khuếch tán ra bốn phương tám hướng, gần như cả kinh thành đều nghe thấy!

“Lộc cộc... lộc cộc...”

Ngay khi giọng nói vừa dứt, từ phía xa trên bầu trời truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Từ hướng Hoàng cung, một điểm đen xuất hiện, phóng to dần trong tầm mắt mọi người chỉ trong chớp mắt.

Đó là một chiếc xe ngựa màu vàng hoa lệ, nạm đầy châu báu ngọc thạch quý giá, chạm trổ hai con Ngũ Trảo Kim Long sống động, không giận tự uy.

Kéo xe là năm con ngựa trắng tuyệt đẹp. Cổ dài duyên dáng, đầu ngựa thanh tú, đôi mắt màu bạc lấp lánh có thần, hai tai nhỏ dựng đứng lanh lợi.

Trên cổ là bờm ngựa màu bạc được cắt tỉa chỉnh tề, tung bay theo từng nhịp chạy, tăng thêm vẻ uy vũ. Thân hình tráng kiện, tứ chi phủ lớp vảy bạc nhàn nhạt lóe sáng dưới ánh mặt trời. Cái đuôi trắng tinh phía sau chỉ cần khẽ phất cũng như tia chớp bạc, tiêu sái mười phần.

Đây là xe ngựa của Hoàng Đế, và năm con ngựa kia là Tuyết Mã Tứ Giai huyết thống thuần chủng nhất!

Hộ giá mở đường cho xe ngựa là hai hàng Sư Thứu Tam Giai đang bay lượn. Thân sư tử móng nhọn, đầu chim ưng có cánh, vảy vàng phủ kín người, đôi mắt xanh lam tinh quang lấp lánh.

Trên lưng Sư Thứu là các thành viên Ngự Vệ Đội đặc biệt bảo vệ Hoàng Đế, dẫn đầu là Đại đội trưởng Ngự Vệ Đội.

Dù là Tuyết Mã hay Sư Thứu, tốc độ đều cực nhanh. Chỉ trong vòng ba giây sau tiếng hô của Trần công công, chúng đã từ chân trời xa xăm xuất hiện ngay trên không trung quảng trường.

Chúng gầm lên một tiếng rồi dừng lại, lơ lửng giữa không trung ngay phía trên ghế trọng tài, nhìn xuống đám đông bên dưới.

“Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế!”

Ngay khi chiếc xe xuất hiện, đám đông như lúa gặp gió, rạp người quỳ lạy, cung kính hành lễ. Tiếng hô của vạn người hòa vào nhau tạo nên khí thế chấn động tâm can.

Trong số những người hành lễ, có người quỳ hai gối, có người quỳ một gối, cũng có người chỉ khom lưng chắp tay. Đây là sự khác biệt dựa trên thân phận và thực lực. Thực lực càng cao, hành lễ càng đơn giản, đó là đặc quyền của cường giả!

Đương nhiên, cũng có người không hành lễ. Kẻ to gan đó không ai khác chính là Tề Tu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!