Vừa nghĩ tới việc mình không giải thích được cứ thế mà xuyên không, Tề Tu liền không nhịn được cảm thấy một nỗi bi thương từ tận đáy lòng dâng lên!
Trong nỗi buồn man mác ấy, Tề Tu lại nhớ về tình cảnh lúc đó.
Khi ấy, Tề Tu mua xong cái chảo về đến nhà, vừa vặn là buổi trưa. Còn chưa ăn cơm, hắn định làm một món đơn giản là cơm rang trứng... Được rồi, thực ra là muốn trộm lười mà thôi!
Kết quả, đang lúc Tề Tu vui vẻ vừa hừ bài "Cơm Rang Trứng" của Dữ Trừng Khánh vừa đảo cơm, bên tai đột nhiên truyền đến một trận âm thanh:
"Tíc tíc tíc, cảm nhận được trù nghệ chính năng lượng, Hệ thống khởi động..."
Tề Tu đang mải mê xào cơm nên nghe không rõ, đến khi định lắng tai nghe kỹ thì âm thanh đã tắt ngấm, hắn còn tưởng mình bị ảo thính nên cũng chẳng để tâm.
Nào ngờ, ngay khi hắn định tắt bếp múc cơm ra, thanh âm kia lại vang lên:
"Đinh! Cảm nhận được năng lượng thể giải phóng mỹ thực chính năng lượng, Hệ thống bắt đầu quét hình..."
"Quét hình xác nhận! Đối phương là sinh mệnh thể carbon hạ đẳng, phù hợp quy tắc trói định của Hệ thống, bắt đầu trói định..."
"Ai?" Nghe thấy âm thanh quỷ dị vang lên bên tai, Tề Tu chợt cảm thấy rợn cả tóc gáy, vớ ngay lấy con dao thái trên thớt, phối hợp với cái xẻng cơm trên tay, bày ra tư thế phòng thủ!
"Là ai đang nói chuyện?" Ngay lúc Tề Tu cảnh giác nhìn quanh, muốn xem kẻ nào đang chơi khăm thì bên tai lại truyền đến âm thanh đó!
"30%... 60%... 90%... 100%... Đinh! Hệ thống trói định thành công! Đinh! Cảm nhận được thế giới xung quanh không phù hợp yêu cầu của Hệ thống... Tự động tìm kiếm thế giới thích hợp... Đinh! Tìm kiếm thành công, khởi động Không Gian Khiêu Dược!"
Thanh âm vừa dứt, chưa đợi Tề Tu kịp phản ứng, cái chảo trước mặt hắn bỗng phát ra một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt, sau đó mắt hắn tối sầm lại.
Khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở trong cửa tiệm này! Có vẻ như cửa tiệm này cũng là do Hệ thống tạo ra.
Mà hắn không biết là, ngay sau khi hắn biến mất...
"Oanh!"
Trong nháy mắt, một tiếng nổ vang trời dậy đất, toàn bộ căn nhà bị nổ tan tành, nhưng quỷ dị thay, nhà cửa hàng xóm xung quanh lại chẳng hề hấn gì.
Ngày hôm sau, bản tin đưa tin: "XX Tin Tức, tại đường XX thành phố XX tỉnh XX, nhà riêng của một nam tử độc thân xảy ra nổ khí ga, cảnh sát xác nhận nam tử đã tử vong tại chỗ, không tìm thấy thi thể..."
Đương nhiên, đối với tất cả những chuyện này, Tề Tu đã xuyên không hoàn toàn không hay biết!
Nghĩ đến việc mình xuyên không một cách lãng xẹt, Tề Tu không khỏi đen mặt. Mặc dù ở thế giới cũ, do hoàn cảnh sống nên tính cách Tề Tu có chút cô độc, lại rất "trạch" và sợ phiền toái, không có bạn bè gì, cũng chẳng có ai hay việc gì khiến hắn luyến tiếc, nhưng cứ thế mà bị ném sang một thế giới khác thì vẫn rất đau đầu...
Lúc mới tỉnh lại biết mình xuyên không, hắn còn thấy mới mẻ, hưng phấn, nhưng trải qua gần một tháng nay, hắn giờ hoàn toàn không còn tâm trạng đó nữa.
Ngày đầu tiên tỉnh lại, sau khi chấp nhận sự tồn tại của Hệ thống và biết rõ tình cảnh hiện tại, hắn liền nhận được nhiệm vụ: "Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Trong vòng một tháng bán ra một phần Cơm Trứng Ốp La, một phần Củ Cải Muối, một phần Mì Kéo Sợi Thủ Công!"
Ban đầu, vì chưa biết giá trị tiền tệ ở thế giới này, hắn còn tràn đầy lòng tin. Nhưng khi biết rõ thời giá, Tề Tu liền đối với nhiệm vụ này tràn đầy tuyệt vọng!
Tuy nhiên, nỗi tuyệt vọng ấy sau khi hắn lần đầu tiên nếm thử món ăn do chính tay mình làm ra dưới sự hỗ trợ của Hệ thống, liền dần dần nhen nhóm một tia hy vọng!
Thật sự là... ngon vãi chưởng!
Nhưng mà, ngon thì ngon, gần một tháng qua căn bản chẳng có mấy người đi vào cái ngõ hẻm này. Cho dù có vào, cũng chẳng mấy ai chú ý đến cái tiệm nhỏ tồi tàn này! Mà cho dù có chú ý, khi nhìn thấy cái giá "trên trời" kia, cũng đều bị dọa chạy mất dép!
Cho nên nói, cái gì mà "rượu thơm không sợ ngõ sâu", cũng toàn là lời nói nhảm!
Trong đầu suy nghĩ miên man, động tác trên tay Tề Tu cũng không ngừng nghỉ. Nhìn trứng trong chảo đã chín tới, hắn tắt bếp. Trong không khí đã tràn ngập mùi thơm đặc trưng của trứng chiên, khiến người ta không nhịn được mà thèm thuồng.
Mèo trắng ở cửa bếp ngửi thấy mùi thơm liền đứng dậy, đi đi lại lại trước cửa, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn vào trong phòng đầy nôn nóng, nhưng kỳ lạ là nó tuyệt nhiên không bước vào bếp nửa bước, dường như đang e ngại điều gì đó.
Chỉ chốc lát sau, Tề Tu bưng hai đĩa thức ăn đi ra, đặt lên cái bàn gần cửa bếp nhất.
Mèo trắng nhanh chóng nhảy lên bàn, không kịp chờ đợi mà lao vào ăn một trong hai đĩa.
Thực ra cái gọi là mỹ thực này chỉ là một đĩa cơm trắng, bên trên phủ một quả trứng ốp la to gấp đôi trứng gà ở Trái Đất, nhưng chính món ăn đơn giản ấy lại tỏa ra mùi thơm mê người khiến người ta nuốt nước miếng ừng ực.
Đây chính là công thức xuất phẩm từ Hệ thống, bao gồm cả các món khác trên thực đơn treo tường, đều là gói quà tân thủ mà Hệ thống tặng hắn.
Tề Tu cầm đũa lên bắt đầu ăn ngấu nghiến. Đừng nhìn đây chỉ là cơm trắng thêm trứng, ăn vào tuyệt đối ngon hơn gấp mấy lần bất kỳ thứ gì hắn từng ăn ở Trái Đất! Chẳng trách người ta nói "Hệ thống xuất phẩm, tất chúc tinh phẩm".
Trước kia hắn cảm thấy tài nấu nướng của mình tuy không thể nói là xuất sắc nhưng ít nhất cũng ăn được, nhưng từ khi ăn đồ Hệ thống làm, hắn liền không còn nghĩ như vậy nữa!
"Đã biết Hệ thống tốt, kí chủ hãy chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ, tăng cấp đi!" Hệ thống dùng giọng điệu đáng yêu nói trong đầu Tề Tu.
"Vậy ngươi cho phép ta ra ngoài quảng cáo món ăn trong tiệm chút đi!" Tề Tu nhổ nước bọt (than phiền).
"Không được! Ngươi là Trù Thần tương lai của Mục Vân Đại Lục, sao có thể làm chuyện hạ thấp đẳng cấp như vậy?" Hệ thống lập tức bác bỏ.
Tề Tu trong lòng trợn trắng mắt, không thèm để ý đến Hệ thống nữa, cúi đầu lùa cơm.
Ăn được một lúc, hắn lại không nhịn được nhìn sang con mèo trắng trên bàn.
Tiểu Bạch miêu này xuất hiện vào ngày thứ năm sau khi hắn đến thế giới này. Lúc đó Tề Tu vừa làm xong Cơm Trứng Ốp La, bưng ra đại sảnh chuẩn bị ăn, kết quả vừa ngồi xuống liền thấy vật nhỏ này ngồi ngay dưới chân.
Khi ấy, tên nhóc này dùng đôi mắt vàng kim đen láy mang theo khao khát vô hạn nhìn chằm chằm vào... đĩa cơm trên tay Tề Tu, hiển nhiên là bị mùi thơm hấp dẫn tới!
Nhìn bộ dạng đáng thương của nó, Tề Tu liền đại phát thiện tâm chia cho nó một nửa quả trứng. Đừng nhìn mèo trắng nhỏ con, tốc độ ăn của nó thì không chậm chút nào!
Sau khi ăn xong, mèo trắng ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt long lanh nhìn Tề Tu, rõ ràng là muốn xin thêm một phần nữa!
Tề Tu thấy nó thích đồ ăn của mình như vậy, tâm tình rất tốt, định làm thêm cho nó một phần. Kết quả, Hệ thống thông báo: Kí chủ ngoại trừ ba bữa một ngày, muốn ăn thêm thì phải trả tiền, dù là đồ ăn do chính hắn nấu cũng vậy! Còn đối với tất cả sinh mệnh thể khác, đều được tính là khách hàng!
Cho nên, đối mặt với ánh mắt cầu khẩn đáng yêu của mèo trắng, Tề Tu chỉ có thể nhún vai, đáp lại bằng ánh mắt bất lực.
Thấy bán manh không hiệu quả, mèo trắng lập tức trở mặt. Đôi mắt vàng kim tròn xoe trong nháy mắt biến thành thụ đồng (đồng tử dọc). Dưới lớp đệm thịt trắng trẻo lộ ra móng vuốt sắc bén, cái miệng nhỏ nhe ra lộ hàm răng nhọn hoắt, toàn thân mèo bắt đầu phình to, tản mát ra khí thế nguy hiểm kinh người.
Sự biến hóa này làm Tề Tu trợn mắt há hốc mồm, nhất thời không phản ứng kịp.
Khi hoàn hồn lại, mèo trắng đã biến thành kích thước to như con hổ, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp, nhưng lại không tấn công hắn.
Tề Tu hiểu ý nó, đây là đang uy hiếp hắn bắt hắn làm đồ ăn ngon. Hiểu ra, Tề Tu bật cười, chỉ chỉ thực đơn trên tường, trêu chọc nói: "Muốn ăn? Có thể a, chỉ cần ngươi trả tiền!"
Mèo trắng kia dường như nghe hiểu, nhìn thực đơn trên tường, cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi lại ngẩng đầu bất mãn nhìn hắn gầm nhẹ một tiếng. Mặc dù nghe không hiểu ngôn ngữ loài mèo, nhưng đại khái ý tứ thì Tề Tu đoán được: Chính là không có tiền chứ sao!
"Thế thì chịu thôi!" Tề Tu dang hai tay.
Đại miêu trắng nghe vậy thì cuống lên, lại gầm nhẹ mấy tiếng, lần này Tề Tu không hiểu.
Thấy hắn mặt đầy mờ mịt, hoàn toàn không hiểu ý mình, mèo trắng cào một cái xuống sàn nhà, tiến lên mấy bước.
Chưa đợi Tề Tu phản ứng, trên sàn nhà bỗng xuất hiện một vòng sáng màu đỏ khổng lồ, bao vây cả người lẫn thú vào giữa. Trên vòng sáng lưu chuyển những phù văn cổ đại nhỏ bé, nối liền với một đồ án Lục Mang Tinh đang từ từ xoay tròn, tỏa ra ánh sáng đỏ rực. Ở chính giữa là một chữ cổ của Mục Vân Đại Lục màu vàng nhạt: "Khế"...