“Ngu xuẩn, lải nhải cái gì, ngươi muốn cho cả thiên hạ biết đồ ăn ở đây có thể tăng cao tu vi sao!” Vương ca nói với giọng hận sắt không thành thép, nói xong còn lén lút nhìn quanh.
Trong đêm tối, một vầng trăng khuyết màu lam treo cao, tỏa ra ánh sáng xanh biếc. Lúc này mấy người vẫn chưa ra khỏi con hẻm Thạch Lâm, con hẻm chỉ rộng hơn một thước, hai bên đều là tường rào, trong hẻm ngoài bảy người ra không còn ai khác.
“Biết thì biết chứ, sao nào, chúng ta giúp đại sư tuyên truyền, lần sau đi không chừng còn được giảm giá đấy!” Người đề nghị kia cười ha hả nói.
“Ngươi ngốc à, người khác biết thì họ cũng đến ăn, đến lúc đó tu vi của họ cũng tăng lên, chúng ta còn có lợi gì nữa!” Nam nhân răng vàng khè trong mấy người bị lời của Vương ca thức tỉnh, hạ thấp giọng nói, “Chúng ta nên lén lút đến đây ăn, lặng lẽ tăng tu vi của mình, đến lúc đó dù bị người khác phát hiện, chúng ta cũng đã chiếm được tiên cơ rồi.”
Mấy người chưa nghĩ ra lúc này mới bừng tỉnh. Nam nhân mặt rỗ vỗ tay một cái, tức giận nói: “Hai tỷ đệ nhà Ninh Vương Phủ đó thật quá âm hiểm, họ chắc chắn đã sớm phát hiện ra quán này, rồi giấu nhẹm đi, lén lút đến quán thưởng thức món ngon, tăng tu vi của mình! Thật quá gian trá, nói đến đây chúng ta còn phải cảm ơn tên Tôn Vĩ kia nữa, nếu không phải hắn chúng ta còn không đến quán cơm nhỏ này đâu!”
“Không sai, ha ha.” Một người cười to, ngay sau đó gã mập này cười xong lại khổ não hỏi, “Tu vi chúng ta tăng lên chắc chắn không giấu được người có tu vi cao hơn, nếu bị hỏi thì làm sao bây giờ? Hơn nữa đồ ăn trong quán này đắt như vậy, chúng ta cũng không ăn được mấy bữa.”
Lời này nhắc nhở những người đang vui đến choáng váng. Bảy người họ đều là dân bản xứ ở kinh đô, mấy đời đều sống ở đây, tuy giàu có hơn dân thường rất nhiều, nhưng cũng không xa xỉ đến mức ngày ngày dùng linh tinh thạch ăn cơm.
“Muốn nhìn ra tu vi của một người ít nhất phải cao hơn đối phương một cấp, trong những người chúng ta quen biết cũng chỉ có Đại Đồ đạt tới Tam Giai, đến lúc đó cố gắng tránh hắn đi là được.” Vương ca tùy ý trả lời vấn đề thứ nhất, khi trả lời vấn đề thứ hai, hắn lộ ra nụ cười giảo hoạt, “Về phần lo không ăn được nhiều bữa, hôm nay chúng ta không phải đã ăn quỵt rồi sao? Cứ lặp lại chiêu cũ là được!”
“Ý kiến hay, vẫn là Vương ca lợi hại!” Gã mập khen, mấy người kia cũng đều khen không ngớt lời.
Nam tử răng vàng khè nhớ lại hành động Tề Tu từ chối mình gọi cơm chiên trứng, con ngươi đảo một vòng, không có ý tốt đề nghị: “Chúng ta còn có thể lén lút tung tin quán này là hắc điếm, như vậy quán không có khách, bảy người chúng ta đi thì có thể bắt lão bản giảm giá!”
Sáu người nghe xong, mặt mày vui mừng, biện pháp này cũng được đấy. Nhưng cũng có người lo lắng, một nam nhân da ngăm đen trong đó do dự nói: “Làm vậy có được không, lỡ như bị đại sư biết không cho chúng ta ăn thì làm sao?”
“Sợ gì, không để hắn biết là được.” Nam tử răng vàng khè thản nhiên nói, lại đề nghị, “Nói không bằng làm, hay là chúng ta đi ngay bây giờ đi!”
Mấy người nghĩ lại thấy cũng có lý, nghe hắn đề nghị cũng không ai phản đối.
Vương ca suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì bắt đầu từ Nguyệt Hạ Tửu Quán đi. Nơi đó tin tức lưu thông nhanh nhất.”
Mấy người gật đầu, vô cùng đồng ý, bắt đầu đi về hướng Nguyệt Hạ Tửu Quán.
“Hầu Tử, không ngờ ngươi lại âm hiểm như vậy.” Trên đường đi, gã mặt rỗ khoác vai nam tử răng vàng khè, cười trêu chọc.
“Đúng vậy, thật không nhìn ra!”
“Đi đi đi, người được lợi cũng đâu chỉ có mình ta.”
“Ôi ha ha.”
Mấy người trêu chọc nhau, bá vai bá cổ đi ra khỏi con hẻm.
Sau khi mấy người rời đi, từ trong con hẻm không một bóng người bước ra một nam nhân mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang. Nam nhân sờ cằm, hứng thú lẩm bẩm: “Một hắc điếm mở ở nơi hẻo lánh có thể tăng Nguyên Lực? Tỷ đệ Ninh Vương Phủ… Tôn Vĩ… Thú vị, thú vị, thật sự thú vị.”
Trong mắt người này lóe lên một tia hứng thú, không ngờ vì không có nhiều thời gian mà đi đường tắt, lại nghe được có người đang nói về hai chị em Ninh Vương Phủ, nhất thời tò mò mà lại có được một tin tức như vậy, thật là một niềm vui bất ngờ.
“A… Xem ra phải đến quán này xem thử.” Nam nhân lẩm bẩm một câu, nghĩ đến việc mình vì nghe lén mấy người đối thoại mà lãng phí không ít thời gian, hắn một tay chắp sau lưng, nhấc chân bước một bước, liền biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã ở trên đường Thái Ất cách đó không xa…
Tề Tu đóng cửa xong, liền tắm rửa rồi đi ngủ. Con mèo trắng kia ngoài ăn ra chính là ngủ, tự nhiên cũng ngủ cùng.
Về phần mấy người kia sau khi rời đi đã tận tâm tận lực bôi nhọ quán nhỏ của hắn như thế nào thì Tề Tu không hề hay biết.
Chính vì sự bôi nhọ không để lại dấu vết của bảy người này, mà các ngõ lớn ngõ nhỏ trong kinh đô đều có những cuộc đối thoại như sau: “Này, ngươi nghe nói chưa?”
“Chuyện gì?”
“Kinh đô chúng ta có một hắc điếm, một đĩa cơm chiên trứng chỉ đáng giá hai ngân tệ mà bán tới mười linh tinh thạch, ngay cả Tôn đại thiếu gia cũng bị lừa.”
“Xì… Có gì đâu, lúc Tôn đại thiếu gia bị treo trên đường Thái Ất ta còn ở hiện trường. Ta còn nghe nói lão bản rất cổ quái, chỉ cần đi qua cửa quán của hắn là sẽ bị kéo vào ép gọi món, nếu không trả nổi tiền sẽ bị lột sạch quần áo treo lên đường Thái Ất thị chúng.”
“Thật hay giả?”
“Dĩ nhiên, lừa ngươi làm gì.”
“Không ngờ nha, xem ra sau này phải đi vòng qua quán đó, ta cũng không muốn bị lừa.”
Làm việc cả một đêm, bảy người tụ tập lại một chỗ, trên mặt không giấu được vẻ mệt mỏi, nhưng trong mắt lại hưng phấn chưa giảm.
Nghe được cuộc đối thoại trên, bảy người ngầm hiểu ý nhau mà mỉm cười, lén lút đi đến một góc không người, bắt đầu nhỏ giọng báo cáo kết quả cho nhau.
“Bên các ngươi tình hình thế nào?” Vương ca hỏi.
Nam tử răng vàng khè tự đắc nói: “Yên tâm, không vấn đề gì.”
“Bên ta cũng vậy, rất thuận lợi.” Nam nhân mặt rỗ nói.
“Ta cũng thế.”
Mấy người nhao nhao lên tiếng. Kết quả thuận lợi như vậy khiến mấy người vui mừng khôn xiết, cuối cùng vẫn là Vương ca nhắc nhở: “Được rồi, chúng ta đã ra ngoài cả đêm, nên về thôi, tránh để người khác chú ý. Sau khi về nếu có người hỏi các ngươi tối nay đi đâu, các ngươi cứ nói ở nhà ta đánh bài cả đêm.”
Bảy người không có ý kiến, bình thường mấy người thường xuyên tụ tập đánh bài thâu đêm, cái cớ này quả thật sẽ không ai nghi ngờ. Lại thương lượng một hồi, bảy người tự về nhà mình…
Trên Mục Vân Đại Lục, tất cả mọi người đều có thể tu luyện Nguyên Lực, chỉ là do hạn chế về tư chất, công pháp và tài nguyên, cấp bậc giữa các tu sĩ chênh lệch rất lớn. Dân chúng bình thường tuy có thể tu luyện nhưng tốc độ tuyệt đối không thể so với con em quý tộc có tài nguyên, có tư chất, có công pháp. Lâu ngày, khoảng cách này càng kéo dài, trừ phi là loại người có tư chất nghịch thiên, mới có thể sánh ngang với những người có điều kiện ưu việt.
Nếu tin tức quán nhỏ của Tề Tu có thể tăng tu vi truyền ra, có thể tưởng tượng được sẽ gây ra náo động lớn đến mức nào; nhưng trớ trêu thay, tin tức truyền ra lại hoàn toàn ngược lại, gây ra chấn động tự nhiên cũng hoàn toàn ngược lại.