Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 261: CHƯƠNG 250: CHÂN TƯỚNG PHƠI BÀY, ÂM MƯU CỦA NHẬT MINH ĐẾ QUỐC

Mấy ngày sau, tại Tây phòng Ngự Thư Phòng trong Hoàng Cung.

“Xoảng!”

Chiếc chén trà màu trắng khảm rồng vàng bị ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành. Mảnh sứ vỡ dính lá trà xanh biếc, nước trà chảy lênh láng trên mặt đất.

Trong đại điện đứng mấy chục người, trong đó có Ninh Vương Ngải Minh, Thừa tướng Chu Thăng, Tam Hoàng Tử Mộ Hoa Qua, Tứ Hoàng Tử Mộ Hoa Bách, Lan Tướng quân Mộ Hoa Lan, Mặc Tướng quân Ngả Tử Mặc, Lại Bộ Thượng thư Tôn Tường, Võ Trạng Nguyên Hàn Khiêm, Đại đội trưởng Ngự vệ đội, Ngự Sử đại phu, cùng các đại thần các bộ.

“Nhật Minh Đế Quốc!” Hoàng Đế ngồi trên long ỷ, sắc mặt mười phần âm trầm, trong mắt tràn đầy lửa giận, gằn từng chữ phun ra bốn chữ này.

Phản ứng của những người đứng trong đại điện không đồng nhất. Có người cũng lộ ra biểu tình giận dữ, có người cúi thấp đầu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim coi mình như khúc gỗ, cũng có người sắc mặt từ đầu đến cuối vô cảm ổn định, dĩ nhiên, trong đó cũng có người nhíu mày, ánh mắt lộ ra chút lo lắng.

Khoảng cách từ ngày ba tên tu sĩ Thất Giai tự bạo đã qua bốn ngày.

Ngày ấy, Hoàng Đế trở lại trong cung liền truyền gọi đại thần trong triều, thương nghị chuyện này.

“Phụ hoàng...”

“Phụ hoàng.”

Kèm theo hai giọng nói một trước một sau, Mộ Hoa Bách và Mộ Hoa Qua đi vào Ngự Thư Phòng, hành lễ với Hoàng Đế trên long ỷ.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, lại quay đầu quan tâm hỏi Hoàng Đế: “Phụ hoàng, người có bị thương không?”

“Phụ hoàng, người đã truyền Ngự y xem qua chưa?”

Lần nữa cùng lên tiếng, Mộ Hoa Bách và Mộ Hoa Qua lại nhìn nhau một cái. Đang định nói thêm gì đó, Hoàng Đế không nhịn được phất tay nói: “Được rồi, hai người các ngươi yên tĩnh chút, trẫm đã xem qua Ngự y.”

Hai người thức thời không nói thêm gì nữa, im lặng đứng sang một bên.

Chỉ chốc lát sau, mấy vị đại thần trong triều vội vội vàng vàng tới đại điện. Nhìn thấy Hoàng Đế bình yên vô sự đều thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán. Hoàng Đế bị ám sát, đây không phải chuyện nhỏ, nhất là chuyện này còn huyên náo lớn như vậy, cơ hồ mọi người đều biết. Bọn họ nhận được tin tức thì hồn vía đều muốn bay mất.

Lúc này thấy Hoàng Đế, vội vàng bắt đầu biểu đạt sự quan tâm cùng sợ hãi của mình.

Đối với những lời này, Hoàng Đế lý cũng không thèm lý, liếc bọn họ một cái, không nói gì. Những đại thần kia thấy Hoàng Đế như vậy, rối rít ăn ý ngậm miệng, lẳng lặng đứng trong đại điện làm cây cột.

Toàn bộ đại điện yên tĩnh chỉ còn lại tiếng Hoàng Đế phê duyệt tấu chương. Trần công công đã băng bó vết thương đứng một bên mài mực. Chờ đến khi người hầu như đều đến đông đủ, chỉ thiếu Thừa tướng, Hoàng Đế cau mày hỏi: “Thừa tướng đâu?”

Giọng điệu hắn có chút không vui. Lúc này Thừa tướng lại còn chưa xuất hiện, quả thực là không đem hắn vị Hoàng Đế này để vào mắt!

“Thừa tướng đến!” Hoàng Đế vừa dứt lời, tiếng thông báo của tiểu thái giám từ ngoài điện truyền vào. Ngay sau đó bóng dáng Thừa tướng đi vào.

Vừa vào đến nơi, Thừa tướng liền hành lễ với Hoàng Đế: “Hoàng thượng thứ tội, thần trên đường vào cung nhận được tin tức nói bắt được mấy tên loạn thần tặc tử thừa dịp loạn bỏ trốn, cố ý đi xử lý chuyện này nên mới tới chậm. Vạn hạnh, thần đi kịp thời, lúc này đã đem những kẻ đó nhốt vào Ứng Thiên Phủ.”

“Ừ.” Hoàng Đế đáp một tiếng. Nhắc đến những kẻ này sắc mặt ngài có chút âm trầm. “Được rồi, người đều đã đến đông đủ, đem tình trạng gần đây báo cáo một lần.”

“Hoàng thượng, thần biết được...” Bên dưới lập tức có người bước ra đem tình huống mình biết nói một lần. Ngay sau đó những người khác cũng lần lượt báo cáo tin tức và công việc phụ trách.

“Phụ hoàng, những kẻ này thật là tội đáng chết vạn lần, thật là ăn gan hùm mật gấu, dám ra tay với Phụ hoàng, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua bọn họ!” Tam Hoàng Tử sau khi nghe xong giận dữ nói.

“Tam Hoàng Tử nói đúng, Hoàng thượng, chuyện này nhất định phải điều tra kỹ.”

“Tuyệt đối không thể bỏ qua.”

Mộ Hoa Qua vừa dứt lời, liền có mấy đại thần hùa theo, nhưng phần lớn người đều im lặng.

“Được rồi, trẫm biết. Trẫm bây giờ muốn biết là, cao thủ giải quyết ba tên tu sĩ Thất Giai tự bạo kia là ai!” Hoàng Đế trầm mặt nói, đưa mắt nhìn về phía Ninh Vương. Vừa rồi tất cả mọi người đều mở miệng, hết lần này tới lần khác tin tức hắn muốn nghe nhất từ Ninh Vương lại thủy chung không thấy nói.

Câu hỏi này vừa ra, tất cả mọi người trong đại điện đều chuyển hướng nhìn Ninh Vương. Trong lòng bọn họ đối với vị cao nhân này cũng hết sức tò mò.

Bị mọi người nhìn chăm chú, Ninh Vương im lặng một lát rồi nói: “Hoàng thượng, chuyện này vi thần muốn báo cáo riêng với Hoàng thượng.”

Ý tứ của Ninh Vương rất rõ ràng, người tại chỗ đều hiểu. Hoàng Đế cũng minh bạch, không hỏi thêm mà mở miệng ban bố nhiệm vụ cho mọi người: “Đội trưởng Ngự vệ đội, Lão Tam, Lão Tứ, chân tướng sự kiện lần này giao cho các ngươi cùng Hình Bộ Thượng thư đồng thời điều tra kỹ!”

“Vâng.” Những người bị điểm danh đồng thanh đáp.

“Hộ Bộ bắt đầu kiểm kê tổn thất do sự kiện lần này gây ra, Công Bộ...” Hoàng Đế đâu ra đấy ban bố từng mệnh lệnh, giao nhiệm vụ lớn nhỏ cho mọi người, sau đó nói: “Những người khác lui ra đi, Ninh Vương ở lại.”

Nghe vậy, những người khác rối rít lui ra khỏi đại điện. Toàn bộ Tây phòng chỉ còn lại Hoàng Đế, Ninh Vương và Trần công công.

“Bây giờ có thể nói rồi chứ.” Hoàng Đế nói.

“Hoàng thượng, là...”

Ninh Vương đem tin tức mình biết đều nói cho Hoàng Đế. Hoàng Đế nghe xong, trên mặt cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Ngươi nói, kẻ ra tay là con mèo trắng vô hại kia?” Hoàng Đế không xác định hỏi lại.

“Đúng vậy!” Ninh Vương khẳng định.

Tâm tình Hoàng Đế lúc này chỉ có một câu “Ngươi đang trêu chọc trẫm sao!” để hình dung. Con mèo rừng kia hắn cũng đã gặp, nhìn thế nào cũng chỉ là con mèo bình thường, hoàn toàn không có gì đặc biệt. Nhưng bây giờ lại bị Ninh Vương nói thành “cao thủ” giải quyết ba tên tu sĩ Thất Giai tự bạo. Nhìn thế nào cũng giống như đang đùa giỡn.

Nhưng tính cách Ninh Vương Hoàng Đế biết rõ, hắn không phải người sẽ đùa kiểu này. Như vậy chỉ có thể nói, chuyện này là thật!

Cuối cùng Hoàng Đế im lặng rồi nói: “Ngươi đi thăm dò tư liệu về quán cóc này, còn cả thân phận của tên tiểu chủ tiệm kia. Trẫm muốn biết, hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào! Tới kinh đô có mục đích gì!”

“Vâng.” Ninh Vương đáp, dưới sự ra hiệu của Hoàng Đế đi ra khỏi đại điện.

Sau bốn ngày, tin tức tra được: kẻ cầm đầu “sự kiện tự bạo” là địch quốc Nhật Minh Đế Quốc. Lúc này mới có chuyện xảy ra ở đầu chương.

“Ba tên tu sĩ Thất Giai tự bạo, thật là đại thủ bút, trẫm thật là coi thường bọn họ!” Hoàng Đế cố nén lửa giận trong lòng, nhưng vô dụng, chỉ cảm thấy càng phát ra tức giận. Nếu như ba tên tu sĩ Thất Giai kia thật sự tự bạo ở kinh đô, nếu như không có người ngăn cản, như vậy toàn bộ kinh đô sẽ bị hủy diệt một nửa. Tổn thất thương vong bao lớn không nói trước, lòng người rung động chính là một phiền toái không nhỏ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!