Dần dần, mỗi lần gọi món nàng đều sẽ chia một nửa cho Tiểu Bạch, rõ ràng chính mình ăn cũng không đủ, nhưng lần nào cũng vui vẻ làm vậy. Mà kẻ tham ăn Tiểu Bạch mỗi lần cũng không chút khách khí nhận lấy.
Tiểu Bạch ăn món ngon trước mặt, nhìn Tần Vũ Điệp đang đắm chìm trong mỹ thực lộ ra nụ cười, híp mắt mèo, gãi gãi râu. Chậc chậc, nể tình ngươi chia đồ ăn cho đại gia, đại gia sẽ nói giúp vài câu trước mặt Lười Tu, còn được hay không thì không quan hệ gì tới đại gia!
“Chiêm chiếp!” Tiểu Bát không biết từ đâu chui ra, mắt nhìn chằm chằm vào phần ăn trước mặt Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch ghét bỏ liếc nó một cái, nhưng vẫn chia một nửa phần của mình cho nó.
Tiểu Bát lập tức cao hứng múa may xúc tu.
Chờ đến khi khách trong quán đi hết, Tề Tu từ trong bếp đi ra định nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục luyện tập độ thuần thục.
Lúc này, Tiểu Bạch đang nằm trên quầy bar bỗng nhiên nhảy dựng lên, làm Tề Tu vừa ngồi xuống ghế xoay giật mình thon thót.
“Làm gì đấy?” Tề Tu liếc xéo con mèo nhất kinh nhất sạ.
“Lười Tu, hỏi ngươi một chuyện!” Tiểu Bạch thần sắc nghiêm túc nhìn Tề Tu.
Dáng vẻ ngưng trọng kia làm Tề Tu thập phân hoài nghi có phải xảy ra đại sự gì không! Sắc mặt hắn nghiêm lại: “Nói.”
“Ngươi có biện pháp giảm cân không?” Tiểu Bạch nghiêm túc hỏi, bộ dạng như đang hỏi một vấn đề sống còn của nhân loại.
“Cái gì?” Tề Tu hoài nghi mình nghe nhầm, không xác định hỏi lại.
“Ngươi có biện pháp giúp người ta giảm cân không?” Tiểu Bạch kiên nhẫn lặp lại.
“Ngươi muốn giảm cân?” Tề Tu quét mắt nhìn thân hình con mèo trắng, “Thật ra ta thấy vóc dáng ngươi vừa vặn, béo gầy vừa phải, căn bản không cần giảm cân!”
Tiểu Bạch thiếu chút nữa một móng vuốt tát vào mặt hắn. Béo gầy vừa phải?! Có phải còn muốn thêm câu khẩu vị vừa vặn không hả?!
Bất quá nghĩ tới mục đích của mình, Tiểu Bạch kìm nén lại, lườm hắn một cái, tức giận nói: “Ban đầu là cái tên không biết xấu hổ kia bảo ta béo lên!”
Nó đang nhắc đến lần Mộ Hoa Qua tới quán ăn xong, Tề Tu bảo hắn béo!
Tề Tu dĩ nhiên biết, nhưng hắn vẫn làm ra vẻ vô tội nhìn Tiểu Bạch, mặt đầy mờ mịt. Ai cơ?
Trong lòng lại không ngừng lẩm bẩm: Có gì đó sai sai, tên này lại không xù lông? Chậc chậc.
Tiểu Bạch không biết suy nghĩ của Tề Tu, nhưng nó cũng không vòng vo. Mặc dù có chút ngượng ngùng, nó vẫn đi thẳng vào vấn đề: “Chính là Tần Vũ Điệp, cô gái mập mạp kia, ngươi có thể giúp nàng gầy xuống không?”
“Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ: Giải cứu thực khách thiếu nữ mập mạp đang lâm vào thống khổ, giúp đỡ thiếu nữ giảm cân thành công!”
Giọng nói của Hệ thống vang lên trong đầu Tề Tu. Tề Tu chớp mắt, không ngờ Hệ thống lúc này lại nhảy ra tham gia náo nhiệt. Xem ra việc giúp Tần Vũ Điệp giảm cân là bắt buộc rồi!
Bất quá trong lòng dù đã quyết định giúp, nhưng hắn vẫn muốn trêu chọc Tiểu Bạch một chút. Cho nên hắn tựa cười mà không phải cười nhìn Tiểu Bạch: “Ăn của người ta nhiều đồ ngon như vậy, rốt cuộc cũng biết báo đáp rồi sao?”
“Hừ!” Tiểu Bạch hừ nhẹ một tiếng, “Đại gia chỉ là muốn cho ngươi cơ hội biểu hiện thôi. Linh hồn Tần Vũ Điệp hiển hiện ra rất đẹp đấy.”
“Thì liên quan gì tới ta?” Tề Tu khoanh tay, bình thản hỏi lại.
Tiểu Bạch nghe hắn không chối, biết hắn có cách giúp nàng gầy đi, chỉ là có muốn ra tay hay không thôi.
Nhưng Tiểu Bạch suy nghĩ một chút, phát hiện mình chẳng có cách nào bắt Tề Tu ra tay. Uy hiếp? Căn bản không uy hiếp được. Làm nũng? Dường như Lười Tu không ăn bộ này, hơn nữa đại gia là đực rựa...
Dụ dỗ? Nó dường như không có bảo bối gì... Khoan đã, nó dường như thật sự có một cái bảo bối.
Nghĩ đến món bảo bối mình vô tình nhặt được, Tiểu Bạch hưng phấn nói: “Lười Tu, ngươi giúp đỡ thì ta sẽ cho ngươi một cái đại bảo bối.”
“Ồ?” Tề Tu vốn chỉ định trêu Tiểu Bạch, nghe vậy liền hứng thú, “Bảo bối gì?”
Tiểu Bạch không phải linh thú bình thường, thứ được nó coi là bảo bối chắc chắn không phải phàm vật. Tề Tu trong lòng dâng lên sự mong đợi.
Tiểu Bạch hiến bảo, từ trong dị không gian tùy thân móc ra một khối... đá đen thùi lùi?
Tảng đá này chỉ to bằng hai bàn tay nam tử trưởng thành, toàn thân đen nhánh, có độ bóng, hình thù không quy tắc.
Tề Tu cạn lời cầm tảng đá lên xem xét, lật qua lật lại trong lòng bàn tay. Nhưng dù quan sát thế nào, tảng đá này ngoại trừ màu đen kỳ lạ ra thì nhìn y hệt một hòn đá bình thường, không cảm nhận được chút linh khí hay đặc thù nào.
“Đây là cái gì?” Không nhìn ra manh mối, Tề Tu chuyển tầm mắt sang Tiểu Bạch đang tranh công.
“Bảo bối tốt.” Tiểu Bạch chớp mắt trả lời.
Tề Tu lườm nó một cái, trong lòng hỏi Hệ thống: “Hệ thống, có thể kiểm tra xem đây là cái gì không?”
“Là một hòn đá bình thường!” Hệ thống nhanh chóng trả lời.
Được rồi, khóe miệng Tề Tu co giật. Lần này thì hoàn toàn cạn lời, hoài nghi nhìn Tiểu Bạch. Tên này đang trêu chọc mình sao???
“Bất quá.” Ngay khi Tề Tu định hỏi tội Tiểu Bạch, Hệ thống bỗng nhiên lên tiếng.
“Cái gì?” Nghe được hai chữ này, Tề Tu theo phản xạ hỏi lại thành tiếng.
“Đại gia nói, là bảo bối tốt!” Tiểu Bạch tưởng Tề Tu đang nói chuyện với nó, lặp lại lời mình.
Tề Tu không để ý đến nó, vì lúc này Hệ thống nói tiếp: “Bất quá, bên trong tảng đá này bao hàm một khối Thương Lôi Thạch. Mặc dù diện tích chỉ bằng một nửa tảng đá này, nhưng cũng rất tốt.”
Thương Lôi Thạch! Nghe được cái tên này, mắt Tề Tu không khỏi trợn to. Dù là người điềm tĩnh như Tề Tu lúc này cũng cảm thấy kinh ngạc.
Thương Lôi Thạch, loại đá thuộc tính Lôi, chứa đựng Lôi Điện Chi Lực uy lực thập phân to lớn. Một viên Thương Lôi Thạch cỡ bàn tay như vậy, coi như là tu sĩ Lục Giai đụng phải cũng sẽ bị thương.
Thương Lôi Thạch hình thành như thế nào không ai biết, địa điểm xuất hiện cũng không có quy luật. Điều duy nhất biết được là mỗi một khối Thương Lôi Thạch hình thành đều cần trải qua ngàn năm diễn biến. Ngay cả như vậy, Thương Lôi Thạch ngàn năm cũng chỉ to bằng nắm tay trẻ con.
Tề Tu ngưng thần nhìn hòn đá tầm thường trong tay. Nếu như khối Thương Lôi Thạch bên trong thật sự to bằng bàn tay người lớn, vậy thì nó đã trải qua vạn năm!
Vạn năm Thương Lôi Thạch, đó thật đúng là một khối đại bảo bối!..