Ngả Tử Ngọc không ngừng giãy giụa trong lòng nàng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thoát khỏi vòng tay của Ngả Vi Vi. Tình cảnh này càng làm hắn buồn bực, bất mãn nói: “Buông ra... Còn không buông ta giận đấy!”
Vừa nói, Ngả Tử Ngọc bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng hắn cũng không coi là chuyện to tát gì.
“Được được được, tỷ tỷ buông ra!” Ngả Vi Vi xoa đầu Ngả Tử Ngọc, buông hắn ra, vai vẫn hơi run rẩy, ý cười trong mắt chưa tan.
Ninh Vương và mấy người còn lại đều mặt đầy ý cười nhìn hai chị em đùa giỡn.
Ngả Tử Ngọc thoát khỏi vòng tay Nhị tỷ, vuốt lại mái tóc hơi rối, chỉnh đốn y phục. Sau đó hắn chợt phát hiện tất cả mọi người trong đại sảnh đều đang nhìn hắn với vẻ mặt hâm mộ, ghen tị, hận.
Ngả Tử Ngọc có chút buồn bực gãi má, hoàn toàn không hiểu mình chọc giận mọi người lúc nào. Thôi kệ, không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, dù sao ánh mắt kiểu này hắn thấy nhiều rồi.
Nếu những kẻ đang đỏ mắt nhìn Ngả Tử Ngọc biết suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ gầm lên: Mẹ kiếp, ngươi không biết? Thật là thân ở trong phúc không biết phúc, Lão Tử cũng muốn được kinh đô đệ nhất mỹ nhân úp mặt vào ngực a!!
Đương nhiên lời này bọn họ chỉ dám nghĩ trong lòng, bảo nói ra thì chưa chắc đã dám.
Trong lúc cười đùa, thời gian trôi qua, các món ăn nhóm Ngả Tử Ngọc gọi bắt đầu lần lượt được bưng lên.
Trong nhóm bọn họ, Ngả Tử Ngọc, Ngả Vi Vi, Ngả Tử Mặc, Mộ Hoa Lan đều là khách quen của tiệm nhỏ. Chỉ có Ninh Vương Ngải Minh và Ninh Vương Phi là lần đầu tiên tới dùng cơm.
Khi nhìn thấy những món ăn này, ngửi thấy mùi thơm trong không khí, cho dù là Ninh Vương Ngải Minh cũng không nhịn được thèm thuồng, nhất là khi Phi Long Canh được bưng lên, cơn thèm ăn của hắn càng trở nên mãnh liệt.
Trong mắt Ngải Minh lóe lên vẻ ngưng trọng, nhưng trong chớp mắt liền ẩn đi, khôi phục lại vẻ bình lặng. Chớ nhìn hắn mặt ngoài vẫn lạnh tanh, tưởng như rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng kinh hoàng. Tu sĩ đến Lục Giai là có thể Tích Cốc (nhịn ăn), mà hắn đã là Thất Giai đỉnh phong, đã sớm Tích Cốc không cần nạp ngũ cốc tạp lương. Chưa kể khi đến Thất Giai, ngũ cảm càng thêm nhạy bén, những món ngon thế nhân ca tụng, vào miệng hắn chỉ có thể coi là tạm được. Giống như món ăn Lý Đại đầu bếp làm, lần đầu hắn ăn còn miễn cưỡng thấy ngon, nhưng những lần sau thì thấy bình thường.
Vậy mà lần này, mấy món ăn trước mặt lại rõ ràng khơi dậy cơn thèm ăn của hắn, khiến hắn có xúc động muốn ăn ngay lập tức!
Điều này quả thực không thể tin nổi. Phải biết cho dù là Lục Tinh đầu bếp làm món ngon hắn cũng chỉ cảm thấy mùi vị không tệ mà thôi, còn lâu mới có được xúc động rõ ràng như vậy.
Chuyện này... Chẳng lẽ đối phương là Thất Tinh đầu bếp??? Trong lòng Ngải Minh nảy ra một ý nghĩ không tưởng. Không không không, không thể nào. Hắn mặc dù không nhìn thấu tu vi của Tề Tu, nhưng có thể thấy được cốt cách thân thể hắn còn rất trẻ. Hắn còn rất trẻ, điểm này không lừa được người.
Chính vì nhìn ra tuổi tác của Tề Tu, mọi người khi không cảm nhận được dao động nguyên lực trên người hắn đều coi hắn là người thường.
Còn trẻ như vậy, thậm chí còn là vị thành niên, sao có thể là Thất Tinh đầu bếp?!! Nói ra ai tin?!
“Đang nghĩ gì thế? Ăn đi, mùi vị không tệ đâu.” Ninh Vương Phi thấy Ninh Vương vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm bát Phi Long Canh, liền trực tiếp múc cho hắn một bát cháo, gắp thêm ít thịt Phi Long bỏ vào, đặt trước mặt hắn. Người khác không biết còn tưởng hắn đang suy tư đại sự quốc gia, nhưng vợ chồng nhiều năm sao nàng không biết hắn chẳng qua là đang ngẩn người mà thôi.
“Ừ.” Ninh Vương hoàn hồn, mặt vô biểu tình đáp một tiếng, cầm thìa lên, khuấy nhẹ bát cháo. Linh khí nồng nặc như sương trắng thực chất hóa phiêu tán trên mặt nước. Nước canh trong suốt thấy đáy, thịt chim Phi Long trắng nõn, lại hợp với một ít phối liệu tô điểm, hơi nóng bốc lên phả vào mặt hắn mùi thơm ngào ngạt.
Hắn múc một thìa cháo, nhẹ nhàng thổi hai cái. Mùi thơm thoang thoảng quanh quẩn chóp mũi, khiến lỗ chân lông toàn thân hắn như mở ra.
Hắn không nhanh không chậm uống một ngụm. Cháo vừa vào miệng, hương vị tươi ngon lập tức bùng nổ. Cháo xoay chuyển trong miệng rồi nuốt xuống, nhất thời giống như có một dòng nước ấm chảy vào cổ họng, tiến vào dạ dày, tỏa ra hơi ấm lan tỏa.
Một mùi vị khó dùng ngôn ngữ hình dung lan tràn trong lồng ngực, Ngải Minh chỉ cảm thấy toàn thân trở nên vô cùng thoải mái, giống như được nắng ấm mùa đông chiếu rọi, sảng khoái cực độ.
“Sườn Kho của ngài đây!” Tiểu Nhất đặt đĩa Sườn Kho lên bàn. Ngải Minh đang hưởng thụ Phi Long Canh bỗng ngửi thấy một mùi thơm say lòng người, ngẩng đầu lên, liếc mắt liền thấy trên chiếc đĩa sứ trắng, từng miếng sườn màu kim hồng kích thước đều nhau tỏa ra ánh sáng mê người, không khí tràn ngập mùi thơm đặc trưng của sườn kho.
Đói! Thật muốn ăn! Thật muốn đem đĩa sườn này ăn sạch vào bụng! Giờ khắc này, cảm giác đói bụng đã lâu, khát vọng đã lâu rốt cuộc hắn lại cảm nhận được! Giờ khắc này, nội tâm hắn bỗng nhiên có chút rung động.
Từ khi tu vi đạt tới Thất Giai, hắn đã rất lâu không có xúc động muốn thỏa mãn ham muốn ăn uống đơn thuần như vậy! Cảm giác này thực lòng làm hắn vô cùng hoài niệm.
“Hắn làm thế nào vậy? Tại sao có thể lưu giữ nhiều linh khí như thế? Ánh sáng này, màu sắc này, linh khí nồng nặc này... Chuyện này... Điều này sao có thể...” Không biết từ lúc nào chạy đến bên cạnh bàn, Lý Thiên Nghĩa mắt nhìn chòng chọc đĩa Sườn Kho, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Lúc trước Triệu Phi gọi một phần Phi Long Canh, khi Phi Long Canh được bưng lên bàn hắn cũng có chút không kìm nén được. Ban đầu nhìn thực đơn thấy Phi Long Canh, hắn tự tin Tuyết Ngọc Liên Tử Canh của mình ngon hơn nên lướt qua. Thấy Triệu Phi gọi, hắn còn xem thường, nghĩ thầm uống xong Triệu Phi nhất định sẽ nói canh của hắn ngon hơn.
Nhưng khi phần Phi Long Canh đó được bưng lên, hắn hoàn toàn kinh ngạc! Chưa nói đến mùi vị, chỉ riêng linh khí nồng nặc kia đã ăn đứt Tuyết Ngọc Liên Tử Canh của hắn. Bất quá sau khi nếm thử, phát hiện mùi vị mỗi bên một vẻ, không phân cao thấp, điều này giúp hắn lấy lại chút tự tin.
Nhưng khi Sườn Kho của Ninh Vương được bưng lên, mùi thơm say lòng người không thể ngăn cản, linh khí càng thêm nồng nặc, những miếng thịt tinh xảo diễm lệ kia...
Với hắn mà nói, đây quả thực còn cám dỗ hơn cả mỹ nữ nằm trên giường mời gọi. Hắn không chịu nổi nữa, chạy tót đến bên bàn Ninh Vương, mắt trợn trừng nhìn đĩa sườn mê người trên đĩa sứ trắng.
Tâm trạng Triệu Phi cũng giống hệt Lý Thiên Nghĩa. Chỉ có điều so với Lý Thiên Nghĩa, hắn giỏi nhẫn nại hơn. Nhưng khi Lý Thiên Nghĩa lao ra, hắn cũng không tự chủ được mà đi theo.
Đối với một đầu bếp theo đuổi cực hạn mỹ vị, sức hấp dẫn của một món ngon tinh mỹ tỏa ra mãi mãi là không có sức đề kháng...