Mặc dù vẫn biết Tiểu Nhất rất lợi hại, nhưng mọi người cũng chỉ nghĩ hắn là tu sĩ Ngũ Giai, cùng lắm là Lục Giai. Ngay cả như vậy bọn họ cũng đã rất khiếp sợ rồi, tu sĩ Ngũ Giai đi làm phục vụ bàn thật sự là đại tài tiểu dụng. Trong số họ có nhiều người từng có ý định đào góc tường, thậm chí có mấy người đã hành động, chỉ là toàn bộ đều thất bại mà thôi.
Nhưng hôm nay, người mà họ tưởng chỉ là Lục Giai lại lật đổ hoàn toàn nhận thức của họ, khi trước mặt mọi người nhẹ nhàng thoải mái giải quyết một tên tu sĩ Lục Giai!
Có thể hành hạ tu sĩ Lục Giai như con, ít nhất cũng phải là Lục Giai đỉnh phong, thậm chí rất có thể là Thất Giai!
Vãi chưởng, tu vi ngang ngửa Ninh Vương mà lại chỉ làm một nhân viên phục vụ?! Có cần phải "hố" người như vậy không a!
Nội tâm mọi người điên cuồng gào thét. Coi như là trải nghiệm cuộc sống cũng không cần chơi lớn vậy chứ?! Khoan đã, trải nghiệm cuộc sống...
Mọi người nghi ngờ nhìn Tiểu Nhất, nhớ tới chuyện tiệm nhỏ gần đây đổi nhân viên phục vụ. Chẳng lẽ thật sự là tới trải nghiệm cuộc sống? Bây giờ trải nghiệm xong rồi nên ông chủ mới tuyển nhân viên mới?
"Bốp bốp bốp..."
Bỗng nhiên một tràng tiếng vỗ tay cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người.
Tề Tu vỗ tay, thu hút sự chú ý về phía mình, nói: "Giờ mở cửa đã hết, kịch hay cũng xem xong rồi, mọi người có thể giải tán."
"A." Không đợi mọi người trả lời, Tề Tu như nhớ ra gì đó, mặt vô cảm gọi: "Tiểu Nhất, tiền sửa chữa cửa nẻo lần này cứ lấy từ trong túi tên đang nằm kia, dù sao chuyện là do hắn khơi mào, đương nhiên hắn phải trả tiền."
"Được, ông chủ." Tiểu Nhất đứng trước mặt Tề Tu mỉm cười nói.
Mọi người thấy hai người tương tác, trong lòng lại dâng lên nghi hoặc. Chẳng lẽ suy đoán của mình sai, hai người này thật sự là quan hệ ông chủ và nhân viên? Nếu không thái độ của Tề lão bản cũng quá tùy tiện rồi chứ? Phải biết đối phương có thể là một tu sĩ Thất Giai a!
"Các ngươi còn chưa đi?" Nhìn mọi người vẫn chưa hoàn hồn, Tề Tu ngạc nhiên hỏi.
"Đi chứ, chúng ta đi ngay đây."
"Đúng đúng đúng, phải đi thôi. Không ngờ Tiểu Nhất lợi hại như vậy."
"Đúng đấy, Tiểu Nhất làm thế nào mà trực tiếp phá hủy Ngũ Phẩm Linh Khí vậy?!"
Mọi người vừa đi vừa bàn tán, kinh ngạc có, khen ngợi có, tò mò có. Bỗng nhiên có người lo lắng nói: "Nhưng mà Tề lão bản, Tiểu Nhất, các ngươi phải cẩn thận. Hắn dù sao cũng là Thiếu chủ Chu Gia Trang. Các ngươi đánh hắn ra nông nỗi này, người Chu Gia Trang chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."
"Đúng vậy, Tề lão bản. Chu Gia Trang là thế lực cường đại, ngay cả cường giả Cửu Giai cũng có. Các ngươi đánh Thiếu chủ của họ gần chết, bọn họ chắc chắn sẽ không thiện bãi cam hưu."
"Hay là Tề lão bản, các ngươi mau trốn đi?"
Mọi người nói ra suy đoán trong lòng, mà cũng chẳng phải suy đoán, gần như là khẳng định.
Bọn họ không nói Tề Tu cũng biết. Từ lần thi tuyển rể, phát hiện mình mù tịt về danh nhân thế giới này, hắn đã bắt đầu tìm hiểu kiến thức văn hóa và các thế lực lớn. Chu Gia Trang lợi hại thế nào hắn tự nhiên biết rõ.
Nếu hắn chỉ là một chủ quán cơm bình thường, lúc này nói không chừng thật sự phải chạy trốn. Nhưng hắn không phải! Và hắn cũng sẽ không chạy!
Tề Tu vừa định mở miệng từ chối, một giọng nói chứa đầy phẫn nộ từ chân trời cuồn cuộn vọng tới:
"Đả thương Thiếu chủ Chu gia ta, còn muốn bỏ đi như vậy, các hạ không phải là quá cuồng vọng sao?"
Kèm theo âm thanh là một luồng uy thế từ trên trời giáng xuống, hung hăng ép xuống mọi người. Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện bên cạnh Chu Tử Hào đang nằm bất động.
Tuy nhiên, uy thế của người mới tới hoàn toàn bị tiệm nhỏ ngăn cản, nên không ai cảm nhận được áp lực kinh khủng đó.
Tề Tu nhìn người vừa xuất hiện. Đó là một lão giả mặc trường bào màu xám, lúc này đang đứng bên cạnh Chu Tử Hào, đút cho hắn một viên đan dược.
Ăn viên đan dược này xong, thương thế của Chu Tử Hào phục hồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Đó là Lục Phẩm Kim Toàn Đan!" Ngả Tử Mặc thốt lên, trên mặt thoáng qua vẻ xúc động. Lục Phẩm Kim Toàn Đan có khả năng khởi tử hồi sinh, giá trị liên thành.
Chu Tử Hào sau khi uống thuốc, thương thế bắt đầu chuyển biến tốt, khí tức hỗn loạn cũng dần ổn định. Mặc dù vẫn hôn mê, nhưng ngoại thương trên người đã hoàn toàn lành lặn, không còn đáng ngại.
Lão giả thở phào nhẹ nhõm, đỡ Chu Tử Hào dậy, vác lên vai mình. Lúc này lão mới quay sang nhìn đám đông.
Lạnh lùng nhìn Tề Tu và Tiểu Nhất, lão chất vấn: "Các hạ tốt nhất nên cho tại hạ một lời giải thích, nếu không vô luận các hạ chạy trốn tới đâu, Chu Gia Trang tất sẽ đuổi giết đến chân trời góc biển!"
Vừa nói, để ra oai phủ đầu, lão nhân phóng ra uy thế tu vi Thất Giai đỉnh phong của mình!
Nhưng mà... Tĩnh mịch. Luồng uy thế này lại bị tiệm nhỏ chặn đứng, người trong tiệm căn bản không cảm thấy chút gì bất thường.
Tình cảnh cổ quái này khiến lão giả trong lòng lạnh toát, sắc mặt hơi đổi, nhưng ngay lập tức khôi phục nguyên dạng, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn mọi người.
"Các hạ không phải là quá không biết xấu hổ sao?" Tề Tu cười, rất không khách khí nói. Hắn chưa từng thấy ai mặt dày như vậy. Tài nghệ không bằng người thì trách ai?
Tề Tu nói trắng ra như vậy khiến mọi người tại chỗ đều ngẩn người. Coi như là sự thật cũng không cần nói toạc ra thế chứ?!
Lão giả hiển nhiên không ngờ Tề Tu sẽ nói vậy, sắc mặt tối sầm, lạnh lùng nhìn Tề Tu, một giây sau liền muốn ra tay.
Lúc này, thủ vệ quân từ đằng xa chạy tới, trong đó còn kèm theo một đội Ngự Vệ Đội.
Xa xa còn rất nhiều người đang lén lút quan sát sự việc, có thám tử, có người xem náo nhiệt.
"Thiếu chủ nhà các ngươi coi trọng vị hôn thê của ta, muốn tới cướp người, kết quả tài nghệ không bằng người thua nhân viên của ta. Bây giờ các hạ nhảy ra chất vấn ta, muốn thay hắn ra mặt, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là 'đánh nhỏ già ra mặt'?" Tề Tu nhướng mày giễu cợt. Đối mặt với lão nhân, hắn không chút hốt hoảng, càng không coi lời đe dọa của lão ra gì.
Lão nhân sắc mặt trầm xuống. Hắn không ngờ sự tình là như vậy. Vốn dĩ hắn cảm ứng được ngọc bội vỡ, biết Chu Tử Hào gặp nguy hiểm nên vội vàng chạy tới. Vừa đến nơi thấy Thiếu chủ nằm trên đất thoi thóp, mà xung quanh chỉ có đám người này đang bàn chuyện chạy trốn, hắn tự nhiên không chút do dự định tội bọn họ là kẻ cầm đầu!
Về phần chuyện đã xảy ra căn bản không quan trọng. Đả thương Thiếu chủ Chu Gia Trang, vậy thì chuẩn bị gánh chịu lửa giận của Chu Gia Trang đi!..