Một khối thịt đang lơ lửng giữa không trung chậm rãi hạ xuống tay Tề Tu. Dựa vào xúc cảm, hắn có thể cảm nhận rõ ràng đây là một khối thịt, nhưng chưa đủ để đoán ra là thịt gì.
Tề Tu cau mày, tiếng tích tắc vang bên tai. Hắn nhanh chóng sờ nắn, cảm nhận độ tơ lụa non mềm, lại đưa lên mũi ngửi mùi thơm, thậm chí nếm thử một chút thịt sống. Không những không tanh mà còn rất ngọt.
Chân mày hắn giãn ra, nói: “Đây là thịt tay gấu của Kim Gấu Xám Ngũ Giai, linh khí thuộc tính Thổ đặc biệt. Bởi vì thuộc tính đặc thù nên dù mỹ vị nhưng không được tu sĩ ưa chuộng...”
“Trả lời chính xác! Tiếp theo.”
Tề Tu trả lời từng loại một. Hắn từ đầu đến cuối đều giữ được sự tỉnh táo, cho dù có vài lần suýt không đáp kịp cũng không hoảng loạn. Chờ đến khi nói xong một ngàn loại nguyên liệu, thời gian đã lặng lẽ trôi qua hai giờ.
“Đinh! Chúc mừng kí chủ thành công thông quan tầng bốn cửa ải thứ hai, khen thưởng rút thưởng bí ẩn một lần! Tung hoa tung hoa!” Thanh âm hệ thống tràn đầy vui sướng. Trên bầu trời ảo ảnh, dải lụa màu, giấy màu cùng hoa tươi rơi xuống như mưa.
Tề Tu đưa tay tháo dải lụa bịt mắt, chớp chớp mắt để thích ứng ánh sáng, rồi nhìn thấy cảnh tượng hoa rơi rực rỡ.
“Kí chủ rất lợi hại, lại thật sự ghi nhớ hết một trăm ngàn loại nguyên liệu.” Hệ thống tán dương.
“Ta cũng bây giờ mới phát hiện, mặc dù biết trí nhớ của ta tốt, nhưng không nghĩ tới lại tốt đến mức này.” Tề Tu cảm thán phất tay, nhìn dải lụa xuyên qua bàn tay mình, không thèm để ý, nhìn về phía cánh cửa vừa xuất hiện trước mặt.
Hắn nói rất thản nhiên. Hắn biết đầu óc mình tốt, có khả năng đã gặp qua là không quên được và năng lực hiểu biết nhất lưu, nhưng việc ghi nhớ một trăm ngàn nguyên liệu trong thời gian ngắn vẫn khiến hắn bất ngờ.
Tuy nhiên, không phải không có hậu quả. Tề Tu mệt mỏi xoa huyệt thái dương. Bảy ngày không ngủ không nghỉ ghi nhớ, dù đầu óc tốt đến đâu cũng quá tải. Hậu quả của việc dùng não quá độ là hắn bây giờ cảm thấy chóng mặt và đau đầu như búa bổ.
Tề Tu nhịn xuống cảm giác buồn nôn, xoa trán đi vào cánh cửa. Sau khi hắn đi qua, cánh cửa "vèo" một tiếng biến mất.
Ngay sau đó, trong sân nổi lên một trận gió lốc. Trong ô chứa Bạch Lâm Thảo, bụi cây bị Tề Tu ngắt lá bỗng nhiên hóa thành một luồng khí trắng, tan vào những cây Bạch Lâm Thảo còn lại.
Tình cảnh tương tự liên tiếp xuất hiện. Những nguyên liệu bị Tề Tu "gieo họa" đều hóa thành khí vụ, dung nhập vào đồng loại của chúng...
Chờ gió lốc tan đi, nếu Tề Tu còn ở đây sẽ phát hiện những nguyên liệu trong sân trở nên tươi mới sáng bóng hơn, linh khí đậm đặc hơn hẳn trước kia.
Không lâu sau, cánh cửa đỏ son mở ra, một đám người từ bên ngoài đi vào. Nhìn thấy vô số nguyên liệu, họ rối rít phát ra tiếng thán phục.
Không ai phát hiện sự kỳ lạ của nguyên liệu, ngay cả người của Trù Tông cũng không nhận ra mỗi loại đều thiếu một ít. Họ chỉ cảm thấy chất lượng nguyên liệu năm nay tốt hơn hẳn các năm trước.
Xuyên qua cánh cửa trở lại phòng bếp, Tề Tu đặt mông ngồi xuống ghế, rót một ly nước linh tuyền uống cạn nhưng vẫn không giảm bớt cơn đau đầu.
Hai mí mắt bắt đầu đánh nhau. Tề Tu buồn ngủ lắc đầu, thuấn di lên phòng vệ sinh lầu ba, tắm rửa qua loa, mặc đồ ngủ rồi ngã xuống giường. Mơ màng hắn thấy Tiểu Bạch đang nổi giận gầm gừ cái gì đó, nhưng hắn không nghe rõ liền ngủ mất, ngủ một giấc trời đất tối sầm...
Tiểu Bạch nhìn người đang ngủ say như chết trên giường, xù lông, thở phì phò hét: “Khốn kiếp Lười Tu, Bản đại gia muốn bỏ nhà ra đi!!!”
Nói xong, nó vớt lấy Tiểu Bát bên cạnh, "vèo" một tiếng lao ra khỏi cửa sổ...
Chờ Tề Tu tỉnh lại lần nữa, thời gian đã qua một ngày một đêm. Hắn thư thái ngáp một cái, vươn vai, đầu óc thanh tỉnh, di chứng hoàn toàn biến mất.
“Kí chủ, muốn tiến hành rút thưởng bây giờ không?” Hệ thống thấy Tề Tu tỉnh táo liền hứng thú hỏi.
Tề Tu nhớ tới phần thưởng, cũng hứng thú ngồi dậy, gọi giao diện hệ thống: “Muốn rút!”
Giao diện hệ thống phát sáng, một cái vòng quay xuất hiện trước mặt hắn, kim chỉ ở giữa chậm rãi chuyển động.
Tề Tu ngạc nhiên: “Lần này phương thức rút thưởng khác trước a.”
“Không sai, bởi vì đây là rút thưởng bí ẩn, hơn nữa còn là 100% trúng thưởng nha!” Hệ thống đáp, đẩy vòng quay lại gần cho Tề Tu nhìn rõ tên vật phẩm.
“Thớt? Nồi? Dao thái? Xẻng cơm?” Tề Tu nhìn tên vật phẩm, mặt đen lại, “Đây đều là cái gì a?”
“Những thứ này đều là phân loại phần thưởng. Quay trúng loại nào sẽ tiến hành rút lần hai để xác định vật phẩm cụ thể. Ví dụ trúng phân loại dao thái, lần hai sẽ ra Dao Thái XX. Mặc dù phiền phức chút nhưng bên trong đều là đồ tốt! Hệ thống bảo đảm tuyệt đối không để kí chủ thất vọng.” Hệ thống tự tin nói.
“Thật sao?” Tề Tu nửa tin nửa ngờ. Hệ thống mà tốt bụng vậy sao?
Dù nghi ngờ nhưng có còn hơn không, Tề Tu nói: “Vậy bắt đầu đi!”
"Tích tích..." Vòng quay bắt đầu chuyển động nhanh đến mức không nhìn rõ, tạo thành tàn ảnh.
“Dừng!” Tề Tu hô. Hắn đã chuẩn bị tâm lý nhận đồ gân gà (vô dụng).
“Đích!” Kim chỉ dừng lại, run rẩy vài cái vì quán tính.
Tề Tu liếc mắt nhìn, thấy kim chỉ dừng ở ô "Thớt".
Chậc, quả nhiên là thế. Tề Tu thầm nghĩ, vẻ mặt "biết ngay mà".
Không đợi hắn nói gì, vòng quay biến đổi, tên vật phẩm thay đổi thành "Thớt XX", "Thớt YYY"...