Tiểu Bạch theo phản xạ hít hít mũi, một mùi thơm đậm đà như có như không chui vào lỗ mũi. "Vèo" một tiếng, nó chạy lên trên nóc nhà, đôi mắt màu vàng óng nhìn chằm chằm vào cột sáng kim hồng sắc đang khuấy động phong vân kia, đó là...
“Ai?” Trong phòng truyền đến một tiếng hét lớn. Tinh thần lực và uy thế của ba người bên trong ầm ầm ập tới hướng cửa sổ.
Bởi vì Tiểu Bạch chạy lên nóc nhà, Tiểu Bát vẫn còn đang bám ở bệ cửa, vốn được Tiểu Bạch che giấu khí tức nay không còn che chở, cứ như vậy không giữ lại chút nào bại lộ ra. Chỉ là khí tức tứ cấp dao động lúc này liền bị ba người bên trong phát hiện, khiến cho ba người rối rít biến sắc.
Bị luồng uy thế này làm rối loạn, động tác muốn bay thẳng đến kim quang của Tiểu Bạch khựng lại. Lúc này nó mới nhớ tới chính mình dường như đã quên cái gì đó. Nó lập tức đưa móng vuốt ra cách không chộp một cái, trước khi uy thế ập đến Tiểu Bát, dẫn đầu bắt lấy nó, sau đó lắc người một cái, biến mất khỏi nóc nhà.
Ba người trong phòng dùng Thuấn Bộ xuất hiện giữa không trung bên ngoài, nhìn về phía cửa sổ gỗ nơi lưu lại khí tức.
Nhưng mà nơi đó lại chẳng có cái gì cả. Sắc mặt ba người có chút khó coi. Chu Thăng trên mặt cái loại trấn định cho dù đối mặt Cửu Giai tu sĩ cũng ổn định như núi lúc này cũng không còn. Ba người không ai từng nghĩ tới, cuộc đối thoại của bọn họ lại bị người nghe lén. Hết lần này tới lần khác nếu không phải đối phương vô ý tiết lộ một tia khí tức, nói không chừng bọn họ cũng còn chưa phát hiện.
“Mau nhìn.” Lúc này ba người chú ý tới cột sáng kim hồng sắc phía xa.
“Đó là phương hướng Mỹ Vị Tiểu Điếm.” Chu Thăng híp mắt, đứng trên nóc nhà, nhìn nơi phát ra kim quang.
Hắn vẫn luôn quan tâm tình hình Mỹ Vị Tiểu Điếm, địa chỉ tiệm nhỏ tự nhiên cũng thuộc nằm lòng. Liếc nhìn tòa nhà ba tầng mang tính biểu tượng kia, hắn lập tức nhận ra đó là vị trí của Mỹ Vị Tiểu Điếm.
“Khí tức vừa mới xuất hiện là của con Bát Trảo Thú (bạch tuộc) kia, hẳn là do cột sáng kia xuất hiện quá đột ngột khiến khí tức của nó bị tiết lộ.” Trước khi hai người kia làm khó dễ, Chu Thăng mở miệng nói trước. Tinh thần lực của hắn vẫn luôn chú ý lầu các, ngay khoảnh khắc khí tức tiết lộ, hắn liền "nhìn" thấy chủ nhân khí tức là một con Bát Trảo Thú phiên bản mini. Mà cả kinh đô đều biết, chỉ có Mỹ Vị Tiểu Điếm mới có một con linh thú như vậy.
Nhật Minh lão tổ, Nam Hiên lão tổ hai người cũng "nhìn" thấy. Bọn họ vẫn luôn thả ra tinh thần lực tra xét chung quanh, dù sao thân phận hai người đặc thù, coi như tu vi cao thâm, nhưng vạn nhất bị người mưu hại thì sao? Giống như Đoạn Cốc kia, tu vi không kém, lại là Luyện Khí Tông Sư được người kính ngưỡng, cuối cùng còn không phải bị người mưu hại, rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu sao.
Có loại nhận thức này, bọn họ hoàn toàn không biết người mà bọn họ cho là "thân tử đạo tiêu" lúc này còn sống rất tốt.
“Ngươi muốn nói, Mỹ Vị Tiểu Điếm muốn tham dự vào chuyện này?” Nam Hiên lão tổ sắc mặt âm trầm nói, tinh thần lực không ngừng quét nhìn chung quanh, ngay cả bên trong lầu các bọn họ vừa đi ra cũng không buông tha, dò xét từng tấc một, ý đồ tìm ra kẻ lẻn vào.
“Luôn không khả năng linh thú của Mỹ Vị Tiểu Điếm xuất hiện ở nơi này là ngoài ý muốn chứ?” Chu Thăng hỏi ngược lại, “Chu mỗ đoán không lầm, tới hẳn không chỉ là một con linh thú, con Cửu Cấp linh thú kia chắc cũng đến, nếu không không thể nào ngay cả hai vị Cửu Giai cường giả như các ngài cũng không phát hiện.”
Hắn lần này tự xưng thập phần quy củ dùng "Chu mỗ", không phải là "Thừa tướng", cũng không phải "Ta". Hiển nhiên hắn cũng ý thức được sự cố này khiến cơn giận vừa mới tiêu đi của hai người lại bùng lên, tâm tình khẳng định không tốt, tự nhiên thức thời sẽ không đi xúc phạm rủi ro này. Dùng cách xưng hô này vừa thể hiện sự khiêm nhường, cũng sẽ không làm cho mình lộ ra kém người một bậc.
Nghe lời này, vô luận là Nhật Minh lão tổ hay Nam Hiên lão tổ, sắc mặt đều trở nên càng khó coi hơn. Cửu Cấp linh thú của Mỹ Vị Tiểu Điếm, đây chính là tồn tại có thể treo lên đánh Cửu Cấp đỉnh phong tu sĩ. Đoạn thời gian trước chuyện mấy đại tông môn lão tổ bị đánh còn bị cướp bóc truyền đi ầm ĩ, nhiệt độ đến bây giờ cũng còn chưa giảm, bọn họ cũng không muốn bước lên vết xe đổ.
“Chu Thừa tướng, nếu như Mỹ Vị Tiểu Điếm giúp Đông Lăng Đế Quốc, ngươi cho rằng phần thắng của ngươi còn bao nhiêu? Không có phần thắng, những thứ ngươi hứa hẹn tất cả đều là lời nói suông mà thôi.” Nhật Minh lão tổ lạnh lùng nói, nhìn Chu Thăng ánh mắt thập phần bất thiện.
Nam Hiên lão tổ rất bình tĩnh nhìn Chu Thăng, đứng giữa không trung như giẫm trên đất bằng, hai tay chắp sau lưng, nghi ngờ chất vấn: “Ta vẫn luôn không biết nguyên nhân ngươi làm như vậy. Ngươi ở Đông Lăng Đế Quốc dưới một người trên vạn người, tại triều đình uy vọng hơn người, coi như là Hoàng đế cũng phải lễ nhượng ba phần. Trong lòng bách tính, ngươi là kình thiên trụ của Đông Lăng Đế Quốc, được bọn họ tin cậy cùng kính yêu. Lão phu quả thực không hiểu vì sao ngươi cố chấp muốn hủy diệt Đông Lăng Đế Quốc.”
“Đừng nói là vì báo thù, loại lý do này cũng chỉ có thể lừa gạt kẻ ngu xuẩn. Mặc dù ngươi ẩn giấu rất tốt, nhưng lão phu nhìn ra, trong mắt ngươi có quyền thế, có dã tâm. Loại người này không thể nào chỉ vì cừu hận liền vứt bỏ hết thảy.” Nam Hiên lão tổ ánh mắt sắc bén cố định trên mặt Chu Thăng, không buông tha mảy may biểu tình nào, “Nếu như nói là vì một mục đích nào đó mà áp chế cừu hận trong lòng ngươi, ta nói không chừng còn sẽ tin tưởng.”
Chu Thăng mặt mũi bình tĩnh nhìn Nam Hiên lão tổ, trong mắt lóe lên một tia động lòng. Quả nhiên, hai lão già này thật đúng là không thể coi thường.
“Chu Thừa tướng, hợp tác chú trọng tín nhiệm.” Nhật Minh lão tổ đầy ẩn ý nói.
Đáp lại là sự im lặng của Chu Thăng. Hai người cũng không ép uổng, cứ như vậy đứng trên không trung, an tĩnh chờ đợi. Cột sáng kim hồng sắc phía xa sớm đã biến mất, nhưng mùi thơm trong không khí lại thật lâu không tan, cho dù cách khá xa, ba người cũng hoảng hốt ngửi được từng tia mùi thơm ấy.
Mà Tiểu Bạch cùng Tiểu Bát biến mất từ nóc nhà, lúc này cũng không hề rời đi, mà là gan lớn xuất hiện ở bên trong phòng. Chỉ bất quá khí tức của chúng đều bị Tiểu Bạch che giấu, cho dù tinh thần lực của ba người bên ngoài quét qua, cũng không phát hiện ra hai thú.
Nghe rõ cuộc đối thoại của ba người bên ngoài, Tiểu Bạch không hứng thú chú ý nữa, nghiêng đầu chuyển tầm mắt về phía sau một cái tủ kệ mà nó cảm thấy hứng thú.
Nơi đó, có khí tức khiến nó cảm thấy rất mới mẻ. Nó sở dĩ tới đây chính là vì cái này.
Nó đang chuẩn bị đi tới, một cái xúc tu quấn lên chân trước của nó. Cúi đầu nhìn một cái, vừa vặn thấy tám cái móng vuốt của Tiểu Bát đều muốn quấn lên.
Cạn lời một chút, nó liền không thèm để ý chuyển tầm mắt về phía trước, bước đi tới. Về phần "phụ kiện" treo trên chân, hoàn toàn không gây trở ngại gì cho hành động của nó.
Dừng bước trước cái tủ, Tiểu Bạch đầy hứng thú cảm nhận một chút. Ba động vô hình chính là từ phía sau cái tủ tản mát ra...