Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 456: CHƯƠNG 446: LỜI XIN LỖI CỦA TỀ TU, ĐẠI CHIẾN BẮT ĐẦU

Tề Tu không nhịn được tự kiểm điểm, hắn có phải hay không quá mức tàn nhẫn... một chút?

Nếu như đám người ở cửa biết suy nghĩ trong lòng hắn, nhất định sẽ đồng thanh trả lời: Không phải là tàn nhẫn, là phi thường tàn nhẫn! Chỉ có thể nhìn không thể ăn đã rất đau lòng rồi, bây giờ còn phải ngửi mùi thơm, nhìn người khác – không đúng, là nhìn Tiểu Bạch ăn, thật là không thể nào đau lòng hơn.

Cảm nhận ánh mắt oán niệm của mọi người, Tề Tu ho nhẹ một tiếng, an ủi: “Phần thức ăn này yêu cầu tu vi tương đối cao, cho nên phần lớn người đều không cách nào thưởng thức.”

Cho nên các ngươi cũng đừng nhớ thương nữa, ngược lại các ngươi đều ăn không được. Tề Tu trong lòng yên lặng thầm nghĩ, không để ý chút nào đến ánh mắt càng ngày càng u oán của bọn họ.

“Tề lão bản, hay là hôm nay ngươi mở cửa sớm đi.”

“Chính là a, bây giờ để cho chúng ta trở về chúng ta cũng sẽ nhớ thương món ngon này.”

“Ngược lại khoảng cách giờ mở cửa bình thường cũng chỉ còn nửa giờ... Tề lão bản, ngươi liền châm chước một chút đi.”

Tề Tu nhìn đám người đang mong chờ ở cửa, trong lòng có chút cạn lời. Nghĩ đến quyết định buôn bán cả ngày của mình, hắn mặc dù rất muốn đồng ý, nhưng nhìn Tiểu Bạch và Tiểu Bát đang ăn hồng hộc trên quầy, lại nghĩ đến chính mình còn đang đói bụng, hắn quả quyết nói: “Nửa giờ sau mở cửa, mọi người có thể vào trước ngồi chờ.”

Vừa nói, hắn mở lồng bảo hộ ngăn cản mọi người vào nhà.

Mọi người ùa vào tiệm nhỏ như ong vỡ tổ. Mặc dù có mấy người cảm thấy hắn có chút bất cận nhân tình, nhưng phần lớn đều đã quen với phong cách này, cộng thêm lần này hiếm thấy cho phép vào tiệm chờ đợi, cho nên không ai phàn nàn gì.

Tề Tu nhìn Tiểu Bạch ăn từng miếng sườn trong đĩa, nhìn Tiểu Bát ăn ba xiên cá Ngân Bạch vào bụng. Cách ăn của hai thú cũng rất đặc biệt, không chỉ liếm sạch nước canh cặn bã không còn một giọt, ngay cả mảnh xương vụn, xương cá cũng không chừa lại.

“Mùi vị như thế nào?” Nhìn hai thú ăn xong với vẻ mặt thỏa mãn, Tề Tu giọng hòa hoãn hỏi.

Vừa đặt đĩa trống xuống, còn chưa kịp hoàn hồn từ dư vị tuyệt vời của món ăn, Tiểu Bạch nghe được thanh âm của hắn, cả người cứng đờ. Lúc này nó mới phản ứng lại mình vừa mới làm cái gì. Tại chỗ liền muốn xù lông.

Biết tính Tiểu Bạch, Tề Tu ngay khoảnh khắc phát hiện nó thẹn quá hóa giận sắp xù lông, thật nhanh đưa tay chộp một cái, xách cổ con mèo đang xù lông lên trước mặt mình, nghiêm túc nhìn nó nói: “Ta xin lỗi, ta không nên thất hứa.”

Những lời này thành công vuốt lông Tiểu Bạch. Nhưng nó vẫn ngạo kiều liếc xéo hắn một cái, cái đầu nhỏ hất lên. Coi như bị Tề Tu xách, nó cũng không giãy giụa, hai chân trước nhân tính hóa khoanh trước ngực.

Thấy nó an tĩnh lại, Tề Tu trong lòng thở phào một cái, ít nhất mặt ngoài là trấn an được. Đặt nó lên quầy bên cạnh Tiểu Bát, hướng về phía hai thú nói: “Lần này là ta không đúng, không nên coi thường các ngươi.”

“Chiêm chiếp...” (Không sao đâu, Tiểu Tề.) Tiểu Bát vui sướng trả lời. Tề Tu là sinh vật có sinh mệnh đầu tiên nó nhìn thấy. Lần đầu gặp mặt, nó cũng biết hắn hoàn toàn khác biệt với những sinh vật vô tri tạo thành từ số liệu kia.

Đối với nó mà nói, Tề Tu là tồn tại rất quan trọng. Cho nên, chỉ cần không phải bị vứt bỏ, nó cũng sẽ không thương tâm, cũng sẽ không giận hắn.

Tề Tu an ủi sờ đầu nó, trong lòng dâng lên một trận áy náy. So với Tiểu Bạch, hắn thực ra đối với Tiểu Bát càng áy náy hơn. Từ khi mang nó rời khỏi không gian mô phỏng, hắn cơ bản ném Tiểu Bát cho Tiểu Bạch chăm sóc, chính hắn trừ chuẩn bị ba bữa ăn ra cũng không mấy quan tâm nó.

Tiểu Bạch nghiêng đầu, sáu cái râu trên mặt rung rung, trong lòng thập phần xoắn xuýt. Hoài nghi, chẳng lẽ thật là mình chuyện bé xé ra to? Thật là mình quá hẹp hòi? Quá tính toán chi li? Quá...

Đang lúc trong lòng nó vô hạn tuần hoàn những câu hỏi này, một bàn tay to đặt lên đầu nó, dùng sức xoa xoa, sau đó liền nghe được một giọng nói mang theo ý cười: “Đây chính là phần thịt kho tàu Dực Long đầu tiên ta làm ra, ta đều chưa nếm một miếng, liền toàn bộ cho ngươi ăn.”

Nghe lời này, Tiểu Bạch một móng vuốt đánh xuống bàn tay đang tác quái trên đầu mình, ngạo kiều nói: “Meo meo!” (Cho đại gia ăn, đó là vinh hạnh của ngươi!)

“Dạ dạ dạ, ngươi nói đúng.” Trong mắt Tề Tu lóe lên nụ cười, cũng không cãi lại nó, trấn an nói, “Vậy không giận nữa chứ? Hả?”

Tiểu Bạch vẫy vẫy đuôi, quay đầu đi, không được tự nhiên nói: “Meo...” (Được rồi, đại gia tha thứ cho ngươi.)

Tề Tu trong lòng buông lỏng, biết lần xin lỗi này coi như thành công.

Ba ngày sau, trời quang mây tạnh, ánh mặt trời rực rỡ nhưng không nóng bức. Bởi vì đêm qua có một trận mưa giông, hôm nay trong không khí còn mang theo chút hơi lạnh.

Trận thi đấu với Túy Tiên Cư diễn ra vào buổi chiều, cho nên Mỹ Vị Tiểu Điếm buổi sáng và buổi trưa vẫn buôn bán bình thường.

Sau khi giờ buôn bán buổi trưa kết thúc, Tề Tu ra khỏi cửa hướng về nơi thi đấu. Trên người hắn mặc bộ đồ đầu bếp sơ cấp bình thường, Tiểu Bạch và Tiểu Bát phân biệt nằm trên hai vai hắn.

Đi theo sau hắn là một số thực khách, trong đó có mười hai huynh đệ Tiêu gia, ba huynh muội Ngả Vi Vi, Triệu Phi, Lý Thiên Nghĩa... Bọn họ đều là buổi trưa tới tiệm nhỏ dùng cơm, sau đó quyết định đi cùng hắn để cổ vũ.

Địa điểm thi đấu là ở cửa Túy Tiên Cư, cũng chính là đầu hẻm đi ra đường Thái Ất.

Khi đoàn người Tề Tu đến nơi, người của Túy Tiên Cư đã đợi sẵn. Bên cạnh bọn họ cũng có một đám thực khách của Túy Tiên Cư vây quanh.

Người vây xem xung quanh rất đông. Ba ngày tuy không dài, nhưng đủ để cả kinh đô biết Mỹ Vị Tiểu Điếm muốn đánh lôi đài với Túy Tiên Cư. Người hứng thú với chuyện này rất nhiều, tự nhiên người xem cũng đông.

Thấy đoàn người Tề Tu xuất hiện, hiện trường nổi lên một trận ồn ào:

“Mau nhìn, Tề Phụ mã đến rồi. Không biết Tề Phụ mã so với đầu bếp Lục Tinh, rốt cuộc ai lợi hại hơn.”

“Túy Tiên Cư quá đáng lắm, rõ ràng chính là ỷ lớn hiếp nhỏ. Đầu bếp Lục Tinh, người nào không phải là bá chủ giới đầu bếp, Tề lão bản bây giờ vẫn là đầu bếp không sao.”

“A a a, có phát hiện không, Tề công tử hình như trở nên đẹp trai hơn?”

“Trận đấu này cũng không biết ai sẽ thắng. Kia chẳng phải là nữ thần Hữu Dung Quận chúa sao? Nữ thần đứng cùng một chỗ với Tề lão bản, chẳng lẽ là ủng hộ Tề lão bản sẽ thắng???”

“Lần này đối thủ là đầu bếp Lục Tinh, khác hẳn với cuộc thi tuyển rể của Lan tướng quân lần trước.”

“Đầu bếp Lục Tinh thì thế nào? Tề lão bản mặc dù là đầu bếp không sao, nhưng ai biết hắn có phải vì không muốn đi tham gia khảo hạch nên mới không có sao hay không.”

“Ta cảm thấy nguy hiểm. Không phải nói Tề lão bản không lợi hại, mà là Tề lão bản tuổi quá trẻ, đều vẫn là vị thành niên.”

“Đúng vậy, cuộc thi tuyển rể lần đó cao nhất chỉ là đầu bếp Tam Tinh, bây giờ là Lục Tinh! Đây chính là đầu bếp cấp tông sư.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!