Hắn không nói thì thôi, vừa nói xong, không ít người cũng phản ứng lại, một chiêu kết liễu kẻ địch trước mặt, sau đó nhanh chóng tấn công sang những kẻ địch xung quanh.
Nghe được thanh âm của hắn, Mộ Hoa Bách vốn định hô đầu hàng nhất thời ngậm miệng, không phát ra tiếng nữa. Có thể cách không truyền âm là tốt nhất, nếu hô lên vạn nhất đánh thức kẻ địch từ trong huyễn cảnh thì làm sao? Mặc dù giả thiết này khả năng không cao, nhưng Mộ Hoa Bách vẫn giữ thái độ cẩn thận, ánh mắt sắc bén ngăn cản những đại thần xung quanh đang muốn lên tiếng.
Nhưng mà ưu thế của bọn họ không kéo dài được bao lâu. Mấy tên tu sĩ Bát giai kia liền thoát khỏi huyễn cảnh. Núp ở khúc quanh, sắc mặt Triệu Quân trắng bệch, rên lên một tiếng, khóe miệng chảy ra máu tươi, trận pháp hắn đang khống chế bắt đầu lảo đảo muốn đổ.
“Đốt!” Trong mắt hắn lóe lên một tia ngoan lệ, móc ra mấy khối linh tinh thạch, nắm trong tay bắt đầu hấp thu linh khí. Theo linh khí trào vào cơ thể, trận pháp vốn đang lung lay bắt đầu trở nên vững chắc.
“Hừ!” Một tên tu sĩ Bát giai bị chọc giận, hừ lạnh một tiếng. Uy thế cường đại từ trong cơ thể hắn bùng nổ, thủy mạc khổng lồ từ phía sau hắn phóng lên cao, hóa thành một cột nước, mãnh liệt lao về phía đồ án trận pháp trên đỉnh đầu.
Một tiếng vang thật lớn, cột nước hung hăng đụng vào trận pháp. Trận pháp rung lắc dữ dội, hào quang màu vàng kim nhạt lúc ẩn lúc hiện.
Két...
Trận pháp kịch liệt đung đưa, bắt đầu vỡ vụn từ điểm va chạm! Trận bàn trong tay Triệu Quân phát ra tiếng rên rỉ, run rẩy mấy cái rồi ảm đạm xuống.
Không kịp đau lòng trận bàn báo hỏng, Triệu Quân trợn to mắt, lông tơ sau lưng dựng đứng, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc lên đỉnh đầu, da đầu trong nháy mắt tê dại.
Động tác nhanh hơn suy nghĩ, hắn lấy tốc độ nhanh nhất bình sinh tung người nhảy lên không trung, xoay người định lùi về phía xa.
Tốc độ phản ứng của hắn rất nhanh, nhưng công kích của đối phương còn nhanh hơn. Hắn còn chưa kịp xoay người, một đòn nặng nề đã nện vào lưng, oanh hắn bay xa, đập vào bức tường phía xa tạo thành một cái lỗ thủng to.
“Triệu Quân!” Mộ Hoa Bách nhìn thấy bóng người quen thuộc bị đánh bay, lúc này mới biết người vừa sử dụng trận pháp chính là Triệu Quân, trong lòng vừa kinh vừa sợ.
Theo trận pháp trên không trung vỡ nát, cục diện trong sân một lần nữa đảo chiều.
“Không cần phản kháng, các ngươi đều trốn không thoát.” Chu Thăng lạnh lùng nói với Mộ Hoa Bách. Bởi vì Tâm Ma, hắn vừa rồi cũng không tránh thoát trận pháp, cho đến khi trận pháp bị hủy mới thoát ly khỏi ảo cảnh.
Nghĩ đến việc mình vừa rồi lại lún sâu vào trận pháp không chút phòng bị, trên mặt hắn bất động thanh sắc, nhưng trong lòng thì khó chịu tới cực điểm.
Mộ Hoa Bách vốn định di chuyển về phía Triệu Quân, ánh mắt chuyển hướng sang Chu Thăng. Không biết tại sao, hắn luôn cảm thấy trong lời nói của đối phương có một tia bực bội.
Bất quá nhìn gương mặt không nhìn ra vui giận kia, hắn cảm thấy nhất định là ảo giác của mình. Ngay khi hắn chuẩn bị nói gì đó, Chu Thăng lại liếc về phía ba tên tu sĩ Bát giai còn lại, nói: “Các ngươi đi giải quyết đám người kia.”
Ba tên tu sĩ Bát giai nghe xong, lập tức gật đầu, nhìn về phía đám người Mộ Hoa Bách.
Cách đó không xa, Ngả Tử Mặc chú ý tới động tĩnh bên này. Thấy một trong ba tên tu sĩ Bát giai chuẩn bị ra tay, trên mặt hắn lộ vẻ vội vã. Công kích trong tay cũng trở nên mãnh liệt hơn, thân hình vừa đánh vừa lui, tốc độ cực nhanh tiếp cận bọn họ.
Mắt thấy tên tu sĩ Bát giai kia không nói một lời đi về phía bọn họ, sắc mặt Mộ Hoa Bách trở nên cứng ngắc. Các đại thần đứng bên cạnh hắn bị uy thế của Bát giai tu sĩ dọa cho run rẩy cả người.
“Nhanh, hộ giá hộ giá!” Một hoạn quan mặc thái giám phục kinh hoảng hô, run rẩy chắn trước mặt Mộ Hoa Bách.
“Chu Thừa tướng, kính ngươi một tiếng Thừa tướng, hành động của ngươi lại làm người ta thất vọng như thế. Ngươi không nên vì ân oán cá nhân mà bỏ mặc toàn bộ đế quốc.” Tôn Thượng cũng đứng ra, trầm mặt khiển trách, “Ngươi không nên để dân chúng vô tội bị liên lụy...”
Sắc mặt Chu Thăng tĩnh lặng như nước giếng, đối với lời hắn một chút phản ứng cũng không có. Tên tu sĩ Bát giai kia cũng vậy, mí mắt cũng không thèm nhấc, vẫn cứ từng bước từng bước không nhanh không chậm đi tới. Mười lăm mét... mười mét... chín mét...
Uy thế vô hình từ bốn phương tám hướng bao vây đám người. Tiếng bước chân nhỏ bé kia giống như Tử Thần đang tới gần, mang theo áp bách vô hình. Hô hấp mọi người không tự chủ được trở nên nặng nề, cả người cứng ngắc vô cùng. Uy thế của Bát giai tu sĩ quá mức bức người.
Mồ hôi lạnh từ tóc mai nhỏ xuống. Ngón tay giấu trong tay áo của Mộ Hoa Bách khẽ động. Khi khoảng cách chỉ còn năm mét, môi hắn mấp máy muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thốt nên lời. Trong đầu dần dần trống rỗng, giống như có một bàn tay vô hình bóp chặt cổ hắn, hít thở không thông, không cách nào khống chế. Một giây kế tiếp sẽ mạng tang tại chỗ.
Đúng lúc này, xa xa truyền đến một tiếng hô to:
“Chu Thăng! Muốn con trai ngươi còn sống, thì bảo người của ngươi dừng tay!”
Lời này khiến Mộ Hoa Bách cùng các đại thần phía sau cả người run lên, ánh mắt sáng rực, giật mình tỉnh lại. Cũng khiến Chu Thăng hơi nhíu mày, ngay cả những người đang chiến đấu cũng phân ra một tia tâm thần.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía thanh âm truyền tới. Ngoài mấy chục thước, năm bóng người xuất hiện trên mái cong đình lầu. Dưới sắc trời tối tăm, họ lẳng lặng đứng đó, mặt hướng về phía này, gió đêm thổi bay vạt áo.
Trong năm bóng người kia, một người chính là Trọng Vương Mộ Hoa Qua thật sự, người bị kẻ giả mạo thay thế. Đứng bên cạnh hắn là một người mặc áo đen, che mặt bằng khăn đen, trang phục y hệt đám hắc y nhân phe Chu Thăng. Lúc này trong tay hắn đang khống chế một nam tử dáng vẻ công tử nhà giàu.
Sau lưng bọn họ còn đứng hai người, một nam một nữ, chính là Mai Mộng Thu và Hồ Thiên Hải.
Mà vị công tử nhà giàu bị hắc y nhân uy hiếp kia, chẳng phải là con trai Thừa tướng - Chu Nham sao?!
Lúc này Chu Nham bị hắc y nhân bóp cổ, nhìn cảnh tượng trên mặt đất, chủ yếu là nhìn Chu Thăng, mặt đầy đờ đẫn, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ cùng kinh hãi. Cái miệng há to đủ để nhét hai quả trứng gà.
Sắc mặt Chu Thăng hơi đổi, trong mắt lóe lên một tia khói mù, khí tức quanh người cũng trở nên âm lãnh không ít. Hắn giận quá hóa cười nói: “Các ngươi cho rằng làm như vậy liền có thể uy hiếp ta?”
Cách xưng hô của hắn trực tiếp chuyển thành “ta”.
Mộ Hoa Bách lần này kịp phản ứng. Khi tên tu sĩ Bát giai kia dừng bước, uy thế trên người đối phương cũng thu lại, trong lòng hắn lặng lẽ thở phào. Mặc dù khoảng cách vẫn rất gần, gần đến mức đối phương chỉ cần giơ tay là hắn sẽ bị giết, nhưng ít ra đối phương đã thật sự dừng lại...