Tề Tu nhanh chóng nhảy nhót giữa rừng cây, hoàn toàn coi Tuân Minh đang bám theo sau lưng như không khí. Đối với kẻ đi theo mình với mục đích "giám sát" này, trong lòng hắn tuy có chút không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng ngầm đồng ý, dù sao hắn cũng chẳng làm chuyện gì mờ ám không thể cho ai biết.
Hơn nữa, cũng chỉ là năm ngày mà thôi.
Tuy nhiên, dù đã quyết định như vậy, cũng đừng mong hắn sẽ tay bắt mặt mừng với Tuân Minh.
Tuân Minh cũng nhận ra điều này. Mặc dù không cảm thấy mình làm sai, nhưng hắn vẫn cố gắng không lượn lờ trước mặt đối phương để tránh gây phản cảm.
Chỉ chốc lát sau, Tề Tu dừng bước, đứng lại trên một cành cây đại thụ, đưa mắt nhìn về phía mặt đất phía trước.
Tuân Minh cũng dừng lại trên một cành cây phía sau Tề Tu, nhìn về phía khoảng đất trống kia.
Cây đại thụ dưới chân hai người cao gần ba mươi mét, thân cây to đến mức hai người ôm không xuể, cành lá xum xuê, dễ dàng che khuất thân hình của họ.
Cách đó hơn ba mươi mét là một khoảng đất hơi trống trải. Lúc này, tại đó đang có hai con linh thú đối đầu kịch liệt.
Một bên là con Heo Rừng màu đen cao hai mét, bên kia là một con Tông Lang (Sói Nâu) màu nâu nhạt với thân hình nhỏ hơn một nửa. Cả hai đều bị thương, nhìn tốc độ máu chảy, rõ ràng là những vết thương mới toanh.
Con Heo Rừng có bộ lông đen tuyền, thân thể cường tráng, cao tới hai mét, đuôi ngắn nhỏ, trên lưng có dải lông bờm dài và cứng, lông thô mà dày, tứ chi to ngắn, mỗi chân có bốn móng guốc cứng, hai móng giữa chạm đất.
Lúc này, vì tức giận, chân trước của nó đang dùng sức cào xuống đất, đào ra một cái hố sâu. Đầu nó khá dài, tai dựng đứng nhưng nhỏ, vành tai có lông cứng thưa thớt, phần mõm nhô ra hình nón, đỉnh là cái mũi sần sùi. Hai bên khóe miệng nó là cặp răng nanh trắng muốt phát triển mạnh, lộ ra ngoài và cong lên trên, sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Nó đang thở hồng hộc vì giận dữ, đôi mắt đen láy gần như bị nhuộm đỏ ngầu.
Đối diện với nó là con Tông Lang thân hình chỉ cao bằng một nửa Heo Rừng. Lông màu nâu nhạt, bụng trắng xám, ngoại hình tương tự chó sói, chân dài mình gầy, hai mắt xếch lên, gò má hơi trắng, miệng rộng và hơi cong, hai tai dựng đứng không cụp, ngực hơi hẹp, cái đuôi thẳng tắp kẹp giữa hai chân sau.
Nó đang bày ra tư thế tấn công đối mặt với Heo Rừng, trong mắt lóe lên lục quang u ám, khóe miệng chảy ra từng sợi nước dãi.
Nhìn thấy chúng, Tề Tu lập tức đối chiếu với dữ liệu trong đầu, nhận ra ngay chủng loại. Heo Rừng chính là loài heo rừng thường thấy nhất trên đại lục, phân bố khắp nơi từ đồi núi, gò đất, hoang mạc, rừng rậm đến bãi cỏ, khả năng thích nghi cực mạnh.
Còn con sói kia là Tông Lang, cũng là loài sói phổ biến, thường chỉ xuất hiện trong rừng rậm.
Điều khiến Tề Tu kỳ quái là, bất kể Heo Rừng hay Tông Lang đều là loài sống theo bầy đàn, hành động lúc nào cũng kéo bè kéo lũ, tại sao hai con này lại xuất hiện đơn lẻ ở đây? Lại còn đang tử chiến? Hơn nữa, khác với heo rừng và sói thường, hai con trước mặt đều là Nhất cấp linh thú. Tuy chỉ là cấp thấp nhất, nhưng cũng là sự thay đổi về chất, đủ để xưng vương xưng bá trong bầy đàn bình thường. Huống chi, cả hai đều là tồn tại sắp bước vào Nhị cấp, bên cạnh sao có thể không có đồng loại đi theo?
Nhưng sự thật là quả nhiên không có, ít nhất trong phạm vi sáu trăm mét mà tinh thần lực của Tề Tu cảm nhận được, tuyệt đối không có bất kỳ con Heo Rừng hay Tông Lang nào khác.
Lúc này, con Tông Lang đang giằng co bỗng gầm nhẹ một tiếng rồi tấn công, thân thể hơi ngả về sau như lò xo, lao vút về phía Heo Rừng, nhe ra hàm răng sắc nhọn.
Heo Rừng cũng phẫn nộ gầm lên, chân trước đạp mạnh xuống đất, lao nhanh về phía Tông Lang, cuốn lên một trận bụi đất.
"Rầm!"
Heo Rừng húc mạnh vào thân Tông Lang, răng nanh để lại trên người sói một lỗ máu.
Răng nhọn của Tông Lang cũng xé toạc một mảng thịt trên người Heo Rừng.
Trận chiến giữa hai linh thú vô cùng kịch liệt, cả hai đều bộc phát hung tính tuyệt đối. Heo Rừng như bị cơn giận làm mờ mắt, Tông Lang như bị cơn đói chiếm cứ tâm trí, đối mặt với công kích của đối phương hoàn toàn không biết né tránh.
Nhìn một hồi, Tề Tu chớp mắt, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái. Chuyện này không đúng lắm. Cho dù Heo Rừng vốn ngu ngốc, không biết né tránh thì thôi, nhưng Tông Lang đâu có thế. Sở trường của Tông Lang là âm thầm ẩn nấp trong bóng tối, chờ con mồi lơ là mới tung đòn nhất kích tất sát.
Đó là bản năng của Tông Lang, không liên quan đến tu vi phẩm cấp! Từ bao giờ Tông Lang lại hung hăng đối chiến trực diện như vậy? Có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra sao?
Tề Tu nghi ngờ, nhưng không ai giải đáp cho hắn.
Tuân Minh ở phía sau cũng phát hiện điểm kỳ quái này, nhưng khác với Tề Tu, hắn không suy nghĩ nhiều.
Chẳng bao lâu sau, khi chiến huống sắp phân thắng bại, hai con linh thú sắp lưỡng bại câu thương, con Heo Rừng đột nhiên tấn cấp.
Trên người nó tỏa ra bạch quang chói mắt, khí thế liên tục tăng lên, rất nhanh chạm đến điểm giới hạn, sau đó "Bốp" một tiếng, như phá vỡ gông cùm xiềng xích, thực lực của nó thăng lên Nhị cấp.
Tấn thăng Nhị cấp, cơ thể nó biến hóa rõ rệt. Lớp lông bờm đen dài hơn và đen bóng hơn, cặp răng nanh càng thêm chắc chắn sắc bén. Rõ ràng nhất là những vết thương trên người nó đang phục hồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thấy cảnh này, Tông Lang rõ ràng cuống lên, trong mắt lộ vẻ cảnh giác, không tự chủ được lùi lại một bước, toàn thân căng cứng.
"Ngao ô "
Biết rằng chờ Heo Rừng tấn cấp xong thì mình chỉ có đường chết, Tông Lang ngửa mặt lên trời tru dài một tiếng. Giây tiếp theo, khí thế trên người nó cũng bắt đầu tăng vọt, tỏa ra bạch quang chập chờn.
Nó cũng bắt đầu tấn cấp!
Nhưng Tề Tu nhìn ra được, khác với Heo Rừng tấn cấp tự nhiên, con Tông Lang này là cưỡng ép tấn cấp. Cho dù thành công, di chứng để lại cũng vô cùng lớn.
Nhìn đến đây, Tề Tu càng thêm nghi ngờ. Tông Lang sẽ không làm loại chuyện cố quá thành quá cố này mới đúng. Đây không phải vấn đề thông minh hay không, mà là bản năng sinh tồn!
Theo tập tính, trong tình huống không địch lại rõ ràng như thế này, Tông Lang nên quay đầu bỏ chạy, chờ thực lực tăng lên rồi quay lại báo thù. Đó mới là kịch bản chính xác.
Nhưng diễn biến hiện tại rõ ràng khác thường. "Chẳng lẽ là cầm nhầm kịch bản?" Tề Tu lẩm bẩm, tỏ vẻ vô cùng khó hiểu...