"Tề lão bản, có chuyện gì vậy?" Lương Bắc mờ mịt hỏi, hắn hoàn toàn không nghe thấy gì cả.
Tề Tu cau mày, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc. Hắn có thể khẳng định, vừa rồi đúng là mình đã nghe được âm thanh, hơn nữa, âm thanh đó còn vang dội hơn so với lần đầu tiên nghe thấy.
"Tiểu Bạch, ngươi có nghe thấy không?" Tề Tu hỏi. Tại chỗ này, tu vi cao nhất chính là Tiểu Bạch, hắn không nghe thấy không có nghĩa là Tiểu Bạch cũng không nghe thấy.
Tiểu Bạch lười biếng nằm trên vai Tề Tu, cái đuôi dài quấn một vòng quanh cổ hắn, đưa móng vuốt chỉ về hướng Tây, kêu lên: "Meo ô!" Ở đằng kia, nơi đó đang đánh nhau.
"Đánh giặc?" Tề Tu sững sờ, hắn không ngờ nguồn gốc của âm thanh lại là do chiến tranh.
Lời này vừa nói ra, trong lòng mấy người đồng loạt cả kinh.
"Khai chiến? Nam Hiên Đế Quốc cùng Đông Lăng Đế Quốc bây giờ đang khai chiến sao?" Lương Bắc kinh ngạc hỏi.
"Làm sao có thể? Không phải vừa rồi còn rất tốt sao?" Hạng Chỉ Điệp cũng mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía Tiểu Bạch và Tề Tu. Nàng nhớ lại lúc Hàn Khiêm tới trước đó, rõ ràng nhìn dáng vẻ của đối phương hoàn toàn không giống như sắp có chiến tranh nổ ra.
Trong mắt Tuân Minh xẹt qua một vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng. Với hắn mà nói, Đông Lăng Đế Quốc cùng Nam Hiên Đế Quốc thế nào, căn bản không quan trọng.
Vũ Phi chớp mắt, hắn và Tuân Minh có cùng suy nghĩ, căn bản không quan tâm. So với cái gọi là đánh giặc, hắn để ý chuyện Tề Tu không nể mặt mũi lúc trước hơn.
"Bây giờ chiến huống như thế nào rồi? Hay là chúng ta qua đó xem một chút đi?" Trên mặt Điền Khải Nguyên lộ ra vẻ lo âu. Hắn là người Đông Lăng Đế Quốc, đối với chiến sự của quốc gia mình đương nhiên là hết sức quan tâm.
Không cần Tề Tu nói gì, Tiểu Bạch đã kêu lên: "Meo meo meo meo!"
Tề Tu nghe xong, cau mày lại, ánh mắt quét qua mặt mấy người một vòng, phiên dịch: "Là Nam Hiên Đế Quốc đánh lén. Người của Nam Hiên Đế Quốc đột nhiên xuất hiện bên trong Bích Ngang Thành, mở cửa thành ra, trong ngoài giáp công, hiện đang tấn công Bích Ngang Thành! Dựa theo xu hướng này, Bích Ngang Thành có thể sẽ bị công hãm."
Dứt lời, mấy người trố mắt nhìn nhau.
Chỉ chốc lát sau, Vũ Phi không thèm để ý nói: "Đánh giặc mà, luôn sẽ có thắng có thua, thua cũng rất bình thường."
"Thua rất bình thường?" Điền Khải Nguyên đề cao âm lượng, vứt bỏ luôn dáng vẻ chú trọng hình tượng thường ngày, có thể thấy trong lòng hắn đang nóng nảy, "Ngươi có biết sẽ chết bao nhiêu người không? Ngươi có biết sẽ có bao nhiêu gia đình bị hủy hoại không? Ngươi..."
"Có liên quan gì tới ta?" Vũ Phi nhướng mày, trực tiếp cắt ngang lời đối phương, "Người của quốc gia các ngươi chết thì liên quan gì tới ta?"
Hắn cũng không phải là người Đông Lăng Đế Quốc, hắn đến từ Hughes Đế Quốc. Quan hệ giữa ngũ đại đế quốc cũng không hữu hảo đến thế. Hughes Đế Quốc cùng Đông Lăng Đế Quốc vì nguyên nhân vị trí địa lý nên miễn cưỡng coi như có quan hệ tốt, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu Đông Lăng Đế Quốc gặp nạn, trừ phi Đông Lăng Đế Quốc đưa ra đủ thành ý, nếu không Hughes Đế Quốc hoàn toàn không ngại bỏ đá xuống giếng, ngược lại cũng vậy.
"Nếu đổi lại là Hughes cùng Nhật Minh Đế Quốc đánh giặc, ngươi sẽ lo lắng bọn họ chết bao nhiêu người sao?" Vũ Phi hỏi ngược lại.
Điền Khải Nguyên há hốc mồm, nhưng một chữ cũng không thốt ra được, hoàn toàn á khẩu không trả lời được.
Bởi vì Vũ Phi nói rất đúng, đạo lý là giống nhau. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nếu đổi lại là chiến tranh giữa Nhật Minh Đế Quốc và Hughes Đế Quốc, hắn tuyệt đối sẽ không kích động như thế. Mặc dù có thể sẽ có muôn vàn cảm khái, nhưng tuyệt đối sẽ không xen vào việc của người khác hay nảy sinh ý định đi ngăn cản chiến tranh.
Một bên, Tề Tu quan sát, ánh mắt không để lại dấu vết lướt qua mặt mấy người, thu hết biểu cảm của họ vào đáy mắt. Tuân Minh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh; Vũ Phi thì một bộ dạng không quan tâm; Hạng Chỉ Điệp ánh mắt lộ ra lo âu, hiển nhiên là quan tâm đến tình hình Bích Ngang Thành hiện tại; còn Lương Bắc, cả người như không xương ngồi tựa trên lưng Kim Điêu, đung đưa túi rượu trên tay, mang theo một cỗ thờ ơ.
Không thể không nói, thật ra quan niệm của năm người này đều giống nhau. Đối với quốc gia của mình bọn họ sẽ để ý, nhưng đối với nước khác, phần lớn là không hề quan tâm.
Giống như Tuân Minh, hắn để ý người nhà mình, để ý quê hương mình. Khi biết trận pháp Hoang Bắc có khả năng tan vỡ, vì người nhà, vì quê hương, hắn sẵn sàng đắc tội Tề Tu, có niềm tin cho dù vì thế mà chết cũng muốn ngăn cản.
Nhưng đối với việc chiến tranh nước khác gây thương vong thảm trọng, hắn lại hoàn toàn thờ ơ lạnh nhạt.
Bất quá biểu hiện như vậy cũng rất dễ hiểu, dù sao cũng không phải quốc gia của mình.
Lại nói, người bình thường còn như vậy, huống chi là tu sĩ! Phải biết, tu sĩ tu vi càng cao, càng sẽ không để ý đến sinh tử của những người bình thường kia.
Trên đại lục lưu truyền rằng, tu vi đạt tới Nhất giai coi như là tu sĩ nhập môn, Nhị giai có thể được gọi là tu sĩ, nhưng thực ra không phải vậy. Trên thực tế, chỉ có tu vi đến Lục giai mới xem như thực sự trở thành một tu sĩ chân chính. Từ Nhị giai đến Ngũ giai chẳng qua chỉ là một giai đoạn quá độ mà thôi.
Nói một cách thô tục, Nhất giai là vào cửa, Nhị giai đến Ngũ giai là đường hầm quá độ, bước qua Lục giai mới xem như tiến vào thế giới tu sĩ. Chỉ khi đến Lục giai, tu sĩ mới hiểu được sự chênh lệch giữa tu sĩ và người bình thường. Sự chênh lệch này sẽ theo thực lực tu sĩ tăng cường mà càng ngày càng lớn, thẳng đến cuối cùng hoàn toàn trở thành trời và đất. Trong quá trình này, tu sĩ cũng sẽ ngày càng không thèm để ý đến sinh mạng của người bình thường, những kẻ nhỏ yếu giống như con kiến hôi có thể tùy ý nghiền chết.
Đối với tu sĩ cấp cao mà nói, cho dù là thân nhân bạn bè, nếu tu vi chênh lệch quá lớn cũng sẽ sinh ra ngăn cách, huống chi là những người xa lạ, đó là hoàn toàn không thèm để ý.
Nếu không phải đại lục có mệnh lệnh rõ ràng quy định không cho phép tùy ý lạm sát kẻ vô tội, nhất là những tu sĩ đứng ở đỉnh phong đại lục càng không được phép tùy ý tham dự vào sự tình thế tục, nếu không phải vì như thế, cả phiến đại lục đều đã lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Điền Khải Nguyên phát hiện mình xúc động, hắn hít sâu một hơi, tâm tình vốn đang kích động dần dần trở nên tỉnh táo, nói: "Lương huynh, có thể đi một chuyến đến Bích Ngang Thành không?"
Lương Bắc nhún nhún vai nói: "Ta ngược lại không có vấn đề, cứ xem ý kiến các ngươi thế nào."
Dựa theo ý nghĩ trong lòng hắn, đó chính là hùa theo ý của Điền Khải Nguyên, đi qua nhìn một chút xem có thể giúp được gì không. Bất quá hắn cũng không nói ra ý nghĩ này, thầm nghĩ dù sao mặc kệ bọn họ có đồng ý hay không, hắn đều sẽ mang Điền Khải Nguyên đi qua nhìn trộm một chút. Lương Bắc hắn không thuộc về bất kỳ quốc gia nào trong ngũ đại đế quốc. Nói đúng hơn, hắn coi như là người của Trúc Linh Đảo, nhưng bởi vì bản tính thích tự do, một năm 365 ngày thì có đến 360 ngày là du đãng trên đại lục, 5 ngày cuối cùng là do bị trưởng bối không thể nhịn được nữa bắt về.
Mà kết quả của việc du đãng chính là hắn ở ngũ đại đế quốc, không, nói đúng hơn là khắp nơi trên đại lục đều có bằng hữu tương giao không tệ. Tề Tu suy đoán Lương Bắc cũng giống bốn người kia, nhưng thực ra không phải vậy. Trong lòng Lương Bắc thật sự không có sự phân biệt gì về nước với nước, thế lực với thế lực...