Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 601: CHƯƠNG 591: KỲ TÍCH MỘT GIÂY, BIẾN HÓA KHÔN LƯỜNG

Ánh mắt hắn lộ ra một tia hồ nghi. Sau khi Tề Tu dừng đũa, hắn lặng lẽ tiến lên trước, cầm đũa gắp một miếng thịt cá từ đĩa cá kho bỏ vào miệng, muốn nếm thử xem có phải thật sự có khuyết điểm như lời đồn hay không. Nhưng mà hắn cũng không có vị giác bén nhạy gì, cảm thấy thịt cá ăn vào cũng không tệ lắm.

"Coi như so với Đinh đầu bếp tài nấu ăn tốt nhất Bích Ngang Thành, cũng là không kém chút nào a." Nghĩ như thế, hắn cũng buột miệng nói ra. Vừa mới dứt lời, trong lòng hắn 'lộp bộp' một tiếng, thầm kêu không ổn. Hắn nói như vậy không phải là đang công khai phản bác lời Tề Tu sao?!

"Thật sao? Vậy xem ra cái gọi là tài nấu ăn tốt nhất Bích Ngang Thành cũng chỉ đến trình độ này." Tề Tu hứng thú tẻ nhạt nói. Đến bây giờ, hứng thú muốn ăn ngon đã bị phai mờ không còn bao nhiêu.

Hắn vừa nói như thế, Lý Tố Tố không vui, theo phản xạ lầm bầm: "Ngươi phê bình nhiều như vậy, có giỏi thì ngươi làm một món đi."

"Lý Tố Tố!" Thành Chủ nghiêm nghị liếc nàng một cái, quay đầu hướng về phía Tề Tu lại lộ ra nụ cười, nói, "Tề công tử, trẻ con không hiểu chuyện, ngài chớ trách."

Sắc mặt Lý Tố Tố cứng đờ, bĩu môi, có chút cúi thấp đầu, hai tay vò vò đường viền hoa lộ ra dưới tạp dề, không nói chuyện.

Lúc này, ánh mắt Hàn Khiêm sáng lên, vỗ tay khen: "Ý kiến này không tệ, thiếu nữ, ngươi thật thông minh."

Hàn Khiêm chen vào một câu, Lý Tố Tố nhất thời lên tinh thần, đắc ý nói với Thành chủ: "Đấy, cậu xem, Hàn đại ca cũng nói như vậy."

"Để cho ta làm?" Tề Tu chỉ chỉ mình, "Ngươi chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn chắc chắn." Lý Tố Tố, Hàn Khiêm hai người hưng phấn gật đầu, đều mặt đầy mong đợi nhìn Tề Tu. Bất quá, Hàn Khiêm là đơn thuần mong đợi thức ăn ngon, mà Lý Tố Tố lại mang theo một tia khiêu khích.

Nhìn biểu tình của hai người, trong lòng Thành Chủ gọi là một cái tâm tắc (nghẹn lòng), dứt khoát ngậm miệng lại, lui về phía sau một bước, không nói chuyện.

"Làm món ăn thì thôi, ta không có tâm tình." Tề Tu không hứng lắm nói. Sau đó, dưới ánh mắt thất vọng của Hàn Khiêm và ánh mắt bỗng nhiên hưng phấn của Lý Tố Tố, giọng điệu hắn xoay chuyển, "Bất quá, cho ngươi mở mang kiến thức một chút về cái gì gọi là mỹ vị thì vẫn có thể."

Dứt lời, Tề Tu bưng lên đĩa cá kho trên bàn.

"Kiến thức mỹ vị?" Lý Tố Tố kinh ngạc, không hiểu nhìn động tác của hắn.

Tề Tu không giải thích. Dưới ánh mắt tò mò của bọn họ, hắn làm một động tác ngoài dự đoán mọi người. Bưng cái đĩa giơ tay lên, hắn ném con cá kho trong đĩa lên giữa không trung.

Trong phút chốc, ngọn lửa màu cam đỏ đột nhiên thoát ra, bao bọc lấy con cá kho. Cá kho ở giữa không trung tĩnh trệ đúng một giây đồng hồ, cũng bị ngọn lửa nướng suốt một giây như vậy.

Một giây trôi qua, Tề Tu thu hồi hỏa diễm, con cá giữa không trung lại rơi trở về trong đĩa. Đồng thời, một mùi thơm mê người bắt đầu tràn ngập. Đó là một mùi thơm nồng nàn, có thể rõ ràng ngửi thấy đây là mùi thịt cá kho, vô cùng câu dẫn sự thèm ăn.

Mùi thơm đậm đà của thịt cá kho tàu có chút xộc vào mũi, nhưng dù vậy vẫn làm cho người ta không nhịn được dùng sức hít sâu hai cái, tham lam muốn đem toàn bộ mùi thơm hít vào trong phổi.

"Ừng ực."

Đồng tử Lý Tố Tố co rụt lại, không kìm lòng được nuốt nước miếng một cái, nhìn về phía đĩa cá kho đang tản ra ánh sáng mê người kia, trên mặt khó giấu vẻ khiếp sợ. "Chuyện này..."

Trong đĩa, cá kho màu sắc hồng diễm, thịt trên thân cá vẫn còn đang run rẩy, bốc hơi nóng hôi hổi. Từng luồng hơi trắng bốc lên, trong mông lung, con cá kia giống như còn sống, cái đuôi cùng đầu đồng loạt nhảy động một cái.

Bất kể là vẻ ngoài hay mùi thơm, con cá này bây giờ so với con cá trước kia có sự khác biệt một trời một vực, ngay cả một tia linh tính trước đó không có giờ cũng xuất hiện.

"Thật không phải là bị đánh tráo sao?" Lý Tố Tố lắp bắp hỏi. Thật ra nàng càng muốn hỏi, đây thật sự là con cá vừa nãy sao?

Coi như là tận mắt nhìn thấy, nàng cũng không nhịn được hoài nghi có phải mình hoa mắt hay không. Biến hóa cũng quá lớn chứ? Hơn nữa cá nấu chín còn có thể có linh tính? Nàng thật không phải đang trúng ảo thuật sao?

"Nếm thử một chút!" Tề Tu đặt đĩa cá kho mới ra lò lên bàn, lui ra hai bước, đưa tay chỉ nói.

"Ta đây liền không khách khí." Hàn Khiêm là người đầu tiên xông lên, không kịp chờ đợi cầm đũa, gắp một miếng thịt cá. Bề mặt thịt cá nhìn tiêu đỏ, nhưng bên trong lại trắng như tuyết. Miếng thịt cá trên đũa tách ra khỏi thân cá, từ vết rách bay lên một luồng hơi trắng, kèm theo đó là một mùi thơm mê người.

Một miếng ăn hết thịt cá, Hàn Khiêm nhắm mắt lại, mặt hiện lên vẻ hưởng thụ.

Thành Chủ nuốt nước miếng đang tiết ra trong miệng, thèm thuồng nhìn đĩa thịt cá, cầm đôi đũa đã dùng trước đó lên, gắp một miếng thịt cá thật to trên thân cá.

Xé ra toát ra một luồng hơi trắng, miếng thịt cá hoàn mỹ tách khỏi xương cá, ngay cả xương cá cũng không bị dính theo miếng thịt. Kèm theo một trận thơm nồng, hắn há miệng, một miếng đem thịt cá không xương ăn vào trong miệng.

Trong phút chốc, hắn trợn to hai mắt, mặt đầy khiếp sợ, cả người giống như bị sét đánh. Trong miệng hắn không ngừng nhai kỹ, giờ khắc này, hắn rốt cuộc minh bạch miếng thịt cá ăn trước đó có bao nhiêu khuyết điểm...

Nhìn thần thái của hai người, Lý Tố Tố hít sâu một hơi, tiến lên cầm đũa tách một miếng thịt cá bề mặt tiêu đỏ bên trong trắng như tuyết. Khi thịt cá bị xé nứt, giống vậy toát ra một luồng hơi trắng, xương cá vẫn ở lại trên thân cá, không bị dính theo.

Nàng thận trọng nhìn miếng thịt cá trước mắt, thận trọng há miệng ăn vào!

Oanh!

Thịt cá vừa vào miệng, vị trơn mềm ngay lập tức nở rộ trong khoang miệng, mang theo mùi thơm của nước kho tàu. Bề mặt tươi mặn, bên trong mềm mại, có độ đàn hồi. Hai thứ hợp nhất, ngon đến mức giống như có vô số pháo hoa đang nở rộ.

Lý Tố Tố đờ đẫn, đũa trong tay "ba tháp" một tiếng rơi xuống đất. Cả người lảo đảo lùi lại một bước, mất hồn mất vía lầm bầm: "Làm sao có thể, rõ ràng..." Rõ ràng chỉ là tùy ý nướng một giây đồng hồ như vậy a!

Giờ khắc này nàng thật sự bị đả kích. Niềm tin nội tâm giống như đang bị sóng biển đánh vào, lảo đảo muốn ngã bên bờ vực sụp đổ.

"Ba!"

Bỗng nhiên một thanh âm vang lên đánh thức Lý Tố Tố đang vô tri vô giác. Nàng theo phản xạ nhìn về phía âm thanh truyền tới, liền thấy Thành Chủ lúc này đang một tay vỗ lên bàn ăn, chảy ra nước mắt đầy cảm động, nghẹn ngào nói: "Ta hôm nay mới phát hiện, nguyên lai cá lại ngon như vậy! Đây tuyệt đối là món cá ngon nhất ta từng ăn."

"Cái này có gì, món ăn này hoàn toàn chưa phát huy ra tài nấu ăn chân chính của Tề lão bản." Hàn Khiêm liếm liếm nước canh dính trên đũa, lấy thái độ của người từng trải, khinh thường nói.

"Cái gì?" Thành Chủ kinh hãi, "Cái này còn chưa phát huy thực lực chân chính?"

"Không sai, ta đã nói với ngươi ta từng ăn..."

Thanh âm bên tai truyền tới càng ngày càng nhỏ. Lý Tố Tố kinh ngạc nhìn cái đĩa trước đó đựng cá kho, lúc này lại chỉ còn lại một bộ xương cá hoàn chỉnh, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng thất lạc...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!