"Đừng hòng, chuyện đó là không thể nào." Thành Chủ không chút lưu tình phủ quyết ý nghĩ của nàng, nhìn về phía cửa hỏi, "Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết, tại sao ta rõ ràng bảo Đinh đầu bếp xuống bếp, cuối cùng lại biến thành ngươi?"
Vấn đề này vừa đưa ra, ánh mắt Lý Tố Tố lóe lên một cái, có chút thiếu tự tin nói: "Ta làm với Đinh thúc thúc làm không phải đều giống nhau sao."
"Cho nên các ngươi thông đồng tốt để công khai cãi lại mệnh lệnh của Thành Chủ sao?" Sắc mặt Thành Chủ lạnh lẽo, lành lạnh nói.
Đối mặt với hắn như vậy, Lý Tố Tố mặc dù cảm thấy chột dạ nhưng cũng không sợ. Nàng từ nhỏ cha mẹ mất sớm, vẫn là do người cậu này nuôi lớn. Có thể nói, đây là thân nhân duy nhất của nàng trên thế giới này, cũng là người thương yêu nàng nhất, giống như phụ thân vậy.
"Không có! Là Đinh thúc thúc buổi sáng ăn đau bụng, cho nên mới để ta thay thế." Lý Tố Tố nói, ánh mắt phiêu hốt.
Thành Chủ cau mày, nhất thời nghĩ đến một khả năng, nói: "Không phải là ngươi giở trò quỷ chứ?"
Thấy hắn đoán ra, Lý Tố Tố cũng không chối quanh co, rất sảng khoái thừa nhận: "Không sai! Chính là ta làm! Về phần tại sao muốn làm như thế... Dĩ nhiên là bởi vì ta biết đây là chuẩn bị cho khách quý. Nếu như thức ăn ta làm có thể được khách quý công nhận, vậy ngươi sẽ không thể ngăn cản ta nữa!"
Chính vì vậy, nàng mới làm ra một bàn thức ăn thịnh soạn như thế. Nàng đã đem tất cả những món mình biết làm ra hết một lượt, chính là mong đợi có thể được công nhận.
Chỉ cần nhận được sự công nhận, nàng liền có niềm tin tranh thủ với cậu mình tư cách đi tham gia khảo hạch Tinh Cấp!
"Ngây thơ!" Thành Chủ rất khinh thường nói. Trong lòng hắn cũng rất bất đắc dĩ, đây là con gái duy nhất của tỷ tỷ hắn, hắn dĩ nhiên hy vọng đối phương có thể bình an khoái hoạt. Nhưng làm đầu bếp có cái gì tốt? Mỗi ngày ở trong phòng bếp tràn đầy dầu mỡ ngây ngốc có cái gì tốt? Làm bản thân giống như nha hoàn có cái gì tốt?
"Tóm lại, ngươi đừng hòng nghĩ đến chuyện làm đầu bếp!" Thành chủ nói, nhìn đôi tay có vẻ hơi thô ráp của đối phương, cùng với bộ dáng không chút nào giống tiểu thư khuê các, hắn kiên quyết ngăn cản ý định làm đầu bếp của nàng.
"Ngươi! Không thể nói lý!" Lý Tố Tố tức khí kêu to, trong lồng ngực cuộn trào tức giận, giậm chân một cái, bay thẳng về phía ngoài cửa, ngay cả nguyên lực cũng dùng tới.
Nhưng mà tu vi chỉ có Nhị giai như nàng, đối mặt với cao thủ của Phủ Thành Chủ cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, căn bản không cách nào lao ra đại môn.
Thấy nàng thật sự tức giận, Thành Chủ cũng sợ ép người quá đáng sẽ khiến nàng làm ra chuyện gì không thể vãn hồi, hắn lập tức dịu giọng: "Ngươi cũng đừng giận, coi như ta đồng ý cũng vô dụng, tài nấu ăn của ngươi không phải đã bị người khác chê bai không đáng một đồng sao! Ngươi xem, ngươi căn bản không thích hợp làm đầu bếp."
Lý Tố Tố ngẩn ra, nhớ tới hình ảnh bị phê bình sắc bén trước đó, ánh mắt lộ ra một tia chán nản. Nàng không nhịn được hoài nghi, chính mình thật sự không có thiên phú nấu ăn sao?
Thấy nàng trong lòng dao động, Thành Chủ trong lòng vui mừng, nghĩ muốn thừa thắng xông lên dập tắt ý nghĩ của nàng, hắn dùng giọng điệu thờ ơ nói: "Năm nay ngươi mười sáu tuổi, đã học hơn ba năm, gần bốn năm nấu ăn. Học lâu như vậy vẫn bị người ta hoàn toàn phủ nhận, đủ để thấy ngươi căn bản không có thiên phú nấu ăn gì, cho nên ngươi hãy sớm buông tha ý tưởng làm đầu bếp đi."
Lý Tố Tố không trả lời, cái đầu đang tràn đầy tức giận dần dần trở nên tỉnh táo, giống như bị người tạt một chậu nước lạnh, lửa giận trong lòng bị dập tắt.
Nàng cúi đầu im lặng chốc lát. Khi Thành chủ định mở miệng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt sáng ngời nhìn chằm chằm ông, kiên định nói: "Cậu, chúng ta hãy lập một giao ước! Nếu như tài nấu ăn của ta có thể được người kia công nhận, cậu không được ngăn cản ta trở thành đầu bếp nữa! Ngược lại, nếu ta không thể được hắn công nhận, ta sẽ từ bỏ việc làm đầu bếp!"
"Được!" Thành Chủ lập tức đồng ý. Hắn thấy, chỉ cần để cho Tề công tử không đồng ý, hắn liền thắng chắc. Nhưng để an toàn, hắn vẫn nói, "Thêm một cái thời hạn, trong vòng một tháng!"
Lý Tố Tố: "Ba tháng!"
"Được!" Thành Chủ do dự một chút rồi cũng đồng ý.
"Quyết định như vậy!" Lý Tố Tố mặt mày hớn hở, trong con ngươi lóe lên hai đốm sáng rực rỡ.
Tề Tu đã đi xa dĩ nhiên không biết chuyện phát sinh sau khi hắn rời đi. Hắn thật ra có nghe thấy tiếng gọi của Lý Tố Tố, nhưng hắn luôn cảm thấy nếu quay đầu lại sẽ rất phiền toái. Để giảm bớt phiền toái, hắn quyết định coi như không nghe thấy là tốt nhất.
Nhưng mà hắn rất nhanh sẽ biết, có lúc phiền toái không phải muốn tránh là có thể tránh được.
"Tề lão bản định đi đâu?" Đi ra một đoạn, Hàn Khiêm hỏi.
Tề Tu u u nói: "Thật ra mục đích của ta là Thực Thành." Nhưng luôn có người muốn ta đi Hoang Bắc.
Nửa câu sau hắn không nói ra, chỉ yên lặng nói trong lòng một lần.
Trong mắt Hàn Khiêm lóe lên vẻ nghi hoặc. Lúc này tin tức về việc 'trận pháp Hoang Bắc có khả năng tan vỡ' mới truyền đi hai ba ngày, còn chưa truyền tới Bích Ngang Thành, nên Hàn Khiêm cũng không biết chuyện liên quan tới Hoang Bắc.
Tề Tu trong lòng cũng có chút phiền não, tiếp tục đi theo Lương Bắc bọn họ đi Hoang Bắc, hay là trực tiếp đi Thực Thành? Sự lựa chọn này cho đến khi hắn về tới cái sân tối qua ở hắn vẫn còn đang quấn quít.
Đang lúc hắn không biết nên chọn cái nào, hắn phát hiện mình đã không cần lựa chọn nữa.
Khi hắn trở lại trong sân, lại phát hiện trong năm người kia, ngoại trừ Lương Bắc ra, bốn người còn lại đều đang ở trong sân của hắn, nhìn dáng dấp là đang đợi hắn.
Phần lớn chỗ ngồi trong sân đều bị thân hình khổng lồ của Kim Điêu chiếm cứ, bốn người đang đứng trước cổng viện, đang nói chuyện gì đó.
Khi bọn họ chú ý tới Tề Tu đang đi về phía này, cả bốn người đều sững sờ một chút, trên mặt đều lộ ra biểu tình thở phào nhẹ nhõm.
Tề Tu trong lòng kinh ngạc, mấy người này sẽ không cho là hắn một mình bỏ đi rồi chứ? Nhìn biểu tình của bọn họ, thật sự có khả năng đó.
"Có chuyện gì sao?" Tề Tu đứng lại trước mặt bốn người, nhàn nhạt hỏi.
"Tề công tử dậy sớm như vậy?"
"Tề lão bản, Lương Bắc hắn lúc nào có thể tỉnh lại?"
Ba loại phản ứng, theo thứ tự là Hạng Chỉ Điệp, Điền Khải Nguyên cùng với Tuân Minh, Vũ Phi.
"Các ngươi sao đều ở chỗ này?" Tề Tu không trả lời mà hỏi ngược lại, trong mắt lóe lên một tia như có điều suy nghĩ. Không biết tại sao, hắn nhạy bén cảm thấy bốn người này có sự khác biệt, mặc dù dường như cũng không có mâu thuẫn gì, nhưng sự ngăn cách trong đó lại rất rõ ràng.
Sự thật cũng quả thật như thế, bốn người quả thật bởi vì vấn đề hành trình mà nảy sinh chia rẽ. Cho dù đã làm theo biện pháp Tề Tu nói là thông báo cho gia tộc, nhưng Tuân Minh vẫn cảm thấy lúc này nên nhanh chóng chạy tới Hoang Bắc.
Mà Hạng Chỉ Điệp cảm thấy nên chờ tin tức chính xác từ người trong gia tộc, ở lại Bích Ngang Thành tu chỉnh mấy ngày.
Điền Khải Nguyên thiên về ý tưởng của Tuân Minh, còn Vũ Phi là kẻ háo sắc, lựa chọn đứng về phía Hạng Chỉ Điệp.
Bốn người nhìn nhau một cái, cuối cùng vẫn là Hạng Chỉ Điệp đứng ra nói: "Chúng ta dự định ở Bích Ngang Thành tu chỉnh hai ngày, Tề công tử cảm thấy thế nào?"