Người thông minh một chút đã nghe ra thâm ý trong lời nói của hắn, nhưng lúc này nam tử tóc xám đang bị cảm xúc chi phối hoàn toàn không nghe lọt tai. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, đó chính là hắn sơ tuyển không thông qua, nguyên nhân là vì thiếu một điểm! Hắn không cho rằng mình cẩn thận một chút có lỗi, càng không cho rằng là mình quá cẩn thận mà lãng phí thời gian. Hắn chỉ cho rằng là lỗi của đối phương, nếu như đối phương lúc ấy không đụng hắn một cái, hắn liền có thời gian để hoàn thành giải đáp linh thú trong trận pháp cuối cùng. Chỉ cần có thời gian, hắn tin tưởng bằng thực lực của chính mình nhất định có thể thông qua!
Nghĩ tới đây, đôi mắt hắn càng thêm đỏ ngầu, nhìn về phía nam tử tóc nâu sẫm tràn đầy cừu hận.
Thích Chinh liếc mắt nhìn nam tử tóc xám, mắt lộ vẻ khinh thường, nhưng rất nhanh thì thu liễm. Một tay chắp sau lưng, khí chất trác tuyệt, ung dung thong thả nói: “Tiễn trưởng lão, làm phiền ngài nhanh chóng tuyên bố kết quả đi.”
Tiễn trưởng lão nhìn Thích Chinh, chỉnh lại sắc mặt, hướng về phía nam tử tóc xám nói: “Vị thí sinh này, ngươi nếu còn muốn trở thành đầu bếp Ngũ Tinh, vậy thì ba năm sau hãy quay lại.”
Dứt lời, hắn phất tay một cái. Tinh Thạch trong tay nam tử tóc xám bộc phát ra thanh sắc quang mang. Nam tử tóc xám còn muốn giãy giụa, nhưng hiển nhiên là vô dụng. Chính hắn có lẽ cũng phát hiện điểm này, chán chường buông tha giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm nam tử tóc nâu sẫm, hét lớn: “Ngươi chờ đó, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Lời vừa dứt, thanh quang biến mất, nam tử tóc xám cũng theo đó biến mất tại chỗ, hiển nhiên là bị truyền tống đi.
Tiễn trưởng lão đưa mắt nhìn quanh những người còn lại, nói: “Chúc mừng các ngươi sơ tuyển thông qua, số người thông qua là hai mươi tám người!”
Nói xong hắn dừng lại, giơ tay ra hiệu với người sau lưng. Một người trong ba người phía sau tiến lên một bước, hai tay nâng ngang, một cái khay được phủ vải đỏ xuất hiện trên tay hắn.
Tiễn Lượng vén tấm vải đỏ lên, lộ ra một loạt lệnh bài đặt trên khay, nói: “Bây giờ dựa theo thứ tự thông qua sơ tuyển của các ngươi để lên nhận lệnh bài số thứ tự. Lệnh bài này sẽ đi theo các ngươi đến khi khảo hạch kết thúc.”
Không có ai hỏi lại, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Thích Chinh. Trong ánh mắt có kiêng kỵ, ngưng trọng, dĩ nhiên cũng có bình tĩnh, dò xét, hứng thú. Thích Chinh chính là người đầu tiên thông qua trong số bọn họ.
Thích Chinh nhếch miệng lên một nụ cười nhạt, không kiêu không vội. Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, hắn đi lên trước, từ trong tay Tiễn Lượng lấy đi bảng số “Một”.
Người đứng sau lưng Tiễn Lượng cầm bút và sổ, khi Thích Chinh lấy đi bảng số “Một”, hắn liền “xoạt xoạt xoạt” viết gì đó lên sổ.
“Người kế tiếp!” Tiễn Lượng vừa nói vừa nhìn về phía Tề Tu.
Lần này tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tề Tu. Tề Tu chính là người thứ hai hoàn thành, bám sát ngay sau Thích Chinh.
Tề Tu mặt đầy bình tĩnh đi lên trước. Thích Chinh đi trở về, khi hai người lướt qua nhau, Thích Chinh bỗng nhiên dừng bước, khóe mắt liếc nhìn hắn, nói: “Ngươi rất lợi hại!”
Tề Tu khựng lại, lạnh nhạt như thường trả lời: “Ta cũng cảm thấy như vậy.”
Nói xong, hắn tiếp tục bước đi.
Trên trán Thích Chinh bật lên một cái dấu thăng to tướng. Thế mà không khiêm tốn thừa nhận? Là quá mức tự tin hay là quá mức cuồng vọng...
Bất quá hắn cũng không nói gì, tiếp tục bước về vị trí cũ. Chỉ có điều, tâm trạng vốn đang tốt của hắn trở nên không tốt lắm.
Cách sau lưng hắn vài mét, thiếu niên mặt baby một tay sờ cằm, trên mặt tràn đầy hứng thú, dùng thanh âm chỉ có chính mình mới nghe được lẩm bẩm: “Một là đệ tử Thái Thượng Trưởng Lão, được gọi là ấu niên tông trù; một là tiểu chủ tiệm Mỹ Vị ở kinh đô, thân phận thần bí. Chậc chậc, lần này có kịch hay để xem rồi...”
Tề Tu nhận lấy lệnh bài số “Hai” từ tay Tiễn Lượng, trên mặt không có chút rung động nào. Vốn dĩ hắn có thể lấy được hạng nhất, nhưng suy nghĩ lại, cảm thấy đệ nhất quá lộ liễu. Để khiêm tốn, hắn vẫn buông tha số một, lấy cái thứ hai.
Sau Tề Tu là Ngũ Vệ. Tiễn Lượng vừa mới gọi tên hắn, một giây kế tiếp hắn liền xuất hiện trước mặt Tiễn Lượng, nhận lấy lệnh bài.
Tiễn Lượng ngẩn người một chút, rất bình tĩnh hô: “Người kế tiếp.”
Tại chỗ hai mươi tám người đều nhận lấy lệnh bài số thứ tự của mình. Tiễn Lượng nói: “Ta tuyên bố: Sơ tuyển kết thúc! Tiếp theo các ngươi có thể nghỉ ngơi mấy ngày.”
Không chờ bọn họ hỏi nhiều, Tiễn Lượng tiếp tục nói: “Hôm nay là thi đầu bếp Nhất Tinh, ngày mai là đầu bếp Nhị Tinh, ngày kia là đầu bếp Tam Tinh, sẽ tiêu tốn hai ngày thời gian. Sau đó là khảo hạch đầu bếp Tứ Tinh, sẽ tiêu tốn bốn ngày. Cuối cùng mới là khảo hạch đầu bếp Ngũ Tinh, sẽ tiêu tốn năm ngày.”
“Trước khi đến phiên các ngươi khảo hạch, các ngươi có thể tự mình đặc huấn, cũng có thể đi xem khảo hạch các cấp sao khác.”
“Nên nói ta đều nói xong. Bây giờ, các ngươi có thể rời đi.”
Tiễn Lượng vừa dứt lời, trên người đám Tề Tu liền toát ra ánh sáng xanh, mang theo mấy người biến mất tại chỗ.
Chợt lách người, Tề Tu phát hiện mình xuất hiện ở khoảng đất trống bên trong cổng lớn Trù Đạo Tông. Hai mươi bảy vị thí sinh còn lại cũng ở quanh người hắn. Người trên quảng trường nhìn thấy một nhóm người đồng loạt xuất hiện, nhất là thấy ánh sáng xanh và địa điểm xuất hiện là bên trong cổng Trù Đạo Tông, bọn họ nhất thời kích động.
“Ra rồi, ra rồi! Bọn họ chính là những người thông qua sơ tuyển đầu bếp Ngũ Tinh! Không nghĩ tới lại có nhiều người như vậy!”
“Một, hai, ba... Không ngờ lại có tới hai mươi tám người.”
“Ta nhìn thấy Thích công tử! A, còn có Long thiếu gia cũng ở bên trong! Bọn họ đều đã thông qua sơ tuyển, quá lợi hại!”
“Thật không hổ là Thích công tử...”
“Các ngươi làm sao biết bọn họ chính là người thông qua sơ tuyển?”
“Ha, huynh đệ, ngươi cái này liền không hiểu rồi. Thanh quang chính là đại biểu đầu bếp Ngũ Tinh, xuất hiện ở bên trong cổng Trù Đạo Tông liền đại biểu bọn họ sơ tuyển thông qua!”
“Vậy nếu như không thông qua thì sao?”
“Không thông qua thì tự nhiên là xuất hiện ở trên quảng trường bên ngoài cổng!”
“Thì ra là như vậy...”
Nam tử tóc xám nghe người bên cạnh bàn tán, trong mắt tràn đầy không cam lòng. Vốn dĩ hắn có cơ hội trở thành một thành viên trong đám người kia, trở thành đối tượng được mọi người hâm mộ khen ngợi. Chính là kém một điểm, một điểm! Đáng chết!
Nhìn nam tử tóc nâu sẫm bên trong cổng lớn, trong mắt hắn tràn đầy cừu hận nồng nặc. Đều do cái tên kia, nếu như không phải là... Giờ khắc này, đôi mắt đỏ ngầu của hắn tràn đầy sát ý...