Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 771: CHƯƠNG 761: UY ÁP CHẤN NHIẾP, CẨU ĐẦU ĐA KHUẤT PHỤC

Tề Tu yên tâm, vừa mới chuẩn bị nói cái gì, liền nghe được Nhân Thú trong lồng lần nữa phát ra một tiếng gầm, lần này trong tiếng hô mang theo sự nôn nóng.

‘Nhanh lên một chút, rời đi, nơi này là địa bàn của Thiên Thú, rất nguy hiểm!’

Nhân Thú nôn nóng nửa người dựng đứng lên, hai tay bám vào song sắt, móng vuốt sắc bén cào lên cái lồng cứng rắn, phát ra tiếng rít chói tai.

Tề Tu có chút lúng túng dời tầm mắt. Đối phương đang trần truồng, cứ như vậy mặt đối mặt nửa ngồi dậy, toàn thân cao thấp đều bị hắn nhìn hết sạch.

Mặc dù hắn sẽ không cầm thú đến mức nảy sinh ý đồ gì với đối phương, nhưng bất kể nói thế nào đối phương cũng có thân thể phụ nữ, tình huống nhìn hết sạch đối phương vẫn khiến hắn cảm thấy một trận lúng túng.

Chỉ bất quá thấy đối phương càng ngày càng nôn nóng, Tề Tu đè xuống sự lúng túng, an ủi: “Đừng nóng vội, có thể cho ta biết tên ngươi là gì không?”

Hắn mặc dù nói tiếng đại lục thông dụng, nhưng lọt vào tai Nhân Thú lại là ngôn ngữ trao đổi của đồng tộc.

Nhân Thú nghe vậy, sự nôn nóng trong mắt giảm đi không ít, do dự một chút, nàng trả lời: “Ta tên là A Song.”

Sau đó, thông qua một phen trao đổi không tính là khó khăn nhưng khá phiền toái, Tề Tu từ miệng nàng, cũng chính là A Song, lấy được một ít tình báo. Chỉnh hợp chải chuốt lại, hắn có thể khẳng định thế giới này có bốn loại sinh vật: Thiên Thú, Địa Thú, Nhân Thú cùng với Hải Thú.

Giống như những kẻ đầu gà, đầu chó có thể đứng thẳng đi lại được gọi là Thiên Thú. Thiên Thú là chúa tể của thế giới này, là kẻ thù lớn nhất của Nhân Thú và Địa Thú. Về phần nhiều hơn nữa thì A Song cũng không rõ ràng.

Tiếp theo chính là Nhân Thú. Nhân Thú là thức ăn, con mồi, thậm chí là sủng vật của Thiên Thú. Nhân Thú trời sinh sở hữu thể chất và thiên phú cường đại, theo sự trưởng thành, cho dù không tu luyện, lực lượng của Nhân Thú cũng càng ngày càng mạnh. Nhưng chính vì không có phương pháp tu luyện chính quy, Nhân Thú từ đầu đến cuối vẫn thua kém Thiên Thú.

Nhân Thú thường sống theo bầy đàn trong rừng rậm. Chỉ bất quá để né tránh Thiên Thú săn đuổi, bọn họ thường xuyên phải di dời chỗ ở. Mặc dù như vậy, mỗi ngày vẫn có vô số Nhân Thú bị săn bắt.

Mà A Song cũng là bởi vì lúc di dời không cẩn thận bị lạc đàn nên mới bị bắt.

Sau đó là Địa Thú. Địa Thú chính là những động vật bình thường, không cách nào đứng thẳng đi lại. Những Địa Thú này là thức ăn của Nhân Thú, đồng thời cũng là thức ăn của Thiên Thú, là tồn tại yếu ớt nhất, tầng dưới chót nhất của không gian này.

Cuối cùng là Hải Thú. Dưới tình huống bình thường, Hải Thú chỉ sống ở đáy biển, có phương thức sinh tồn riêng, cùng ba loài trên mặt đất nước sông không phạm nước giếng. Dĩ nhiên, đây chỉ là dưới tình huống bình thường.

“Rống.” Ngươi có phải từ nhỏ bị bắt đi, sau đó làm sủng vật cho Thiên Thú không? A Song mở to đôi dị đồng trong suốt, thập phần đồng tình hỏi.

Nàng mặc dù là đang hỏi, nhưng trong lòng đã nhận định suy đoán này. Nghĩ đến đối phương bị Thiên Thú ép học tập phương thức đi lại kỳ quái, hơn nữa còn bị cưỡng bách mặc vào quần áo không thoải mái, sự đồng tình trong mắt nàng càng tăng lên.

Tề Tu xạm mặt lại, bất quá hắn cũng lười đi phủ nhận.

Đang lúc này, cánh mũi A Song rung động hai cái, bỗng nhiên giống như xù lông phát ra tiếng gầm dồn dập: “Đi mau, Thiên Thú tới!”

Nàng không một chút nào hy vọng đồng tộc này bị bắt, nhưng lúc này bị nhốt trong lồng nàng cái gì cũng không làm được, chỉ có thể thúc giục đối phương mau rời đi.

Đồng thời ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, cùng với một giọng nói hùng hùng hổ hổ: “Kêu kêu kêu cái gì mà ồn chết đi được, súc sinh đáng chết, thật là ngứa đòn!”

Tề Tu nhìn A Song đang nôn nóng trong lồng, nhướng mày, nhưng rất nhanh lại giãn ra. Hắn đứng lên, đưa tay đặt lên cái lồng.

A Song nhanh chóng vung móng vuốt, muốn gạt tay hắn ra, để hắn nhanh chóng rời đi. Tề Tu dựa vào thân thể phòng ngự phớt lờ móng vuốt sắc bén của đối phương.

Đang lúc này, “Cót két.”

Cửa gỗ bị mở ra từ bên ngoài.

Khóe miệng Tề Tu nhếch lên một cái, hai tay nắm lấy song sắt, dùng sức một cái.

“Rắc rắc... Oành!”

Cái lồng bị bẻ cong, lộ ra một cái lỗ hổng lớn.

Không có song sắt ngăn cản ở giữa, Tề Tu cứ như vậy mặt đối mặt, mắt đối mắt với A Song đang hơi ngẩng đầu lên.

A Song sửng sốt, nàng hoàn toàn không nghĩ tới Tề Tu lại có thể phá tan cái lồng này.

Tam đệ đầu gà vừa mới đẩy cửa bước vào cũng ngơ ngác! Ngọa tào, đây là tình huống gì?!!

Bọn họ ngơ ngác, nhưng Tề Tu không có. Tề Tu khom người nắm lấy vòng cổ trên cổ A Song, sau đó dưới tình huống bọn họ còn chưa hoàn hồn, dùng sức một cái, trực tiếp bóp gãy vòng cổ!

“Két.”

Tiếng vòng cổ đứt gãy đánh thức Tam đệ đầu gà đang ngơ ngác và cả A Song.

A Song ngồi xổm dưới đất, sùng bái nhìn Tề Tu, đôi mắt dê xòm hồng lam lóe lên hào quang kỳ dị. Mạnh mẽ như vậy, thật sự muốn giao phối với hắn!

Tam đệ đầu gà bị dọa đến mặt cũng trắng bệch, kinh hoàng lui về phía sau mấy bước, lảo đảo xoay người bỏ chạy, vừa chạy còn vừa lớn tiếng gào lên: “Cha!! Đại ca!! Cứu mạng a...”

Nghe được tiếng kêu chói tai, A Song chuyển sự chú ý sang Tam đệ đầu gà đang bỏ chạy. Nàng ngồi xổm xuống, phục trên mặt đất, mắt lộ hung quang, nhe răng trợn mắt định nhào tới sau lưng đối phương, móng vuốt sắc bén lóe lên hàn quang.

Tề Tu nhìn ra dự định của nàng. Vì tránh cho nàng phá hư kế hoạch của mình, Tề Tu đưa tay cản lại, trực tiếp chặn nàng, sau đó dưới ánh mắt nghi ngờ của nàng, một tay túm lấy cánh tay nàng, dùng một cái Thuấn Di xuất hiện trên nóc nhà.

A Song rất là ngơ ngác, trong nháy mắt liền đổi chỗ khác, nàng hoàn toàn chưa hoàn hồn lại. Bất kể nói thế nào, nàng cũng tối đa chỉ có thực lực cấp một đỉnh phong, hoàn toàn không cách nào hiểu được rốt cuộc làm sao tới được chỗ này.

Tề Tu mặc kệ nàng hiểu hay không. Nhìn thấy hai bóng người đang vội vã chạy tới vì tiếng gào thét của Tam đệ đầu gà, hắn dừng một giây, kéo cánh tay A Song, nhảy xuống nhà, dùng tốc độ ‘chậm rãi’ chạy về phía xa ngoài thôn.

Không sai, chính là chạy bộ! Hắn không dùng Thuấn Di, cũng không dùng ra thực lực Thất giai nên có, mà chỉ dùng tu vi tam giai sơ kỳ.

“Súc sinh, chạy đi đâu!!” Cẩu Đầu Đa vừa vặn thấy bọn họ nhảy xuống nóc nhà hét lớn. Hắn bộc phát ra thực lực tam giai hậu kỳ, đuổi theo.

“Khốn kiếp!” Cẩu Đầu đại ca trong lòng cũng là một trận vừa kinh vừa sợ, đi theo sau lưng Cẩu Đầu Đa đuổi theo.

Lúc này A Song cũng kịp phản ứng, sử dụng tốc độ nhanh nhất chạy theo Tề Tu. Chỉ bất quá nàng hiển nhiên không quen dùng hai chân chạy bộ, chạy được một lúc liền cúi người xuống, muốn tứ chi chạm đất. Nhưng một cánh tay bị Tề Tu dùng sức kéo lấy, nàng không làm được tứ chi chạm đất, cuối cùng chỉ có thể dùng tư thế có chút quái dị chạy theo Tề Tu.

Tề Tu chú ý tới nhưng cũng không để ý. Trò cười, hắn kéo nàng chạy, nàng đều theo không kịp bước chân hắn, nếu hắn buông tay, nàng nhất định sẽ bị cha con Cẩu Đầu Đa đuổi kịp, và bị bắt lại lần nữa!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!