Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 774: CHƯƠNG 764: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ, THÂM NHẬP HANG CỌP

Chiến tộc tương đối đặc thù, thành viên những gia tộc này sẽ trung thành với Hoàng tộc, Vương tộc hoặc Quý tộc, chiến đấu vì bọn họ.

Cuối cùng là số lượng đông đảo nhất, tầng lớp bách tính. Bộ phận này rất nhiều, giống như Gà tộc, Chó tộc, Trâu tộc, Chuột tộc, Vịt tộc, Ngỗng tộc, Heo tộc, Lừa tộc vân vân đều thuộc hàng ngũ này.

Biết được những điều này, Tề Tu híp mắt, hỏi: “Người nắm quyền Chủ Thành gần đây nhất là ai?”

“Là Sư tộc.” Cẩu Đầu Đa trả lời.

Sư tộc... Trong mắt Tề Tu xẹt qua vẻ suy tư, đại não nhanh chóng vận chuyển. Người nắm quyền Chủ Thành là Hoàng tộc, như vậy nói cách khác Chủ Thành tương đương với một quốc gia, bên trong khẳng định còn có Vương tộc, Quý tộc, Chiến tộc cùng với bách tính, như vậy mới xem như mô hình kim tự tháp thế lực hoàn chỉnh.

Bởi như vậy, có phải không gian này tổng cộng chỉ có ba tòa Chủ Thành? Bất quá cũng có thể là bốn tòa, dù sao Điểu tộc cũng có hai Hoàng tộc.

“Sư Hoàng tên là gì?” Tề Tu lại hỏi, luôn không khả năng toàn bộ tộc quần đều là Hoàng đi.

“Tên của Sư Hoàng không thể nói!” Cẩu Đầu Đa rất là kinh hoàng nói.

Tề Tu cau mày, vốn còn muốn uy hiếp một chút, nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết trên mặt chó của đối phương, hắn cũng bỏ ý định này. Còn muốn hỏi thêm chút vấn đề, nhưng ánh mắt lại chú ý tới mấy chấm đen xuất hiện phương xa.

Hắn dừng lại lời muốn hỏi, thu hồi uy thế, hòa hoãn thần sắc, nói: “Ngươi muốn kiếm tiền không?”

“Hả?” Cẩu Đầu Đa có chút chưa hoàn hồn. Hắn sau khi kiên định nói ra lời cự tuyệt cũng đã làm tốt chuẩn bị bị đối phương uy hiếp, không nghĩ tới đối phương không chỉ không làm như thế, còn thu hồi khí thế đáng sợ kia, hơn nữa trở nên thập phân hiền hòa?

Tề Tu không lặp lại câu nói vừa rồi, mà mỉm cười nói: “Ta là người rất nói lý lẽ. Ta đuổi con mồi của các ngươi đi, như vậy ta liền đem chính ta đền cho các ngươi. Ngược lại vô luận từ phương diện nào, ta nhìn qua đều ưu tú hơn nàng ta, đem bán lấy tiền lời cũng đáng giá hơn rất nhiều, không phải sao?”

Đây cũng không phải là hắn chém gió. Bất kể là từ ngoại hình, hay là từ lực lượng, hoặc là từ độ thần kỳ, hắn đều ưu tú hơn A Song nhiều.

Cẩu Đầu Đa rõ ràng sửng sốt, không thể tin nhìn Tề Tu. Hắn thật không phải bị ảo thính chứ? Con Nhân Thú lợi hại này đang nói gì? Lại nguyện ý tự chui đầu vào lưới? Thật là không đang nói đùa sao?

“Như thế nào?” Tề Tu thấy đối phương không nói lời nào, có chút bất mãn lên tiếng.

“Ngươi có âm mưu gì?!” Cẩu Đầu Đa cảnh giác nhìn Tề Tu, hắn không tin đối phương sẽ không có ý đồ.

“Bởi vì ta muốn đi Chủ Thành a.” Tề Tu cố làm ra vẻ ngây thơ, mang theo một tia nhao nhao muốn thử, “Ta còn chưa từng đi Chủ Thành, muốn đi xem một chút. Nếu ta tự mình đi nhất định sẽ bị người trong Chủ Thành công kích, nhưng nếu có Thiên Thú dẫn dắt, vậy khẳng định sẽ không giống nhau.”

Cẩu Đầu Đa hoài nghi nhìn biểu hiện trên mặt Tề Tu, muốn tìm ra vết tích nói dối, nhưng hắn thất bại.

Trên mặt Tề Tu thật ra thì không có biểu tình gì, chỉ bất quá hắn rất nhỏ cử động cơ mặt, khiến cho dù vẫn là mặt vô biểu tình, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác hắn ngây thơ đơn thuần đến ngu xuẩn.

Trên mặt Cẩu Đầu Đa lộ ra vẻ giãy giụa rõ rệt. Hắn dĩ nhiên biết con Nhân Thú trước mặt này nhất định có thể bán được giá rất cao. Dù sao đối phương là một con Nhân Thú biết đứng thẳng đi lại, còn biết nói tiếng Thiên Thú a!

Chỉ dựa vào hai điểm này, những quý tộc, vương tộc, thậm chí là hoàng tộc kia cũng sẽ bỏ ra số tiền lớn để mua, bất kể là dùng để giải trí, làm thức ăn, hay làm nô lệ.

Nhưng hắn vừa mới cảm nhận được uy thế của đối phương. Mặc dù không rõ thực lực đối phương mạnh bao nhiêu, nhưng nhất định mạnh hơn hắn. Dĩ nhiên, hắn càng tin tưởng thực lực của Chủ Thành. Hắn tin tưởng coi như Tề Tu thực lực có mạnh hơn nữa, cũng không mạnh bằng Chủ Thành, tin tưởng coi như Tề Tu có âm mưu muốn gây chuyện, cũng sẽ bị Chủ Thành hoàn toàn nghiền nát!

Chính vì như vậy hắn mới do dự. Hắn do dự là, nếu như đối phương thật có âm mưu, sau khi bị những quyền quý kia phát hiện, có thể hay không liên lụy đến hắn?

Chính vì sự do dự này mà hắn chần chừ không quyết.

“Ngươi nếu không nguyện ý thì thôi, ta có thể đi tìm người khác. Ta tin tưởng khẳng định có rất nhiều người nguyện ý có một cơ hội kiếm tiền như vậy.” Tề Tu không để ý nói, khoát tay, một bộ ‘rất dễ thương lượng, ta không miễn cưỡng ngươi’.

Cẩu Đầu Đa trong lòng quýnh lên, lúc này cắn răng gật đầu nói: “Ta đồng ý!”

Nhưng trong lòng thì thầm nghĩ, tiền đưa tới cửa nào có lý do không lấy. Cùng lắm thì chuẩn bị sẵn sàng trước, dẫn đầu đem chính mình rũ sạch quan hệ, chỉ nói đối phương là bị trọng thương mình mới bắt được. Lại nói, chỉ cần nói trước sự nguy hiểm của đối phương cho người mua, đến lúc đó coi như đối phương thật náo ra chuyện gì, cũng không liên quan tới mình.

Hơn nữa, đem con Nhân Thú trân quý thú vị như vậy dâng lên, nói không chừng còn có thể được không ít ban thưởng.

Nghĩ như vậy, Cẩu Đầu Đa cao hứng. Nhìn về phía Tề Tu ánh mắt cũng giống như nhìn kẻ ngốc. Súc sinh quả nhiên là súc sinh, coi như nói được tiếng Thiên Thú thì thế nào, còn không phải là ngu xuẩn hết sức, lại chủ động đòi đi Chủ Thành, thật là ngu muội không biết gì.

Nghĩ như thế, một cỗ cảm giác ưu việt về chỉ số thông minh tự nhiên nảy sinh trong lòng Cẩu Đầu Đa.

Tề Tu không biết trong lòng đối phương đang suy nghĩ gì, nhưng nhìn ánh mắt đối phương cũng biết, nhất định là đang cười nhạo hắn đưa ra một quyết định ngu xuẩn.

Hắn cũng không tính so đo với đối phương, ngược lại chẳng qua là ý nghĩ của một con chó mà thôi. Liếc mắt nhìn mấy chấm đen dần dần mở rộng phương xa, hắn giơ tay nhấc Tiểu Bạch trên vai lên, nhét vào ống tay áo rộng thùng thình.

Sau đó hắn từ Hệ thống không gian lấy ra một cuộn dây thừng, ném cho Cẩu Đầu Đa, cũng đem hai cổ tay khép lại, đưa về phía Cẩu Đầu Đa, hất cằm, ra hiệu đối phương trói hắn lại.

Mắt Cẩu Đầu Đa sáng lên. Hắn cũng nhìn thấy vài người đang chạy tới cách đó không xa, cầm dây thừng không chút do dự trói chặt hai tay Tề Tu, không chỉ trói dị thường chặt, còn thắt nút chết.

Nhìn đến đây, Tề Tu cười khẩy, chỉ cảm thấy đối phương uổng công vô ích. Nếu hắn muốn thoát ra, đừng nói là dây thừng, chính là kim cương cũng vô dụng.

Cẩu Đầu Đa cười khan một tiếng, nói: “Coi như là làm màu cũng muốn làm cho giống một chút mới được.”

Tề Tu lắc lắc sợi dây, hoàn toàn lười đáp lời.

Cẩu Đầu Đa thấy hắn không nói lời nào cũng trầm mặc xuống, trong lòng mang theo toan tính, dắt một đầu dây thừng, đi về hướng cũ.

Chỉ chốc lát sau, hắn liền hội họp với Cẩu Đầu đại ca đang chạy tới. Cẩu Đầu đại ca nhìn thấy Tề Tu, trong mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ, quét nhìn hắn nhiều lần, nghi ngờ nhìn về phía phụ thân, hỏi: “Cha, đây là?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!