Virtus's Reader
Dị Giới Trù Thần

Chương 780: CHƯƠNG 770: MỘT LỜI NÓI DỐI, BIẾN THÀNH KẺ ĐÁNG THƯƠNG

!

Tề Tu sa sầm mặt, tai nghe tiếng gầm của mấy con Nhân Thú hết lần này đến lần khác, bên trái một câu cởi quần áo, bên phải một câu cởi quần áo, hắn thật sự muốn phát điên. Đám người này xem hắn là Nhân Thú thì hắn không nói gì, nhưng tại sao cứ nhất quyết bắt hắn cởi quần áo?! Chẳng lẽ Nhân Thú thì nhất định phải ở truồng sao?!

Tề Tu im lặng, không nói một lời nhìn tám con Nhân Thú trong lồng. Hắn đã quyết định sẽ chiến tranh lạnh, dù bọn họ nói gì, hắn cũng không thể cởi quần áo làm người nguyên thủy.

Thấy hắn thờ ơ không động lòng, con Nhân Thú mắt đỏ lại một lần nữa gầm lên giận dữ: “Khốn kiếp!! Nỗi sỉ nhục của Nhân Thú!”

Tề Tu vẫn không nói gì, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

Lúc này, trong chiếc lồng bên cạnh Tề Tu, con Nhân Thú cái mắt xanh lam dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tề Tu, hỏi: “Kẻ mới đến, có phải ngươi đã thần phục Thiên Thú rồi không?”

Lời này vừa nói ra, tám con Nhân Thú trong tám cái lồng đều chết lặng nhìn chằm chằm Tề Tu, ánh mắt lộ ra sát khí hung hãn. Chỉ cần hắn trả lời “phải”, bọn họ sẽ lao lên xé xác hắn.

Mặc dù lúc này họ đang bị nhốt trong lồng, có thể không làm được, nhưng không cần nghi ngờ, chỉ cần có cơ hội, họ nhất định sẽ liều chết giết hắn.

Tề Tu nhìn ra được điều này từ ánh mắt của tám con Nhân Thú, hắn lắc đầu nói: “Không có.”

Hắn vốn không muốn để ý đến đám Nhân Thú này, nhưng chúng lại không chịu buông tha cho hắn.

Nghe được câu trả lời của hắn, ánh mắt của tám con Nhân Thú dịu đi không ít, không còn lộ ra sát khí nữa. Con Nhân Thú có dáng vẻ tráng hán bất mãn gầm lên: “Nếu không có, thì mau cởi quần áo cho lão tử!” “Tại sao nhất định phải cởi quần áo? Ta đã quen mặc rồi.” Tề Tu phiền muộn trả lời. Chẳng lẽ chỉ vì Nhân Thú không mặc quần áo, nên nhìn thấy một Nhân Thú mặc quần áo liền thấy ngứa mắt? Hay là Nhân Thú đã coi Thiên Thú là kẻ thù đến mức chỉ cần là những thứ liên quan đến Thiên Thú đều sẽ vô cùng căm ghét?

“Ngươi là Nhân Thú, mặc quần áo gì chứ!” Nhân Thú mắt đỏ gầm lên, đồng thời còn dùng ánh mắt hung tợn trừng Tề Tu.

“Quen mặc rồi? Có ý gì?” Con Nhân Thú cái mắt xanh lam nhạy bén chú ý đến trọng điểm trong câu nói của hắn.

Tề Tu trong lòng khẽ động, vốn chỉ là thuận miệng nói một câu, bây giờ có thể dùng làm cái cớ để không bị đám Nhân Thú này bám riết không tha không?

Nghĩ vậy, hắn vừa định nói thêm gì đó thì chưa kịp mở miệng, một Nhân Thú đực tóc dài màu nâu vàng đã lên tiếng hỏi: “Chẳng lẽ ngươi từ trước đến nay đều mặc quần áo?”

“Không sai.” Tề Tu khẳng định, đối phương đã thay hắn nói ra, hắn cũng vui vẻ thuận theo.

Lúc này, ánh mắt của mấy con Nhân Thú còn lại nhìn hắn lại mang theo vẻ đồng tình và thương hại?

Tề Tu giật giật chân mày, chịu đựng sự khó chịu khi bị đám Nhân Thú này nhìn chằm chằm, nói: “Ta từ nhỏ đã mặc quần áo rồi.”

Câu nói này của hắn tuyệt đối là sự thật mười mươi, chẳng phải hắn từ nhỏ đã mặc quần áo rồi sao. Nhưng lời này trong tai đám Nhân Thú lại mang một ý nghĩa khác. Bọn họ ngay lập tức tự mình tưởng tượng ra thân thế của Tề Tu: từ nhỏ đã bị Thiên Thú bắt đi, để dễ dàng biến hắn thành một món sủng vật, một tên nô lệ, hắn đã bị đối xử tàn nhẫn, bị đủ loại huấn luyện, đủ loại ép buộc, đủ loại roi vọt, đợi đến khi hắn được huấn luyện đạt chuẩn thì bị bán đến đây...

“Thật là một đứa trẻ đáng thương, ngươi chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực rồi.” Một con Nhân Thú cái có mái tóc dài màu đỏ hồng dịu dàng nói.

Vừa nói, nàng vừa bò về phía trước hai bước, đến bên cạnh lồng, sợi xích trên cổ theo đó mà đung đưa phát ra tiếng vang.

Qua khe hở của lồng, Tề Tu có thể thấy rõ thân hình tuyệt mỹ của nàng, trên đó còn có vài vết roi, kết hợp với khuôn mặt quyến rũ của thiếu nữ, quả là phong tình vạn chủng.

Tề Tu có chút lúng túng dời tầm mắt. Hắn cảm thấy sau này trở về, hắn nhất định có thể phát huy đến cực hạn cảnh giới tâm như chỉ thủy, tọa hoài bất loạn, nhìn riết rồi cũng quen.

“Thì ra ngươi cũng giống A Vân, khó trách trông ngươi có chút kỳ quái.” Nhân Thú có dáng vẻ tráng hán bừng tỉnh đại ngộ.

Các Thiên Thú khác cũng vậy, thần sắc dịu đi không ít, trong đó có mấy con còn quay đầu nhìn về phía chiếc lồng ở góc bên trái, ánh mắt có chút phức tạp.

Ở đó, có một con Nhân Thú cái mắt xanh lam nhạt, đôi mắt ngấn nước của nàng đang sợ hãi nhìn Tề Tu.

Tề Tu có chút ngơ ngác, hắn không ngờ mình chỉ nói một câu mà thái độ của đám Nhân Thú này đã dịu lại. Nhưng hắn nghĩ lại, đem mối quan hệ giữa loài người và linh thú ở thế giới bên ngoài vào suy xét một chút, liền lập tức hiểu ra. Ở thế giới bên ngoài cũng có rất nhiều người chuyên bắt linh thú, những người này cũng khác nhau, có người đơn thuần xem linh thú là nguyên liệu nấu ăn, có người đem linh thú đi đấu giá, dùng làm sủng vật hoặc khế ước thú, nhưng bất kể là loại nào, cũng đủ để chứng minh tình cảnh của linh thú ở thế giới bên ngoài cũng tương tự như tình cảnh của Nhân Thú ở đây.

Nếu đã như vậy, thì ở đây chắc chắn cũng có rất nhiều Thiên Thú sẽ bắt Nhân Thú con non, nuôi dưỡng từ nhỏ, đào tạo thành trung thành, ăn ý, hoặc là có nô tính.

Hiển nhiên, đám Thiên Thú này đều xem hắn là loại tồn tại như vậy, cho rằng hắn từ nhỏ đã bị bắt, sau đó bị thuần dưỡng, cho nên mới mặc quần áo, thứ đồ vướng víu này.

Hiểu ra nguyên nhân, Tề Tu im lặng một chút, nhưng cũng không mở miệng phủ nhận. Hắn rất bình tĩnh ngầm thừa nhận thân phận ngụy trang này, bắt đầu nhân cơ hội này để hỏi dò tin tức từ đám Nhân Thú.

“Các ngươi tên là gì?” Tề Tu mở miệng hỏi, thần sắc mang theo một tia tò mò.

“Ta tên Xích.” Nhân Thú đực mắt đỏ trả lời, sau đó hắn lại gầm lên với Tề Tu: “Tiểu tử, cho dù ngươi là vì từ nhỏ bị Thiên Thú ngược đãi mới phải mặc quần áo, nhưng bây giờ ngươi đã gặp chúng ta rồi! Mau cởi quần áo của ngươi ra!”

“Không được!” Tề Tu vô cùng kiên quyết từ chối, sau đó không đợi đối phương nổi giận, hắn nói bừa: “Cởi ra sẽ bị đánh roi.”

Lời này vừa nói ra, Nhân Thú mắt đỏ nghẹn họng, có chút không biết nên nói gì cho phải. Chẳng lẽ nói ‘Sẽ không’? Nghĩ lại thì hắn cũng không dám đảm bảo.

Cuối cùng, hắn nghẹn một hồi, gầm lên: “Sợ cái gì mà sợ, chúng ta là giống đực, chỉ là roi vọt thôi mà! Sao có thể khiến chúng ta khuất phục được?!”

Ta nói, đại ca ngươi ngầu thật!

Tề Tu không nói gì, nghe vậy hắn cũng không nhịn được muốn quất cho đối phương vài roi. Lời này là đang xúi giục hắn dũng cảm đi chịu đòn sao?!

“Xích, ngươi bớt cãi đi, bây giờ không phải ở trong tộc của chúng ta.” Nhân Thú cái tóc dài màu đỏ hồng nói, rõ ràng cũng có chút không nhìn nổi màn xúi giục của Xích. Nói xong, nàng nhìn về phía Tề Tu, dịu dàng cười, nói: “Ta là A Mỹ, tính cách của Xích có chút nóng nảy, nhưng hắn không có ác ý, xin đừng để ý.”..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!